[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 208

Cập nhật lúc: 2025-12-21 02:04:10
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh dứt lời cảm nhận đỉnh đầu cô xoa nhẹ một cái, ngay đó bên tai vang lên một giọng nũng nịu kéo dài đuôi: "Ngoan nào..."

Tầm chìm bóng tối khiến các giác quan khác trở nên nhạy bén hơn hẳn. Trong phút chốc, Chu Ứng Hoài kìm mà rùng một cái, bàn tay đặt eo cô vô thức siết chặt, nhịp thở cũng nặng nề thêm vài phần.

"Buông tay ." Cô vỗ vỗ mu bàn tay , hiệu cho mau thả .

Nghe , Chu Ứng Hoài lưu luyến mơn trớn đó vài cái mới chịu thu tay về. Tiếp đó, chỗ bên cạnh nhẹ bẫng , cô bước xuống giường. Trong phòng nhanh chóng vang lên tiếng ma sát nhỏ của đôi dép lê mặt đất.

Chu Ứng Hoài muộn màng nhận chắc là cô lấy quà cho . Nghĩ đến đây, lòng khỏi nóng bừng, cảm động mong chờ, cảm giác mỗi giây mỗi phút trôi qua đều vô cùng giày vò. May mà chẳng bao lâu .

"Thu Thu..."

Vừa gọi tên cô xong, nơi cổ cảm nhận một sự mềm mại.

"Được , mở mắt đấy."

Chu Ứng Hoài nôn nóng mở mắt, cúi đầu xuống liền thấy một chiếc khăn quàng cổ màu xanh chàm, góc bên trái còn thêu một chữ "Hoài" ($淮$), nét chữ chút xiêu vẹo, rõ ràng kỹ thuật của đan điêu luyện cho lắm.

Nghĩ đến đây, trái tim đập thình thịch liên hồi, loạn cả nhịp điệu. Anh ngước mắt Trình Phương Thu, mặt cô lúc còn đỏ hơn cả ban nãy, thần sắc chút ngượng ngùng tự nhiên.

"Em học của chị Hồng Yến ở tiệm chụp ảnh đấy. Bình thường bận quá, chỉ tranh thủ lúc rảnh để đan thôi, cứ đeo đại ..."

Lời còn dứt, đôi môi cô chặn . Khoảng cách giữa hai nháy mắt thu hẹp, cô ép giữa đầu giường và lồng n.g.ự.c . Hai hôn , nụ hôn ẩm ướt và nồng nhiệt khiến đôi mắt của cô tức khắc nhuốm màu tình tứ.

Không là cái chạm môi phớt qua, mà là sự quấn quýt mãnh liệt và sâu sắc, từng tấc một cướp thở của cô. Môi lưỡi giao , theo nhịp thở mà dây dưa dứt, thỉnh thoảng vang lên những tiếng nước khe khẽ khiến đỏ mặt tía tai. Anh nắm lấy tay cô, từng ngón từng ngón len lỏi , cho đến khi mười ngón tay đan chặt lấy mới dừng .

Ngày trừ tịch bắt đầu bằng một buổi sáng rực lửa. Sợ phát hiện, mỗi nhịp thở dốc, mỗi nhịp tim đập đều kìm nén trong gian chật hẹp của căn phòng.

Đến khi hai căn đúng giờ xuống lầu, Lưu Tô Hà và Chu Chí Hoành chuẩn xong nhân và vỏ bánh sủi cảo, chỉ chờ gói là xong. Chu Ứng Thần thì đang ở phòng khách gọi điện thoại, vẻ mặt ngọt ngào đó qua là đang "nấu cháo" điện thoại với yêu .

Trình Phương Thu và Chu Ứng Hoài thẳng bếp.

"Bố , chúc mừng năm mới! Đây là chút lòng thành của vợ chồng con ạ." Trình Phương Thu lấy hai phong bao lì xì dày cộp đưa cho Chu Chí Hoành và Lưu Tô Hà.

