[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 230
Cập nhật lúc: 2025-12-21 02:31:19
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hai đứa đến ?” Dương Đào Tâm niềm nở đón lấy, ánh mắt đảo một vòng qua đám đông, tự động khóa chặt vị trí của Niên Niên và Nguyệt Nguyệt sán gần: “Hai nhóc tì trộm vía bụ bẫm lên bao nhiêu, càng ngày càng khôi ngô tuấn tú quá.”
Bà càng càng thích, đôi mắt tràn ngập ý , trong đầu kìm nhớ lời Lưu Tô Hà từng với : “Ứng Hoài và Thu Thu đều nét, em bé sẽ đến nhường nào.” Quả nhiên đúng thế thật, như búp bê tranh vẽ ngày Tết, , còn hơn cả búp bê chứ.
“Ba chị?” Lưu Tô Hà quanh một lượt hỏi.
Dương Đào Tâm liếc về phía một phòng bao: “Đang ở trong trò chuyện với lão Dương đấy, cô đưa Ứng Hoài và Thu Thu chào một tiếng .”
Ánh mắt Lưu Tô Hà thoáng động, bà đáp một tiếng dắt Chu Ứng Hoài và Trình Phương Thu trong.
Chương 149: Trên xe
Lúc họ bước , Chu Phục Cường đang trò chuyện cùng một cụ ông, nét mặt rạng rỡ niềm vui, bên cạnh hai còn vài đàn ông và phụ nữ trung niên chờ. Trình Phương Thu lướt qua một vòng, thấy đều là những bậc tiền bối ăn mặc giản dị nhưng kém phần trang trọng, cô khỏi nghiêm túc .
“Đến ? Mau đây, để ba giới thiệu với một chút.” Chu Phục Cường vẫy tay gọi họ, rạng rỡ để đôi bên chào hỏi .
Khi Dương Đào Tâm nhắc đến "lão Dương" chính là cựu xưởng trưởng nghỉ hưu của xưởng Cơ khí Kinh Thị, Trình Phương Thu kìm liếc Chu Ứng Hoài một cái. Anh thì vẫn thần thái tự nhiên, như thể hề ảnh hưởng chút nào, cử chỉ nửa điểm nịnh bợ lấy lòng, chỉ sự tôn trọng và lễ phép dành cho bậc bề .
“ là trường giang sóng đè sóng , lão Chu , thằng cháu của ông khá thật đấy.” Dương lão gia t.ử thong thả nhấp một ngụm , ánh mắt Chu Ứng Hoài đầy vẻ tán thưởng.
Chu Phục Cường khiêm tốn xua tay: “Nó còn nhiều thứ học lắm, ông thời gian thì giúp kèm cặp nó với.”
“Ông gì thế, già cả , còn kèm cặp gì nữa? Ha ha ha!”
Hai tung hứng nhịp nhàng, những khác bên cạnh lắng , thi thoảng đệm một câu, cho đến khi bên ngoài thêm khách đến, Lưu Tô Hà mới dẫn họ rời .
Đợi khi chỉ còn ba , Lưu Tô Hà hạ thấp giọng : “Xem ông bà nội con đang trải t.h.ả.m đỏ cho con đấy.” Rất nhiều mối quan hệ của thế hệ là thứ mà khác cầu cũng , họ dàn xếp ở giữa, con đường thăng tiến sẽ bớt vài năm vòng vèo.
Nghe , ánh mắt Chu Ứng Hoài trầm xuống đôi chút. Anh cảm thấy những thứ cũng mà cũng chẳng . Năng lực của bày đó, đây cần gia đình giúp đỡ, hiện tại và tương lai cũng . Dựa chính , vẫn thể leo lên vị trí mà mong .
Tiệc chuẩn bắt đầu, khách khứa cũng đến gần đủ. Nhà chú hai thì căn đúng giờ mới tới, mặt mày treo nụ giả tạo, cũng thấy khó chịu như thể ai đang nợ tiền họ . Lưu Tô Hà chẳng thèm để mắt, lùa họ một phòng bao tiếp đón những vị khách khác.
Trình Phương Thu thời gian bận tâm những chuyện đó. Cô và Chu Ứng Hoài bế hai đứa nhỏ trong phòng bao như hai "vật may mắn", khách đến đợt nào là chào hỏi đợt đó, đến cuối cùng mặt mũi đều đơ cứng vì quá nhiều. Phải mãi đến khi Đoạn Nguyệt và Lưu Đường tới, quen ở đó cô mới thở phào nhẹ nhõm một chút.
