[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 81
Cập nhật lúc: 2025-12-19 02:49:04
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trình Phương Thu gì hơn, chỉ ngửa mặt than trời. Cô là thích "đánh thẳng bóng nhanh", thẳng thắn dứt khoát, nên thật sự thể hiểu nổi những như Từ Kỳ Kỳ và Thường Ngạn An, kiểu miệng mà chịu , chung sống với thấy mệt ?
Thực tế chứng minh đúng là mệt, mệt đến mức đôi bên đầy rẫy hiểu lầm, bỏ lỡ quá nhiều điều.
Trình Phương Thu hít sâu một , mỉm : " thấy thích cô đấy."
Từ Kỳ Kỳ xong, đầu tiên là ngây hai giây, đó mới lẩm bẩm: "Không thể nào, bao giờ thích cả."
"Thích nhất thiết . Có những đàn ông mở miệng là thích, yêu, nhưng chẳng vẫn ngoại tình như thường đó ?"
Có lẽ lời của Trình Phương Thu quá xung đột với nhận thức hiện tại của , Từ Kỳ Kỳ bảo: "Đến cả việc cưới cũng là vì gia đình ép hôn..."
"Ép hôn? chẳng lúc nãy cô bảo bố cô dạo xảy chuyện ?" Vậy thì bố Thường Ngạn An thể ép đứa con trai ưu tú của cưới cô ? E là họ tránh cô còn kịp chứ.
Từ Kỳ Kỳ thấy cũng lý, nhưng vẫn biện bạch: "Thường Ngạn An ly hôn nhiều năm cưới, bố tái hôn vì cháu bồng."
"Bên ngoài những cô gái thể sinh đẻ, gả cho phó giám đốc Thường, là vơ đại cả nắm thì chắc chắn cũng vài chứ?" Thấy Từ Kỳ Kỳ cứ đ.â.m đầu ngõ cụt, Trình Phương Thu trực tiếp dùng "đao sắc chặt đay rối": "Muốn tại cưới cô, rốt cuộc thích cô , cô cứ tự hỏi thẳng là xong ?"
"Chuyện mà mở miệng hỏi , lỡ thích thì mất mặt c.h.ế.t ." Từ Kỳ Kỳ thấy thể hỏi lời.
"Mất mặt còn hơn là cứ sống mập mờ thế mãi chứ?" Trình Phương Thu nhún vai, "Đàn ông đầy đấy, sống thoải mái thì đổi khác."
Nói xong, cô thấy lời hợp với tình cảnh của họ lắm, vì xét theo nghĩa hẹp, Thường Ngạn An chỉ là chồng mà còn là ân nhân của nhà họ Từ. Quả nhiên, dính líu quá nhiều thì chuyện sẽ trở nên phức tạp.
Nghĩ đến đây, Trình Phương Thu chợt tự hỏi, nếu một ngày nào đó cô và Chu Ứng Hoài sống hạnh phúc, liệu cô thể dứt khoát rời ? Cô cư nhiên đưa câu trả lời.
Tất cả là tại Chu Ứng Hoài đối xử với cô quá , loạn "đạo tâm" của cô !
là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, Chu Ứng Hoài bưng một đĩa rau xanh xào xong , thấy cô liền hỏi: "Hai đang tán chuyện gì thế?"
"Không gì ạ." "Không gì ."
Trình Phương Thu và Từ Kỳ Kỳ đồng thanh trả lời, xong , cùng chột nuốt nước bọt một cái. Chu Ứng Hoài nghi ngờ nheo mắt , trực giác mách bảo chủ đề họ thể liên quan đến , nhưng vì bằng chứng nên cũng chẳng gì, chỉ bếp.
Đợi khỏi, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.
"Tóm thấy nếu hai định ly hôn thì chuyện gì cứ thẳng , đừng để trong lòng. Vợ chồng thành thật với sẽ khiến mối quan hệ dịu nhiều." Sự xuất hiện đột ngột của Chu Ứng Hoài khiến Trình Phương Thu dám nhắc đến mấy câu kiểu "bỏ chồng bỏ con" nữa, sợ thấy nên cô vội vàng kết thúc chủ đề để chuyển sang chuyện khác cho tự nhiên.
Từ Kỳ Kỳ trầm tư gật đầu: "Nghĩ thì đúng là mỗi cãi và đều chỉ bỏ qua cho xong chuyện, bao giờ rõ ràng với cả. Thu Thu, cảm ơn cô nhé."
