[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 232
Cập nhật lúc: 2025-12-21 02:34:32
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô hít một thật sâu, thấy giữa sân tường cao và cây lớn che chắn, sẽ chẳng ai thấy , bấy giờ cô cũng chẳng màng đến chuyện thẹn thùng giữ kẽ nữa, bèn đưa tay ôm lấy cánh tay , chủ động đón nhận.
Nào chỉ Chu Ứng Hoài là đợi nổi, chính cô cũng .
Những lá ngân hạnh đỏ gió thổi rụng, thong dong đậu mặt kính xe, xe rung lắc chấn động mà rơi xuống đất.
“Ngoan nào, lên đây.”
Giọng khàn đục tựa như yêu tinh câu hồn đoạt phách, khiến chẳng thể nào chống đỡ nổi, chỉ chống tay lên vai và bụng , xoay chuyển tư thế, cứ thế từng chút một chìm xuống theo ý nguyện của .
Hàm răng trắng c.ắ.n chặt môi để ngăn tiếng rên rỉ chực trào nơi cổ họng, sắc hồng nhuộm thắm cần cổ thanh mảnh. Hàng mi dài run rẩy liên hồi, vẫn thắng nổi cơn ngứa ngáy lan tỏa từ tận sâu bên trong. Tiếng thở dốc kiều mị, dồn dập vang lên ngắt quãng trong khoang xe chật hẹp, thế mà còn cố ý , chỉ nhắm những chỗ nhạy cảm nhất mà dùng lực.
“Anh...!”
Cô cất tiếng mắng khẽ như cảnh cáo, nhưng đổi chỉ là một tiếng khàn khàn đầy thỏa mãn.
Ngay đó, vòng eo siết chặt như gãy đôi, đôi môi mỏng của ngậm lấy môi cô, dây dưa giữa đầu lưỡi và hàm răng, ép đến mức khóe mắt cô hoen lệ, vẻ tình tứ hiện rõ khuôn mặt.
“Không, ...”
Giọng cô nhỏ nhẹ mềm yếu, âm cuối vì một lý do tên nào đó mà mang theo vài phần run rẩy, đặc biệt khiến nảy sinh lòng thương xót.
Chu Ứng Hoài nheo mắt, gân xanh cổ càng nổi rõ, yết hầu lăn động. Ngón tay trượt xuống, nắm lấy một bên mềm mại mà phát lực như trừng phạt, đồng thời quên kề sát tai cô, trầm giọng trêu chọc: “Hình như vẫn còn ngọt, mà cũng càng ngày càng lớn .”
Đầu óc cô đang lúc mê , thấy lời thì tức đến mức "phun nước muối" c.h.ế.t cho .
Cái đồ Chu Ứng Hoài mặt dày , cậy việc từng giúp cô giải quyết chuyện tức sữa mà giờ ăn bừa bãi, chẳng hổ là gì!
Từ khi cho hai đứa nhỏ uống sữa bột, khi cai sữa, cô tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn của bác sĩ, sữa cũng đang dần mất , giờ mà còn ... Còn chuyện "càng ngày càng lớn" càng là lời vô căn cứ.
Đôi má cô đỏ bừng vì thẹn, nóng bừng lên như lửa đốt.
Trời dần sập tối, bốn bề vắng lặng, Trình Phương Thu rã rời cả , bấu víu vai để bế trong nhà lầu nhỏ để vệ sinh.
Đã lâu ghé qua, nơi thể là đổi chóng mặt. Toàn bộ căn nhà gần như thiện phần trang trí, đồ đạc nội thất cũng bày biện đầy đủ, chỉ là ở nên trông quạnh quẽ.
nơi cũng thấy rõ sự tinh tế và khéo léo, thẩm mỹ vượt xa thời đại , mang hướm của những căn biệt thự lớn đời . Phong cách mà Trình Phương Thu thích là kiểu Pháp nhẹ nhàng, mỗi bước chân là một khung cảnh, cô vô cùng hài lòng.
Trong nhà chuẩn sẵn đồ dùng tẩy rửa đơn giản, Chu Ứng Hoài tìm , thấm ướt khăn lông lau sơ cho , đó đến lau cho cô.
Cả cô đang tỏa nhiệt nóng hầm hập, nhưng khoảnh khắc nước lạnh chạm da thịt, cô vẫn nhịn mà co . Thật chẳng hiểu Chu Ứng Hoài thể việc đó mà mặt biến sắc.
“Hay là để đun nước nhé.” Chu Ứng Hoài đoạn định bếp, Trình Phương Thu vội kéo : “Lau qua là , về nhà tắm .”