“Mấy ngày gặp mà cảm giác các bé lớn thêm một vòng .” Lưu Đường bế bé con một lát, thấy tư thế đúng định điều chỉnh , nhưng loay hoay mãi xong, định cầu cứu Trình Phương Thu thì cảm thấy cánh tay ai đó nâng lên.
“Tay để bằng , đỡ lấy cổ em bé.”
Ngay đó, một giọng quen thuộc vang lên bên tai. Lưu Đường đầu , va ngay một đôi mắt đan phụng ôn hòa nho nhã. Cô sững mất một giây, đó sực nhận cách giữa hai quá gần, liền như lò xo bật ngược mấy bước, đồng thời quên điều chỉnh tư thế theo lời . Chỉ điều lùi vài bước, lưng cô va một "bức tường thịt" cứng ngắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-230.html.]
“Sao lúc nào cũng hấp tấp thế hả?” Đối phương đỡ lấy vai cô, qua đỉnh đầu cô xuống em bé trong lòng, : “Cục cưng ơi, con đáng yêu thế ? Lại đây với chú một cái nào.”
“Tần Chính Nguyên, chuyện buồn nôn quá.” Lưu Đường ghét bỏ lườm Tần Chính Nguyên một cái, thoát khỏi tay , nhanh chóng trả em bé cho Trình Phương Thu.
“ thế thì gì mà buồn nôn? Đối với trẻ con mà cứ nghiêm túc đạo mạo thế ?” Tần Chính Nguyên cảm thấy oan ức, cằn nhằn với Lưu Đường xong, thấy cô thèm để ý đến , liền sang Trình Phương Thu và Chu Ứng Hoài : “Chúc mừng nhé, mua chút quà cho hai nhóc tì.”
“Cảm ơn Tần.” Trình Phương Thu bảo Chu Ứng Hoài cạnh lên nhận đồ.
Mấy trò chuyện vài câu, Tần Chính Nguyên để lộ dấu vết dời tầm mắt sang Hạ Thư Văn, giọng điệu nhàn nhạt: “Vừa nãy dạy chị Lưu Đường cách bế trẻ con, là cũng dạy một chút ?”
Nghe , tất cả đều về phía hai họ. Trình Phương Thu – rõ nội tình – dùng khuỷu tay hích hích Chu Ứng Hoài, dùng ánh mắt hỏi: "Hai đ.á.n.h đấy chứ?". Nhìn cái điệu bộ của Tần Chính Nguyên, dường như phát hiện manh mối gì đó, trong lời nặc mùi t.h.u.ố.c súng. Chu Ứng Hoài lắc đầu, bảo cô cứ yên tâm.
Hạ Thư Văn từ lúc Tần Chính Nguyên xuất hiện cho đến khi đỡ lấy Lưu Đường thì sắc mặt ngày càng kém. khi đối phương chủ động bắt chuyện, mỉm , giọng điệu mang theo chút thong dong: “E là dạy .”
“Không dạy ? Đùa gì thế, là bác sĩ sản nhi chuyên nghiệp cơ mà.” Tần Chính Nguyên nhướng mày, nụ mặt đậm hơn nhưng giọng dần lạnh .
“Vâng, nhưng hiện tại là thời gian riêng tư của , dạy ai là quyền của .” Lời ngoài ý chính là: Anh dạy .
Nụ môi Tần Chính Nguyên tắt ngấm, chằm chằm khuôn mặt ôn nhu như ngọc của Hạ Thư Văn mà gì. Đối phương vẫn thản nhiên như , xong câu đó liền đưa mắt về phía Lưu Đường đang định lén lút "chuồn" khỏi hiện trường, bồi thêm một câu nhẹ bẫng: “Vẫn dạy xong mà, chị ?”
Câu thốt , đều về phía Lưu Đường nhích tới tận cửa. Cô thầm nhắm mắt, hít một thật sâu gượng gạo: “Chị chợt nhớ việc gấp , Thu Thu đồ chị mua cho hai bảo bối để ở đằng nhé, nhớ mang về nha, hẹn gặp .” Dứt lời, cô chẳng màng gì nữa, luồn lách qua đám đông chạy biến ngoài.
Cô , khí rơi trạng thái im lặng kỳ quặc. Hiện trường ít bạn cũ, thấy cảnh , những nhạy bén bắt đầu đ.á.n.h giá Hạ Thư Văn, dường như thấu tâm tư bên vẻ điềm nhiên .
