[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 245

Cập nhật lúc: 2025-12-21 02:51:26
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày cửa hàng chính thức khai trương, Trình Phương Thu còn tổ chức cả hoạt động mua bánh tặng ảnh chụp. Cô đích cầm máy, còn dắt theo cả bà Đinh Tịch Mai – theo cô học chụp ảnh hơn một năm nay – để bà phụ giúp lúc cô bận rộn, sẵn tiện kiểm tra kết quả dạy bảo bấy lâu.

Cái chiêu tung , cộng thêm hiệu ứng quảng cáo rầm rộ từ đó, quả nhiên thu hút đông kéo đến. Ngày khai trương, trong tiệm chật kín đến mức còn chỗ chen chân, đợt bánh thứ nhất thứ hai nhanh chóng bán hết sạch, cuối cùng họ đành đóng cửa sớm hơn dự tính.

Rút kinh nghiệm từ đó, suốt một tuần liên tục họ tăng thêm lượng bánh . bắt đầu từ tuần thứ hai, Trình Phương Thu bảo giảm lượng cung ứng xuống, bởi vì khi sự mới mẻ qua , sẽ ai ngày nào cũng mua bánh ngọt để ăn, nên cứ cẩn trọng vẫn hơn.

Quả nhiên, lượng khách giảm dần, còn đông nghịt như lúc mới bắt đầu nhưng vẫn duy trì ở mức khá. Lượng bánh chuẩn vặn, ngày nào còn thừa thì họ tự mang về ăn, hoặc phát cho nhân viên trong tiệm như một khoản phúc lợi mang về nhà.

Sau khi việc kinh doanh của cửa hàng quỹ đạo, Trình Phương Thu nhận thông báo về cuộc thi từ đơn vị.

Cơ hội mà cô chờ đợi suốt mấy năm nay cuối cùng cũng đến!

Ngay khi thông báo gửi xuống, cả đơn vị như sôi sục hẳn lên. Mọi tranh giành suất thi đấu quốc tế đến mức suýt sứt đầu mẻ trán, nhưng Trình Phương Thu hiện là quản lý chính thức cần lo lắng về việc , cô chỉ việc chuẩn hồ sơ liên quan và đợi ngày xuất ngoại thôi.

Những nỗ lực bao năm qua cuối cùng thấy rõ thành quả. Cô chỉ tiếng trong đơn vị, mà trong giới nhiếp ảnh cũng thực sự một chỗ vững chắc.

Điều khiến cô bất ngờ là đội trưởng dẫn đoàn là một vị đại thụ như Khúc Trường Huân. điều cũng giúp cô thấy rõ mức độ coi trọng của quốc gia đối với cuộc thi .

Giây phút máy bay hạ cánh, đều chút xúc động, nhưng chờ mãi chẳng thấy của ban tổ chức đến đón. Họ mới muộn màng nhận "cho leo cây". Các thành viên bắt đầu phàn nàn và bất bình, trái Khúc Trường Huân tỏ bình tĩnh, dứt khoát dẫn khỏi ga, đó liên hệ nhân viên sân bay để tìm xe về khách sạn đặt.

Trình Phương Thu lẳng lặng hỗ trợ bên cạnh. Nhờ khả năng ngoại ngữ lưu loát, nặng giọng địa phương, cô giải quyết ít rắc rối. Khúc Trường Huân nhịn cô thêm một cái.

Vất vả lắm mới đến khách sạn, nhưng những gì họ nhận chỉ là một lời xin suông đầy hời hợt. Dù điều khiến phẫn nộ, nhưng ai cũng hiểu vị thế của nước nhà trong các giải đấu quốc tế vẫn là một con tròn trĩnh, chẳng danh tiếng gì, nên ghẻ lạnh cũng là điều dễ hiểu. Hơn nữa đây là ở xứ , với tâm lý "bớt một chuyện hơn thêm một chuyện", nhiều chọn cách ngậm đắng nuốt cay, vì lãng phí thời gian việc tranh cãi, thà dành sức để chuẩn cho cuộc thi còn hơn.

Thế nhưng, ngay lúc đang nghỉ ngơi trong phòng, tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên. Lãnh đạo của ban tổ chức cùng nhân viên đến tận nơi trịnh trọng xin , còn sắp xếp cho họ một dẫn đoàn mới. Sau khi họ rời , ai nấy đều cảm thấy hả lòng hả , tâm trạng cũng hơn hẳn.

Trình Phương Thu chiếc ghế trong góc, thong thả nhấp một ngụm cà phê, ung dung tận hưởng ánh nắng tuyệt . Cho đến khi chiếc ghế bên cạnh xuất hiện một bóng , cô mới sang . Hai , những chuyện cần cũng tự hiểu.

