[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 91

Cập nhật lúc: 2025-12-19 03:01:19
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng lúc đó, cũng tự giác xếp hàng ngay ngắn. Trình Phương Thu và Từ Kỳ Kỳ đúng vị trí khi nãy.

"Thu Thu, thật xin , nếu sớm thợ Ngô là như , tớ nhất định giới thiệu bà cho ." Từ Kỳ Kỳ áy náy thở dài.

"Không ." Thế gian kẻ nịnh đạp đầy rẫy, ai dám bảo chứng gặp ? Thấy Từ Kỳ Kỳ vẫn vui, Trình Phương Thu tinh nghịch chọc nhẹ eo cô bạn: "Giờ coi như trong cái rủi cái may, đích Trưởng phòng Lâm may váy cưới cho tớ ."

"Cũng đúng." Từ Kỳ Kỳ chọc trúng chỗ ngứa, nhịn mà bật , hỏi tiếp: "Mà chuyện giữa với hai con nhà đó là thế nào ?"

Trình Phương Thu nhún vai, thản nhiên kể chuyện .

"Hèn gì mụ phù thủy già đó nãy mắng là hồ ly tinh, đúng là đồ hổ. Cái hạng thấy sắc nảy lòng tham quấy rối phụ nữ như thằng đó mà họ cũng coi như báu vật, đúng là đầu óc bã đậu." Từ Kỳ Kỳ tức đến nghiến răng, mắng Triệu Nham Trầm và Hoàng Minh Phương một trận xối xả.

Chuyện qua , Trình Phương Thu kiểu để bụng những chuyện phiền lòng, nếu hôm nay đụng mặt Hoàng Minh Phương, cô cũng chẳng nhớ tới.

"Đừng để họ hỏng tâm trạng của ."

"Cậu đúng là tâm thế thật, còn an ủi tớ." Từ Kỳ Kỳ lườm cô một cái đầy nũng nịu, nhưng cơn giận cũng tan ít nhiều.

Chẳng mấy chốc đến lượt, hai bước trong. Căn phòng lớn, bày mấy cái tủ to đựng vải của khách theo thứ tự. Cách đó xa là một tấm bình phong ngăn góc việc, bên trong đủ loại chỉ thêu và một chiếc máy khâu.

Trình Phương Thu lướt mắt qua đặt xấp vải lên bàn, đưa bản thiết kế mặt Trưởng phòng Lâm: "Cháu may kiểu , cô xem ạ?"

Trưởng phòng Lâm ngẩn vì hiếm mang sẵn bản vẽ tới, bà cầm cuốn sổ lên, chỉ thoáng qua, đôi mắt sáng rực. Sau khi xem kỹ hai lượt, bà kìm hỏi: "Cái là cháu tự thiết kế? Bản vẽ cũng là cháu tự vẽ ?"

Trước câu hỏi liên quan đến việc may vá của bà, Trình Phương Thu nhíu mày nhưng vẫn thành thật gật đầu.

"Đẹp quá, thiên phú của cháu thật đáng nể..." Trưởng phòng Lâm cảm thán, chợt nhận nhiều, bà mỉm : "Làm , chắc chắn ."

"Vậy phiền cô ạ." Trình Phương Thu thở phào. Về lời khen của Trưởng phòng Lâm, cô bình luận gì. Ở hậu thế các thiết kế xuất sắc nhiều vô kể, cô thường xuyên việc với các thương hiệu lớn nên ít nhiều cũng gu thẩm mỹ riêng.

"Không phiền ." Ánh mắt Trưởng phòng Lâm cô thêm vài phần tán thưởng: "Cháu điền thông tin đây, đóng tiền lấy là xong."

Trình Phương Thu nhận cuốn sổ, xé trang vẽ đưa cho bà Lâm. Bà tinh mắt thấy trong sổ còn nhiều bản vẽ khác, chỉ lướt qua cũng đó đều là những tác phẩm kinh diễm. Thấy họ chuẩn , bà vội gọi giật , nhanh tay một dãy điện thoại giấy: "Bạn cô ở nhà máy may thành phố. Đồng chí , nếu cháu ý định nhà thiết kế thời trang, thể gọi ."

Trình Phương Thu thực tế nhà máy việc, nhưng để phụ lòng của bà, cô vẫn nhận lấy: "Cháu cảm ơn cô."

Hai rời khỏi tiệm may, bộ trạm xe buýt tán gẫu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-91.html.]

