[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 233
Cập nhật lúc: 2025-12-21 02:35:31
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Chí Hồng và Lưu Tô Hà việc nhanh lẹ. Chẳng bao lâu trận tuyết đầu mùa ở kinh thành, Đinh và đặt chân đến nơi .
Ba Trình Bảo Khoan điều chuyển về bộ phận hậu cần của nhà máy cơ khí kinh thành, công việc cũng tương tự như đây, gì đổi lớn, cuộc sống trôi qua khá thong dong.
Còn em trai Trình Học Tuấn thì chuyển trường sang trường trung học trực thuộc Đại học Thanh Hoa. Lúc mới đầu, thằng bé theo kịp nhịp độ của lớp nên phần lo âu và trầm mặc. May nhờ đàn Chu Ứng Hoài đến tâm sự, giúp điều chỉnh kế hoạch học tập, thằng bé mới dần dần thích nghi .
Ban ngày Đinh giúp trông hai bé, đến chiều và tối bà thảnh thơi thì học cách chụp ảnh từ Trình Phương Thu. Bà cầm theo chiếc máy ảnh của gia đình, cùng ba Bảo Khoan thăm thú khắp các danh lam thắng cảnh lớn nhỏ ở kinh thành.
Sát thềm Tết Nguyên Đán, gia đình họ dọn khỏi nhà họ Chu để chuyển căn nhà tứ hợp viện mà Trình Phương Thu và Chu Ứng Hoài chuẩn sẵn.
Trình Phương Thu và Chu Ứng Hoài cũng dọn về căn nhà lầu nhỏ của riêng .
Dù mỗi ở một kiểu nhà khác nhưng cách gần, đạp xe đầy mười phút là tới. Ngày ngày họ qua thăm , ngủ thì ngủ, sang ăn chực thì sang, cuộc sống tự do tự tại vô cùng.
Chương 151: Sáng sớm nghịch ngợm
Đêm qua tuyết rơi lả tả suốt cả đêm, mãi đến sáng nay mới tạnh. Trong sân phủ một lớp lụa trắng mỏng manh, mảnh đất trồng rau xanh rào bằng gỗ, tuyết trắng đọng hàng rào, chỉ sắc xanh biếc của rau là điểm xuyết chút linh động cho đất trời ngập tràn sắc bạc.
Hôm nay là cuối tuần, trong nhà tĩnh lặng vô cùng, thấy khói bếp nhóm lên.
Cơn buồn ngủ dần tan biến, Trình Phương Thu trở , đôi mắt ngái ngủ dụi dụi mặt chậm rãi mở .
Rèm cửa kéo kín mít, ánh sáng lọt nên trong phòng tối, chẳng đoán là mấy giờ. Người đàn ông bên cạnh đang ôm eo cô, vẫn tỉnh giấc.
Tối qua thức khuya tài liệu, còn cùng cô mật đến nửa đêm mới ngủ, chắc là mệt thật , chứ bình thường giờ dậy từ lâu.
Tư thế ngủ của lúc nào cũng ngay ngắn. Từ góc độ sang, đập mắt cô đầu tiên là sống mũi cao thẳng tắp. Cô nhịn mà đưa tay định phác họa đường nét , nhưng sợ thức giấc, cô chỉ để tay dừng giữa trung vài giây. Vừa định rụt tay về thì đầu ngón tay ai đó ngậm lấy.
Một cảm giác đau nhẹ truyền tới khiến cô khẽ kêu lên một tiếng. Còn kịp phản ứng, đôi mắt vốn đang nhắm chặt đột nhiên mở , ý tràn ngập trong con ngươi.
“Anh tỉnh lên tiếng?” Trình Phương Thu thẹn giận. Thấy vẫn cứ ngậm ngón tay buông, bàn tay lớn đang đặt nơi eo càng thêm phóng túng, luồn trong áo ngủ quấy rối, cô liền hét lên: “Buông !”
Cả tay lẫn chân đều dùng đến nhưng cô vẫn thắng nổi sức , chẳng mấy chốc hai tay tóm gọn ấn lên đỉnh đầu.
Một hồi giằng co khiến Trình Phương Thu chút thở dốc, mái tóc rối bời xõa tung gối. Cô nghiêng đầu né tránh ánh rực lửa của , hành động vô tình để lộ vùng cổ và bờ vai khí. Xương quai xanh tinh xảo phập phồng theo từng nhịp thở, chẳng mấy chốc làn da ửng lên sắc hồng mờ ám.
“Hôm qua vẫn còn một cái dùng hết, bây giờ dùng luôn cho tiện.”
Chu Ứng Hoài ghé sát tai cô, hàm răng còn ngậm ngón tay giờ day nhẹ thùy tai cô, mơn trớn khiến cả cô run b.ắ.n lên.
Cái gì dùng hết?
Vừa mới ngủ dậy, đầu óc cô còn mụ mẫm, cho đến khi thấy Chu Ứng Hoài đưa một tay với lấy đồ vật tủ đầu giường, cô mới sực tỉnh. Đôi gò má đỏ bừng lên, sắc hồng lan nhanh xuống tận cổ.