Cô rõ ràng mới tiếp xúc với họ lâu mà vấn đề cốt lõi giữa cô và Thường Ngạn An, đ.â.m đúng chỗ hiểm, thật sự quá tài tình. Trình Phương Thu dĩ nhiên sẽ cho cô kiếp cô quá nhiều chị em than vãn về chuyện tình cảm, tu luyện nhiều năm nên cô luyện đôi mắt "hỏa nhãn kim tinh" .
"Không gì ."
Hai bàn chuyện đó nữa, đó chủ yếu về mấy tiểu tiết cần chú ý trong tiệc cưới. Từ Kỳ Kỳ rõ ràng chút lơ đãng, thường xuyên về phía bếp, m.ô.n.g như đống lửa, cứ thỉnh thoảng nhổm lên xuống. Sau vài lặp như , cô cuối cùng cũng dậy.
" bếp xem ." Cô thật sự nhịn nữa, định hỏi xem lúc nãy Thường Ngạn An gì.
"Vừa , cô giúp gọi Chu Ứng Hoài đây nhé, hỏi chỗ nghĩa là ." Trình Phương Thu cũng ý lấy cuốn sổ tay của Chu Ứng Hoài , chỉ bừa một chỗ.
Từ Kỳ Kỳ gật đầu đồng ý, chạy biến bếp, chiếc váy đỏ rực rỡ như lửa.
Một lát , Chu Ứng Hoài từ trong bếp . Thấy tay dính nước, Trình Phương Thu lấy khăn tay đưa cho lau. Anh thấy phòng khách ai, liền bám lấy bắt cô lau giúp. Trình Phương Thu lườm một cái nhưng vẫn dùng khăn lau sạch từng chút nước tay . Bàn tay lớn, thon dài sạch sẽ xòe mắt cô, mỗi ngón tay đều như tạo hóa kỳ công điêu khắc.
"Thu Thu, lúc nãy hai chuyện gì thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-81.html.]
Thấy vẫn còn để tâm chuyện , Trình Phương Thu thấy buồn ném chiếc khăn lòng bàn tay : "Anh từ bao giờ hóng hớt thế hả?"
"Thì hỏi chút thôi mà." Chu Ứng Hoài thuận thế bắt lấy chiếc khăn ôm eo cô, đầu ngón tay khẽ mơn trớn, dịu dàng : "Em thì hỏi nữa."
Tay chạm nước lạnh nên mát, cái lạnh xuyên qua lớp vải mỏng thấm thẳng da thịt. Cô nhịn run lên một cái, cảm thấy cổ họng khô khốc, khi cất lời giọng bỗng trở nên ngọt ngịu.
"Được , cho là chứ gì, mau buông em ." Cô bực giữ lấy bàn tay đang loạn của , lườm một cái: "Đây là nhà đấy, gì ."
Khóe môi Chu Ứng Hoài khẽ nhếch lên, đó lời buông tay , nhưng đôi môi mỏng vẫn phóng túng trêu chọc: "Vậy ở nhà là đúng ?"
Chương 51: Say rượu
"..."
Trình Phương Thu nghẹn lời, tìm câu nào phản bác. Anh hiểu như hình như cũng đúng, nhưng cứ thấy sai sai thế nào . Cô mặc kệ, chỉ thấy chỗ eo xoa càng thêm ngứa ngáy.
"Lúc nãy bọn em là, vợ chồng sống với nếu thì tìm vấn đề, giải quyết vấn đề. Nếu giải quyết thì thể đổi khác."
Trình Phương Thu cố gắng giảm tránh nhất thể, nhưng rõ ràng dù cô thế nào, lọt tai Chu Ứng Hoài cũng chỉ một ý duy nhất: Cô sẽ đổi .
Trình Phương Thu thận trọng quan sát biểu cảm của Chu Ứng Hoài. Quả nhiên, lời cô dứt, liền lộ vẻ mặt như đả kích cực lớn, ánh sáng trong mắt vụt tắt ngay lập tức. Thấy đôi mắt đẽ dần phủ một tầng nước, Trình Phương Thu hoảng hốt, vội vàng bày tỏ thái độ: "Bọn em chỉ lung tung thôi, đừng để bụng."