“Thư Văn em trai , em và...” Có bạo dạn định mở lời thì Chu Ứng Hoài nhanh như cắt cắt ngang: “Sắp khai tiệc , lát nữa hãy trò chuyện.”
Dù nhỏ tuổi hơn phần lớn ở đây, nhưng hôm nay là tiệc nhà , cộng thêm gia thế và phận hiện tại của , ai là nể mặt. Họ liền nuốt ngược lời định trong, tản về phía bàn tiệc. Chỉ điều những ánh mắt tò mò vẫn kìm mà đổ dồn về phía Hạ Thư Văn và Tần Chính Nguyên.
“Chị chắc chắn giận .” Chu Ứng Hoài hai một cái, nhắc nhở một câu. "Chị " là ai thì quá rõ ràng. Tính tình Lưu Đường tuy cởi mở nhiệt tình nhưng thích phơi bày chuyện riêng tư bàn dân thiên hạ, nhất là hôm nay bao nhiêu trưởng bối và khách khứa ở đây. Cô chạy bây giờ, lát nữa nghĩ chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, đặc biệt là...
Nghĩ đến đây, Chu Ứng Hoài vỗ vai Hạ Thư Văn, khẽ : “Cậu nóng nảy quá .” Đối mặt với sự thăm dò của Tần Chính Nguyên, hàng chục cách để giải quyết, nhưng chọn cách tung tín hiệu mập mờ, tự tác chủ trương ám thị quan hệ giữa và Lưu Đường mặt . Cách kiểu như ép cưới chốn đông , đặt lên một Lưu Đường vốn kết hôn thì chỉ tác dụng ngược.
Lông mi Hạ Thư Văn run lên, ngẩng đầu lạnh lùng về phía Tần Chính Nguyên. Nhìn thấy nụ nửa vời của , chợt bừng tỉnh, nắm chặt nắm đấm, hít sâu mấy mới miễn cưỡng kiềm chế cảm xúc. Anh chào Chu Ứng Hoài và Trình Phương Thu một tiếng đuổi theo hướng Lưu Đường biến mất.
“Hỏng , và mợ chắc chắn sẽ chuyện mất.” Trình Phương Thu trợn tròn mắt, chút lo lắng cho Lưu Đường. Tiệc hôm nay do một tay Lưu Tô Hà lo liệu, chút manh mối nhỏ nhặt tuyệt đối thoát khỏi mắt bà. Bà thì mợ cũng chẳng xa xôi gì. Cho dù bà , những khác cũng sẽ kể cho mợ . Mà mợ và vốn đang hối thúc Lưu Đường sớm kết hôn sinh con... Trình Phương Thu nghĩ thôi thấy đau đầu, huống chi là Lưu Đường sắp đối mặt.
“Sớm muộn gì cũng thôi.” Cái vòng tròn luẩn quẩn nhỏ như , hai lén lút yêu đương thì giấu bao lâu? Ngay cả ngoài còn nhận thì gì đến cận. Chu Ứng Hoài khoác vai Trình Phương Thu, an ủi cô vài câu đưa cô về phía bàn tiệc. Lúc ngang qua Tần Chính Nguyên, ánh mắt hai chạm trong trung nhanh chóng dời .
Quả nhiên cái gì sợ thì cái đó đến, tiệc mới ăn một nửa, mợ Hoàng Sênh Hương tìm tới hỏi chuyện. Trình Phương Thu và Chu Ứng Hoài đương nhiên chẳng gì về chuyện của Lưu Đường và Hạ Thư Văn, chỉ thể lấp lửng cho qua chuyện. Ngoài , nhà họ Hạ cũng đến một , cũng là đến để thăm dò. Cuối cùng, hai gia đình tụ một chỗ với .
“ chẳng hai đứa nó quen từ lúc nào nữa.” “Chao ôi đúng thế đấy, hai đứa kém đến tám chín tuổi, ai mà nghĩ theo hướng đó , chúng cứ ngỡ là chị em thôi.” “Nhà bà để ý tuổi tác ?” “Không , hề, gái hơn ba tuổi bằng vàng mười, xem Thư Văn nhà là cái hưởng phúc, ôm hẳn ba cục vàng mười cơ đấy! chỉ sợ con gái nhà bà chê con trai nhỏ tuổi quá, tính tình còn trẻ con thôi.”