Chẳng bao lâu , ga giường nhăn nhúm chẳng hình thù gì, vài vệt nước rơi xuống thấm loang lổ mặt vải.
Gần đến chính ngọ, cổng sân lầu vang lên tiếng gõ. Trình Phương Thu tung một cước đạp Chu Ứng Hoài xuống giường, cuống cuồng bò dậy vơ lấy quần áo, vội vã lo lắng : “Chắc chắn là ba đưa Niên Niên với Nguyệt Nguyệt tới .”
Hai hôm nay hai bé đều ở bên nhà Đinh, mấy ngày về. Chiều qua lúc ăn cơm, cô bảo hôm nay sẽ sang đón hai đứa công viên xem vịt con, sẵn tiện ghé nhà ông bà nội ăn cơm tối.
Thế mà mắt thấy gần sang buổi chiều mà bên vẫn im lặng tiếng, Đinh và ba Bảo Khoan chắc là sốt ruột nên mới sang xem thử.
“Để mở cửa.” Chu Ứng Hoài lồm cồm bò dậy từ đất, dặn dò một câu nhanh chóng mặc quần áo chạy xuống lầu.
Trình Phương Thu theo lưng mà mắng thầm mấy câu. Cô chẳng kịp mặc quần áo t.ử tế, ôm luôn xấp đồ phòng tắm bên cạnh. Đợi vệ sinh xong xuôi, đồ tươm tất cô mới bước xuống lầu.
“Sao ba sang đây ạ?”
Người đến đúng là ba Đinh. Họ đang ghế sofa, Chu Ứng Hoài thì đang rót nước mời họ.
“Hôm qua con chẳng bảo hôm nay sang đón Niên Niên với Nguyệt Nguyệt là gì? Mẹ nghĩ bọn trẻ tụi con công việc áp lực, vất vả cả tuần mới ngày nghỉ nên chắc ngủ nướng thêm, thế là ba mang hai đứa sang luôn cho con.” Mẹ Đinh thấy cô xuống liền đáp.
Trình Phương Thu gượng, chút tâm hư mà dời mắt , về phía hai "cục bột nhỏ" đang lăn lộn ghế sofa. Hai đứa mới học lẫy, giờ thể tự chơi với một cách đắc chí vô cùng.
“Cục cưng ơi, nhớ nào?” Cô cúi xuống hôn mỗi đứa một cái rõ kêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-233.html.]
“Ya ya ya.” “Yi yi yi.”
Niên Niên và Nguyệt Nguyệt tranh phát tiếng động như thu hút sự chú ý của . Cô cũng mực chiều chuộng mà dỗ dành, khiến hai đứa nắc nẻ thôi.
Mẹ Đinh ba con nô đùa, chợt nhớ điều gì liền hỏi: “ , Tết năm nay tính con? Ăn Tết chung riêng đây?”
Nghe , động tác trêu đùa trẻ con của Trình Phương Thu khựng . Nhớ tới lời Lưu Tô Hà đây, cô đáp: “Mẹ chồng con cả nhà ăn Tết chung ạ. Con cũng thấy ăn chung cho vui, đông đủ mới khí!”
Lúc Chu Ứng Hoài cũng bưng tới, phụ họa thêm: “Con với Thu Thu bàn ạ, năm nay cả nhà cùng ăn Tết ở đây. Cuối tháng em trai Ứng Thần của con cũng về, lúc đó đại gia đình sum họp một bữa thật rôm rả.”
Trường của Chu Ứng Thần tổ chức huấn luyện biệt lập, tính cũng gần một năm về nhà. Bình thường chỉ thể thỉnh thoảng gọi điện, gửi thư từ quà cáp, ai nấy đều nhớ .
“Được, thì ăn Tết chung.”
Ba Đinh ý kiến gì, chỉ là những dịp lễ tết thế , họ tránh khỏi chạnh lòng nhớ về bạn bè ở quê, tâm trạng lộ rõ vẻ trầm lắng.
Thấy , Trình Phương Thu và Chu Ứng Hoài một cái, cô : “Đợi qua mùng năm, cả nhà sẽ về Vinh Châu chúc Tết ạ. Niên Niên với Nguyệt Nguyệt về quê bao giờ, nhân dịp đưa hai đứa thăm họ hàng cho mặt luôn.”
Đứa trẻ bé tí thế thì mặt mũi gì, chẳng qua cô thế để xoa dịu nỗi lòng của ba mà thôi.
Quả nhiên xong, hai liền rạng rỡ hẳn lên, bắt đầu mở lòng kể đủ thứ chuyện đổi ở làng quê và những tin đồn bát quái ở làng xóm .
Trò chuyện bao lâu, cả nhà bế hai bé ngoài. Đầu tiên là dạo công viên, đó thong thả bộ về nhà họ Chu.