Ai ngờ càng giải thích, vành mắt càng đỏ hơn. Trình Phương Thu chợt hối hận vì thật, thế cứ dối dỗ dành cho xong.
"Thu Thu, em sẽ đổi ?" Đôi mắt đen của Chu Ứng Hoài u ám đầy lạc lõng, hàng mi rủ xuống che cảm xúc, ngón tay đặt bên sườn vô thức cuộn , trông thật sự vô vọng vô cùng.
Trình Phương Thu mà thót tim. Cô thể tình cảnh hiện tại là cô đang sợ đổi ? Sao giờ thành nơm nớp lo sợ thế ? Chu Ứng Hoài thích cô đến ? Nhìn xem, một đại lão vốn lạnh lùng, cao ngạo, thản nhiên như , mà giờ cư nhiên bắt đầu rơi lệ .
cũng , cái sự tương phản quyến rũ thật đấy. Trình Phương Thu nuốt nước bọt, bỗng dưng cho vệt đỏ nơi đuôi mắt đậm thêm, sâu thêm.
Nhận đang nghĩ gì, Trình Phương Thu sững , đó thầm sỉ vả cái suy nghĩ bằng cầm thú của . Sao cô thể "tra" đến mức ? Đã lừa gạt tình cảm , còn chà đạp thể nữa. Có còn là cơ chứ!
Cảm giác chột và áy náy dâng cao, cô hít sâu một , liếc về phía bếp, thấy ai liền nhanh chóng rướn lên hôn một cái má . Một tiếng "chụt" vang lên giữa phòng khách yên tĩnh, khá rõ ràng.
Cả hai đều chấn động. Chu Ứng Hoài đột ngột ngước mắt cô chằm chằm, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc, mờ mịt, vui sướng, cuối cùng tất cả hóa thành thẹn thùng. Cứ như thể giữa thanh thiên bạch nhật, – một nam nhân nhà lành – cưỡng bức .
Trình Phương Thu đỏ chín mặt nhưng vẫn cố giữ vẻ tự nhiên, đưa tay xoa xoa đầu , hạ giọng dỗ dành: "Chồng em giỏi giang thế , ưu tú thế , trai thế , ai mà nỡ đổi chứ."
Nói xong, cô thấy rõ hàng mi dài của Chu Ứng Hoài run rẩy, thế là cô thừa thắng xông lên: "Trong lòng trong mắt em chỉ thôi, đổi ai cũng đổi ."
Trình Phương Thu xong chính cũng thấy sến súa đến mức nổi hết da gà. Cô rùng một cái, thầm nghĩ dỗ dành thì dỗ dành nhưng quên lập quy tắc, bèn bổ sung một câu: "Với điều kiện là phạm nguyên tắc."
"Lỗi nguyên tắc?" Chu Ứng Hoài khẽ động mày.
Trình Phương Thu liệt kê: "Ví dụ như ngoại tình, bạo lực gia đình, vi phạm pháp luật..."
Lời còn dứt thấy vẻ thất vọng mặt Chu Ứng Hoài quét sạch sành sanh, đó là một nụ rạng rỡ như nắng cơn mưa. Gương mặt tuấn lãng nở nụ rực rỡ khiến Trình Phương Thu mà thấy tim như một chiếc lông vũ trắng muốt lướt qua, dấy lên những cơn ngứa ngáy xao động lòng .
Thấy , Trình Phương Thu nhịn tò mò hỏi: "Anh cái gì?" Cô đang lập quy tắc cho đấy, chuyện nghiêm túc.
Chu Ứng Hoài cô đắm đuối, đưa tay nắm lấy tay cô, đan từng ngón thật chặt. Khóe môi khẽ nhếch, giọng mang vẻ nhẹ nhõm vui sướng giấu giếm: "Bởi vì cả đời đều thể đổi ."
Tự tin, kiêu ngạo, đường hoàng như rót tai cô một lời cam kết, đồng thời cũng là một lời tỏ tình mê hoặc tâm hồn. Tim Trình Phương Thu lỡ một nhịp, cô thầm hít sâu một , cố gắng đè nén sự rung động , vì cô sợ Chu Ứng Hoài thấy tiếng tim đang đập loạn xạ theo quy luật.
"Được , đây vẫn là nhà mà." Lỡ bọn Từ Kỳ Kỳ bắt gặp thì ngượng c.h.ế.t mất, cần mặt mũi nhưng cô thì chứ!