Trình Phương Thu thu hồi tầm mắt, khóe môi nhếch lên. Cô cũng chẳng gì nhiều, chỉ là một bức thư tố cáo "đầy đủ tâm tư và lý lẽ" thôi, ai bảo cô là chịu ấm ức cơ chứ. Khúc Trường Huân hiển nhiên đoán là cô , nhưng thái độ của ông, vẻ ông cũng ủng hộ.

Cuộc thi thuận lợi bắt đầu ngày thứ ba. Sau lễ khai mạc long trọng là vòng thi đầu tiên. Vòng sẽ loại tới 80% thí sinh nên ai nấy đều căng thẳng. Trình Phương Thu dù tự tin tay nghề nhưng trong thời khắc quan trọng dám lơ là. Hơn nữa cô tính toán riêng, nên ngay từ đầu tung mười phần công lực.

Kết quả dĩ nhiên ngoài dự đoán, cô thành công tiến vòng trong. Ngoài cô , trong đội chỉ còn một thành viên khác lách qua khe cửa hẹp để vượt qua vòng loại.

Những tác phẩm vượt qua vòng một đều triển lãm tại nhà thi đấu. Thí sinh, phóng viên và dân ban đầu đều vây quanh tác phẩm của những ứng cử viên vô địch tiếng tăm từ . Cho đến khi tác phẩm của một gương mặt Đông phương tình cờ lọt tầm mắt , thứ đều xoay chuyển.

Phong cách nhiếp ảnh táo bạo, hoang dại nhưng thiếu sự tinh tế khiến sáng mắt , kỹ thuật điêu luyện chuyên nghiệp càng họ chấn động... Có thể tác phẩm của cô còn xuất sắc hơn cả những ứng cử viên nặng ký nhất, nhưng đó họ từng danh vị nhiếp ảnh gia .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-245.html.]

Có phóng viên ngửi thấy mùi của một bài "bom tấn", chủ động tìm đến phỏng vấn. Trình Phương Thu khi hỏi ý kiến Khúc Trường Huân hào phóng nhận lời. Cô tiếng Anh lưu loát, tư duy logic chặt chẽ, hảo né tránh những cái bẫy của phóng viên, khiến họ thấy sự dịu dàng và đại khí của phương Đông.

Bài báo đăng tải, quả nhiên tạo nên một cơn địa chấn. Trình Phương Thu chuẩn tâm lý từ , nên khi thấy bao nhiêu chuyên môn đến xem đường đến vòng thi thứ hai, cô chẳng thấy bất ngờ chút nào.

Độ khó của vòng hai cao hơn vòng một nhiều. Trình Phương Thu hề kiêu ngạo vì màn thể hiện hảo đó, ngược cô càng thêm cẩn thận, tỉ mỉ thành nhiệm vụ. Lần , cô ngoại lệ tiếp tục thăng cấp, trong khi thành viên còn của đội loại.

Giờ đây niềm hy vọng của cả nước đều dồn lên vai cô. Nói áp lực lớn là dối, cộng thêm việc cô là da vàng duy nhất, là nhiếp ảnh gia nữ, sự chú ý của bên ngoài dành cho cô đạt đến mức cao từng thấy. Dù tâm lý vững như bàn thạch, Trình Phương Thu vẫn tránh khỏi chút lo âu nhỏ. từng kinh qua bao nhiêu cuộc thi, cô hiểu rõ hơn ai hết tầm quan trọng của tâm lý, nên cô để nỗi lo lan rộng mà tích cực điều chỉnh bản .

Cuối cùng, ở vòng thi thứ ba, cô giành chiến thắng thuyết phục với màn trình diễn một nhỏ, đ.á.n.h bại các đối thủ khác để ôm trọn chiếc cúp vô địch!

Giây phút ban tổ chức xướng tên chiến thắng, Trình Phương Thu sân khấu kìm mà đỏ hoe mắt. Nhìn những ánh đèn flash nháy liên hồi từ bốn phương tám hướng, nụ của cô rạng rỡ hơn bao giờ hết. Cô ! Từ nay về , lịch sử nhiếp ảnh thế giới một chỗ dành cho nữ nhiếp ảnh gia của đất nước cô!

Sau cơn xúc động và vui sướng, còn kịp ăn mừng cùng đồng đội, cô các phương tiện truyền thông bao vây, cả của ban tổ chức đến mời cô trò chuyện chi tiết... Từ chỗ ai ngó ngàng đến lúc muôn săn đón chỉ cách một chức vô địch, thì đơn giản nhưng con đường thực sự gian nan bao.