"Thu Thu, đúng là minh chứng cho việc vàng thì ở cũng tỏa sáng." Từ Kỳ Kỳ mắt sáng rỡ: "Cậu nhà máy may ? Lương thiết kế hình như cao lắm đấy."

Trình Phương Thu lắc đầu: "Tớ công ăn lương." Cô ghét nhất là sự gò bó, nghề tự do hợp với cô hơn.

Về đến khu tập thể, hai chia tay ở cổng, Trình Phương Thu lên lầu một . Vào nhà thấy trống trơn, Chu Ứng Hoài vẫn về. Cô nhà vệ sinh lau mặt cho mát mẻ tiện tay rút một cuốn sách giá của , ghế sofa . chẳng bao lâu, cô chìm giấc ngủ lúc nào .

Đến khi tỉnh là do một tiếng sấm rền vang. Cô mơ màng mở mắt, thấy trời xanh lúc nãy mây đen che phủ, gian tối sầm. Tiếng mưa rơi lộp bộp mái hiên và vòm lá thật sốt ruột.

Nhớ quần áo còn phơi ngoài ban công, cô vội chạy thu dọn bê nốt mấy chậu hoa trong. Xong xuôi, cô cũng mưa tạt ướt một mảng. Đang định tắm thì cửa chính mở . Chu Ứng Hoài bước , ướt sũng, vòng tay ôm một chiếc thùng giấy lớn, trông cực kỳ chật vật.

Chương 57: Chu Ứng Hoài cái đồ biến thái

"Thu Thu."

Chu Ứng Hoài gọi tên cô, đặt thùng giấy xuống sàn mới rảnh tay chỉnh đốn vẻ nhếch nhác của . Nước mưa thấm đẫm quần áo, lớp vải công nhân dính chặt da thịt, phác họa rõ nét những khối cơ bắp rắn rỏi, trông gợi cảm một cách kín đáo.

Nước chảy từ trán xuống mắt, khép mi , hàng mi đen rậm rung rinh vì khó chịu. Anh tiện tay vén vạt áo lên lau mặt, để lộ cơ bụng săn chắc ngay mắt cô. Trình Phương Thu hình, cổ họng bỗng khô khốc, cô khẽ ho hai tiếng để che giấu sự bối rối nhưng mắt vẫn nỡ rời .

Có lẽ do dầm mưa lâu, làn da trắng lạnh như ngọc, đó còn vương vài vết cào của cô từ mấy đêm . Cô vội chạy lấy khăn lông cho : "Mau lau ."

"Đợi chút." Anh nhận khăn mà tóm lấy vạt áo, nhanh nhẹn lột phăng chiếc áo ướt , để lộ khuôn n.g.ự.c vạm vỡ. Trình Phương Thu nín thở, ánh mắt đảo chỗ khác, rơi chiếc thùng giấy: "Đây là cái gì ?"

Giọng cô run và khàn, cô thầm cầu nguyện nhận sự bất thường của . đời như là mơ. Chu Ứng Hoài khựng , ngẩng lên cô đầy lo lắng: "Thu Thu, em ? Bị cảm ?"

"Không, ." Cô lắp bắp: "Vừa ngủ dậy nên cổ họng khô thôi."

Anh thở phào, tháo giày : "Lát uống chút nước cho dịu giọng. Đây là quạt điện mua ở bách hóa, mua xong thì trời đổ mưa." Anh vỗ nhẹ thùng giấy kêu bùm bụp.

"Sao đợi mưa tạnh về?"

"Mưa bao giờ mới dứt, sợ về muộn em sẽ sợ." Chu Ứng Hoài cô đắm đuối, đôi mắt sâu thẳm như .

Cô nén sự rung động, kiễng chân phủ khăn lên đầu , xót xa lau tóc: "Em trẻ con mà sợ." Lau xong cô giục: "Trong phích còn nước nóng, mau tắm ."

Chu Ứng Hoài ngoan ngoãn cúi đầu, còn dụi dụi chiếc khăn trong tay cô như một chú cún lớn. Anh thừa cứng thôi chứ trong lòng đang lo cho , khóe môi khẽ cong: "Tuân lệnh vợ."

Nói đoạn, đưa tay tháo thắt lưng. Ngón tay thon dài cực kỳ linh hoạt, chẳng đợi cô kịp né lột phăng chiếc quần dài sũng nước vứt sang một bên.

"Lau tiếp cho ." Người đàn ông chỉ còn mặc chiếc quần lót sà lỏn, lười biếng nửa cúi để cô lau tóc cho , ngoan ngoãn đến lạ kỳ.

Loading...