Họ dây dưa ở ngoài lâu quá , về muộn chút nữa là khó tìm lý do lắm.
Thấy cô kiên quyết, Chu Ứng Hoài đành chịu, chỉ đẩy nhanh động tác tay, đó quần áo mới cho cô. Còn bộ đồ cũ ...
Vừa nãy dùng để lót ghế , giờ ướt đẫm, trông chẳng , cho túi xách mang về để giặt .
Làn da cô vốn mỏng manh trắng phát sáng, mà thì chẳng tiết chế sức lực, lúc khắp nơi cô đều là những dấu vết mờ ám, chỉ thôi cũng đủ khiến đỏ mặt tía tai.
Những chỗ khác thì , chỉ vết đỏ cổ là khó che. Thấy , cô bực giơ chân đá một cái, hai má tức giận phồng lên như bánh bao nhỏ: “Đã bảo đừng c.ắ.n chỗ cơ mà!”
Chu Ứng Hoài nhanh tay lẹ mắt tóm lấy cổ chân cô, bàn tay lớn xoa xoa bàn chân trắng hồng nhỏ nhắn, giọng điệu mang vài phần dỗ dành: “Anh lấy khăn lụa trong vali của em .”
“Hừ, đúng là tính toán chu đáo thật đấy.”
Trình Phương Thu xoa đến mức thấy ngứa, định rút chân về, ai ngờ đà lấn tới, ghé sát mặt . Đôi mắt cô thâm trầm khó hiểu, cô cứ ngỡ vẫn thỏa mãn mà thêm nữa, bèn vội vã lùi , quên nhắc nhở: “Đã bảo là nữa mà.”
Lời dứt, thấy đôi mắt đen của Chu Ứng Hoài cong lên, trêu chọc giơ dải lụa màu mơ thêu chấm bi đen trong tay lên: “Làm gì cơ? Anh chỉ lấy khăn lụa thôi mà.”
Nghe , Trình Phương Thu nghẹn lời, mặt càng đỏ hơn, gắt lên: “Chu Ứng Hoài!”
“Anh đây, nếu bà xã vẫn còn , thì cũng là thể...”
“Cút !”
Hai đùa giỡn một hồi mới rời khỏi căn nhà lầu.
Lúc về đến nhà gần tám giờ tối, nhà vẫn nghỉ ngơi. Lưu Tô Hà và Chu Chí Hồng mỗi bế một đứa đang trò chuyện ở phòng khách, thấy tiếng động, Lưu Tô Hà liền đón.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-232.html.]
“Thu Thu về đấy ? Có đói con, trong bếp để phần cơm cho hai đứa đấy, bảo Ứng Hoài mà hâm nóng .”
Vốn dĩ Trình Phương Thu còn thấp thỏm, đang định giải thích tại về muộn thì Lưu Tô Hà tiếp: “Cái đơn vị của con cũng thật là, gì chuyện công tác về bắt tăng ca ngay như thế.”
“Dạ?” Trình Phương Thu sững một lát, lập tức phản ứng : “Vâng ạ, thật là quá đáng quá mất.”
Nói xong, cô liếc Chu Ứng Hoài một cái, thấy đang thản nhiên mỉm .
Trình Phương Thu nghiến răng, hóa cái mưu tính từ lâu!
“Anh hâm cơm, Thu Thu thăm Niên Niên với Nguyệt Nguyệt .” Chu Ứng Hoài đưa tay xoa tóc cô, tiện tay đặt hành lý sang một bên, thẳng bếp.
Nghe đến Niên Niên và Nguyệt Nguyệt, ánh mắt Trình Phương Thu lập tức mềm xuống, chẳng màng đến chuyện khác nữa, vội cùng Lưu Tô Hà phòng khách.
Hai đứa nhỏ đặt trong nôi, mặc quần áo dài tay, đầu còn đội chiếc mũ nhỏ xinh xắn. So với lúc mới sinh, giờ chúng lớn và bụ bẫm hơn nhiều, da dẻ trắng trẻo mịn màng, mắt to tròn hai mí, lúc đang cùng giơ tay định chộp lấy món đồ chơi treo nôi.
“Cục cưng ơi, về đây.”
Trình Phương Thu xuống ghế sofa, cúi ghé sát, giọng dịu dàng vô cùng.
Có lẽ nhận ấm quen thuộc, đôi mắt hai đứa nhỏ sáng rỡ lên, định nắm lấy tóc cô, bé Niên Niên còn ê ê a a đòi bế.
Trình Phương Thu bế con lên, vỗ về trong lòng.
mới bế trai lên, bé Nguyệt Nguyệt đằng mếu máo sắp , hàng mi dài chớp chớp như phủ một tầng sương nước, trông đáng thương ủy khuất.