Không lâu khi cuộc thi kết thúc, cả đoàn lên đường về nước. Kể từ khi máy bay hạ cánh, Trình Phương Thu bận đến xoay như chong chóng. Mỗi ngày tham gia đủ loại cuộc họp cũng chiếm hết thời gian của cô, kể đến vô bữa tiệc mừng công.

Mãi mới rảnh rỗi chút ít, Trình Phương Thu lập tức chạy về nhà dỗ dành các "bé cưng". Dĩ nhiên là dỗ cả "bé lớn" lẫn "bé nhỏ". "Bé lớn" thì buổi tối dỗ bằng hành động thực tế, "bé nhỏ" thì ban ngày dỗ bằng sự kiên nhẫn dịu dàng, đứa nào cũng cô yên lòng .

Niên Niên và Nguyệt Nguyệt nhà trẻ. Đánh giá về hai đứa ở trường đúng là hai thái cực. Niên Niên càng lớn càng giống Chu Ứng Hoài, là một quý ông nhỏ lịch lãm, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ trầm và lý tính thuộc về lứa tuổi . Nghe cô bảo mẫu , Niên Niên khả năng học hỏi nhanh, khiến yên tâm, chỉ là thích chơi với các bạn khác cho lắm, đa thời gian đều một xem sách tranh, hoặc là chơi cùng em gái. vì gương mặt tuấn tú, ngay ngắn nên cũng ít bé gái cứ thích bám theo bé, chạy m.ô.n.g , chỉ là tính tình Niên Niên lạnh lùng nên chẳng buồn để tâm thôi.

Nguyệt Nguyệt thì khác hẳn, đỏng đảnh yêu cái . Ngày nào bé cũng bắt bà Đinh Tịch Mai diện cho những bộ váy nhỏ xinh xắn, tết đủ kiểu tóc. Tính tình hoạt bát, nồng nhiệt với tất cả , là một "bậc thầy giao tế" nhỏ tuổi, quan hệ với tất cả các bạn trong nhà trẻ đều . Chuyện học hành cũng chẳng cần lo lắng, thể là hình mẫu học sinh khiến các cô giáo hài lòng nhất.

Hôm nay Trình Phương Thu đón hai nhóc tì tan học. Ở cổng trường, cô thấy một đám trẻ con vây quanh Nguyệt Nguyệt , dáng một nàng công chúa nhỏ đích thực. Còn bên cạnh bé, Niên Niên xách cặp giúp em, như một kỵ sĩ nhỏ. Cảnh tượng khiến buồn thấy ấm áp.

"Mẹ của Niên Niên và Nguyệt Nguyệt khéo đẻ quá mất, thật ngưỡng mộ!" "Chứ còn gì nữa, đáng yêu thế , chẳng bù cho nhóc nhà , ây da, chẳng thêm nữa." "Con trai cứ nằng nặc đòi mời Nguyệt Nguyệt qua nhà chơi, cô xem lúc nào rảnh dắt cháu qua nhà ăn cơm nhé?"

Đối mặt với sự vồn vã của các phụ khác, Trình Phương Thu mỉm ứng phó vài câu. Có chút đỡ nổi sự nhiệt tình , cô vội vàng vẫy tay gọi Niên Niên và Nguyệt Nguyệt nhanh.

"Mẹ ơi!" Nguyệt Nguyệt thấy cô, đôi mắt to xinh liền sáng rực lên, tung tăng chạy nhào thẳng lòng cô. So với em gái, Niên Niên nhảy nhót như . Dù thấy bé cũng rạng rỡ chạy tới, nhưng nhào lòng mà chỉ ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Mẹ ạ."

Trình Phương Thu con trai mà cứ ngỡ như thấy Chu Ứng Hoài thuở mới quen. Cô cong mắt , dang tay ôm gọn lòng véo nhẹ cái má nhỏ.

"Mẹ!" Niên Niên chút lúng túng tựa lòng cô, giọng cao lên nhưng hề ý kháng cự ghét bỏ, chỉ là đôi mắt to cứ liếc xung quanh như sợ các bạn thấy.

cũng là trẻ con nên giấu nổi cảm xúc. Trình Phương Thu vỗ trán, chà, cô cảm thấy con trai còn chút thuộc tính "bụng đen" và kiêu ngạo nhỉ? Nghĩ đến đây, cô bất giác tự hỏi, Chu Ứng Hoài lúc nhỏ chắc cũng như thế chứ? Bé tí giữ kẽ, giữ hình tượng !

Về đến nhà, Trình Phương Thu lập tức chạy bếp kể phát hiện của cho Chu Ứng Hoài. Người đàn ông đang hầm canh nhướn mày, vô thức liếc phía phòng khách. Hai cục bột nhỏ đang ngay ngắn ở bàn ăn bài tập, trông ngoan.

Loading...