Bữa tối cũng dùng tại nhà họ Chu, một bàn đầy ắp các món ăn đặc trưng của cả hai miền Nam Bắc, ai nấy đều ăn uống ngon miệng. Sau bữa cơm, còn nán cùng chơi mạt chược nửa buổi đêm.
Trình Phương Thu, Chu Ứng Hoài, Đinh và ba Chu Chí Hồng một bàn. Lúc đầu còn vẻ ngang tài ngang sức, nhưng chơi lâu mới thấy rõ sự chênh lệch về kỹ thuật giữa bốn .
“Sao thắng nữa ? Lại còn là bài cực phẩm nữa chứ!”
Trình Phương Thu lườm Chu Ứng Hoài một cái sắc lẹm, nghiến răng nghiến lợi xấp bài hạ xuống, dường như tìm bằng chứng ăn gian, nhưng tới lui vẫn chẳng thấy sơ hở nào.
“Tại may mắn thôi.” Chu Ứng Hoài nhếch môi , đưa tay hiệu cho cô chung tiền.
Trình Phương Thu dù bực nhưng chung tiền dứt khoát: “Chơi tiếp!”
Mẹ Đinh và ba Chu Chí Hồng bên cạnh gì nhiều, chỉ hì hì đôi trẻ, lúc cần chung tiền thì chung, lúc nhận thì nhận.
Đến lúc kết thúc, kiểm tra "chiến lợi phẩm" trong ngăn kéo, Chu Ứng Hoài là thắng đậm nhất, tiếp đến là Đinh, còn ba Chu Chí Hồng thì huề vốn...
“Hóa chỉ con thua thôi ?” Trình Phương Thu than thở, chút phục. Giá mà ai thua cùng cô cho bạn thì mấy.
“Toàn là vận may thôi con.” Mẹ Đinh thắng tiền nên hớn hở, từ túi áo rút một tờ "Đại Đoàn Kết" (tờ tiền mệnh giá lớn thời bấy giờ) nhét tay con gái: “Mẹ chia cho con một nửa .”
“Con lấy , thua thì chịu chứ. Hừ hừ, nhất định con sẽ thắng cho xem.” Trình Phương Thu khéo léo từ chối ý của , quên lập lời thề hào hùng.
“Thôi , nghỉ thôi, muộn .” Lưu Tô Hà đon đả cùng dọn dẹp bàn mạt chược, ai nấy về phòng vệ sinh nghỉ ngơi. Đèn tầng một lúc mới tắt hẳn.
Về đến phòng, Trình Phương Thu vẫn còn lẩm bẩm tự rút kinh nghiệm về một ván bài sai sót: “Bài nọc chẳng còn bao nhiêu, bảo đầu óc em chập mạch mà đ.á.n.h quân bài lạ , nếu em đ.á.n.h quân đó thì mà 'cướp cái' thắng đậm thế !”
“Vẫn còn nghĩ ? Tiền thì cũng là của em hết mà.” Chu Ứng Hoài mà buồn , khẽ nhếch môi, đem bộ tiền thắng nhét hết túi xách của cô.
Trình Phương Thu thấy liền hứ một tiếng: “Tất nhiên là của em ! em để ý chuyện tiền nong, vốn là chơi giải trí mà, em chỉ đang nghĩ trình độ chơi của kém thế .”
Thấy cô đưa một đ.á.n.h giá "vô cùng chính xác và sâu sắc" về trình độ chơi bài của , Chu Ứng Hoài khẽ hắng giọng, định nhưng thấy ánh mắt cô chậm rãi liếc sang, lập tức xoay chuyển tình thế an ủi: “Thật thấy cũng mà, kém đến mức đó .”
Lời dứt, đôi mắt đào hoa xinh của cô liền sáng rực lên: “Thật ?”
Nhìn đôi mắt lấp lánh của cô, đôi môi Chu Ứng Hoài mấp máy vài cái, rốt cuộc nỡ lời phản bác, chỉ đành úp mở: “Nếu nâng cao thêm một chút xíu nữa thì sẽ tuyệt hơn.”
“Vậy dạy em .” Trình Phương Thu chẳng thèm suy nghĩ, lao ngay lòng , ôm lấy eo , đổi giọng nũng nịu: “Được ? Nha?”
Khoảng cách giữa hai cực kỳ gần, cô kiêng dè gì mà vùi đầu cổ , thở ấm nóng phả lên làn da tạo nên một cảm giác tê rần. Chu Ứng Hoài yết hầu lăn động, cúi mắt cô.
Ánh đèn vàng vọt đỉnh đầu hắt xuống, vặn rơi khuôn mặt nghiêng của cô. Đôi mắt khẽ chớp, hàng mi dài như cánh bướm dập dìu, nghịch ngợm và đầy linh động.
Dưới ánh đèn ngắm mỹ nhân quả là một thú vui khác biệt, nhất là khi cô m.a.n.g t.h.a.i sinh con, càng thêm vài phần mặn mà quyến rũ mà đây , càng thêm lay động lòng .