“Bé tí mà tranh giành tình cảm cơ đấy?” Lưu Tô Hà , bế Nguyệt Nguyệt lên đặt cạnh Trình Phương Thu. Con bé nắm lấy gấu áo cô mới chịu nhoẻn miệng .
Trình Phương Thu cũng dở dở , thấy hai đứa nhỏ tinh thần đều , chẳng vẻ gì là buồn ngủ, cô bèn hỏi thăm một câu.
Lưu Tô Hà đáp: “Ban ngày ở bên nhà cũ ngủ nhiều quá, giờ vẫn buồn ngủ .”
Người lớn trong nhà ban ngày đều , ai trông hai đứa nhỏ, Dương Đào Tâm và Chu Phục Cường liền tự nguyện nhận việc . Họ tiện tay gửi Niên Niên và Nguyệt Nguyệt sang đó, tối mới đón về.
Chỉ là già thường nuông chiều cháu, ngủ là cho ngủ, bế chơi là bế ngay, lâu dần e là sẽ tạo thành thói quen , trẻ con sẽ càng khó bảo.
Nghĩ đến đây, Trình Phương Thu mím môi, kịp mở lời Lưu Tô Hà : “Hồi chiều bà thông gia gọi điện hỏi thăm Niên Niên với Nguyệt Nguyệt, thấy ông bà bên nhớ hai đứa nhỏ lắm, là đón họ lên đây sớm một chút?”
“Trẻ con cứ để ông bà cố trông mãi cũng tiện, cho nên...”
Câu thật sự chạm đúng tâm tư của Trình Phương Thu. Cô vốn ý định từ lâu nhưng tìm dịp đề cập, giờ Lưu Tô Hà chủ động nhắc tới thì còn gì bằng.
Thế là cô gật đầu ngay: “Con cũng nghĩ như ạ.”
“Vậy thì chuyện cũng cần phiền đến Ứng Hoài nữa, để với ba con sắp xếp.” Lưu Tô Hà thở phào, gương mặt rạng rỡ hẳn lên.
“Vâng, chỉ là đến lúc đó vất vả con (bà ngoại) trông hai đứa nhỏ .”
Chu Chí Hồng ngại ngùng lên tiếng. Đáng lẽ chuyện chăm cháu thì ông bà nội gánh vác phần lớn, kết quả cuối cùng gánh nặng đè lên vai bà ngoại.
Nghĩ đến đây, ông trầm ngâm một lát : “Ba bạn ở Thượng Hải gần đây đang tra mấy vụ án cũ năm xưa. Những phần liên quan đến nhà họ Đinh, ba sẽ dốc hết sức giúp đỡ.”
Nghe , bàn tay đang đung đưa bế Niên Niên của Trình Phương Thu khựng , đôi mắt sáng lên, cô thốt lên kinh ngạc: “Ba, chuyện là thật ạ?”
Vừa dứt lời, cô thấy hỏi thừa. Nếu thật thì Chu Chí Hồng nhắc đến? giọng ông, chuyện e là dễ dàng gì.
chỉ cần chút manh mối, cô thấy vui , và Đinh chắc chắn sẽ còn vui hơn nữa.
“Con cảm ơn ba!” Trình Phương Thu chân thành cảm ơn. Thật dù Chu Chí Hồng giúp, Đinh cũng vẫn sẵn lòng lên trông cháu, vì bà là bà ngoại ruột, bà thương Niên Niên và Nguyệt Nguyệt...
giờ Chu Chí Hồng nhắc đến, chứng tỏ thái độ và thành ý của ông. Ông tuyệt đối chỉ vì nể mặt Đinh lên trông cháu mà mới tay giúp đỡ.
Trong lòng Trình Phương Thu trào dâng một cảm giác ấm áp, một sự cảm động khó tả.
“Cái con bé , một nhà cả, ơn huệ gì chứ?” Chu Chí Hồng lắc đầu, nét mặt vẻ nghiêm nghị nhưng Trình Phương Thu hề sợ, chỉ mỉm thật tươi.
Trong lòng cô thầm tính toán, sáng sớm mai nhất định báo tin mừng cho Đinh! Dù thể chắc chắn một trăm phần trăm thể giải oan cho nhà họ Đinh, nhưng hy vọng vẫn hơn .
Đây chính là điều mà Đinh mòn mỏi mong chờ suốt nửa đời .
Quả nhiên ngày hôm , khi chuyện , Đinh nấc lên lâu, trong giọng mang theo sự nhẹ nhõm lời nào tả xiết.
Hai con trò chuyện qua điện thoại lâu mới cúp máy.