"Giao thừa vui vẻ! Vậy bố cũng khách sáo với các con nhé." Gia đình thiếu tiền, nhưng ngày vui thế họ đương nhiên sẽ từ chối tấm lòng của con cái. Cả hai đều hớn hở nhận lấy.

Trình Phương Thu và Chu Ứng Hoài phòng khách: "Ứng Thần, giao thừa vui vẻ, đây là lì xì của em." Chu Ứng Thần càng khách sáo, cảm ơn.

"Mau đây gói sủi cảo , ăn xong còn qua nhà ông bà ngoại ăn cơm trưa nữa." Lưu Tô Hà vẫy tay gọi, cả nhà cùng tụ tập trong bếp.

Lưu Tô Hà lấy tỏi Lạp Bát ngâm từ trong hũ , một mùi hương hăng nồng lập tức tràn ngập gian phòng. Trình Phương Thu ngửi mùi , đôi mày nhíu .

"Mùi nồng quá ? Để mang ngoài cho bay bớt mùi." Lưu Tô Hà tinh ý, thấy ngay sự khó chịu của Trình Phương Thu nên định bưng hũ ngoài.

Trình Phương Thu vội cản : "Không , đừng ngoài. Chỉ là lúc mới ngửi quen thôi, giờ con ạ." Trời đang tuyết rơi, ngoài chịu tội gì, hơn nữa Lưu Tô Hà đang mặc áo len mỏng, ngoài khoác thêm áo, phiền phức.

"Thật ?" Lưu Tô Hà vẫn yên tâm, khi xác nhận nhiều mới nhanh chóng vớt tỏi đậy kín hũ cất tủ, mùi vị lập tức giảm hẳn.

"Cái ăn kèm với sủi cảo thơm lắm, tí nữa con nếm thử nhé." Lưu Tô Hà giải thích một câu. Trình Phương Thu nhíu mày lắc đầu, gương mặt đầy vẻ kháng cự, nhưng khi sủi cảo lò, cô vẫn cưỡng sự tò mò mà nếm thử một miếng nhỏ. Chỉ miệng cô nhè ngay, lắc đầu nguầy nguậy: "Con ăn quen ạ."

"Vậy thì đừng ăn nữa." Chu Ứng Hoài vội vàng rót nước cho cô súc miệng.

"Để pha cho con loại nước chấm khác." Lưu Tô Hà dậy bếp một phần nước chấm mới mang cho cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-208.html.]

Sau khi ăn xong bữa sáng, cả nhà xách theo những túi quà lớn nhỏ chuẩn từ , khởi hành đến nhà họ Lưu. Đến nơi thì còn một lúc nữa mới tới giờ cơm trưa. Chỗ gần con phố dài nổi tiếng ở Kinh Thị, hôm nay biểu hiện múa lân đặc biệt hàng năm, mấy trẻ liền hẹn bộ đó góp vui. Trên phố xe tấp nập, vai kề vai, nếu cẩn thận một chút là dễ lạc mất bạn đồng hành.

Chương 132: Quyết định

"Thu Thu, mau cái kìa!" Lưu Đường nắm lấy cánh tay Trình Phương Thu, kéo cô tiến về phía , Chu Ứng Hoài ở phía bên che chở cho cô.

Phía là một đứa trẻ đeo mặt nạ đang biểu diễn đội bát, mười mấy chiếc bát lớn hơn cả đầu xếp vững chãi đỉnh đầu. Cậu bé những lời lành tiếp tục xếp thêm bát lên, khiến xung quanh nhịn mà hò reo cổ vũ. Trình Phương Thu cũng xem đến say mê, mắt nỡ rời một giây.

Xem xong màn đội bát, mấy thuận theo dòng dạo tiếp. Giữa đường còn cùng mua kẹo hồ lô và bánh Lư Đả Cổn (bánh nếp cuộn), ăn xem. Đến khi xem xong cũng xấp xỉ giờ cơm, cả hội mới tiếc nuối về nhà.

Ăn trưa ở nhà họ Lưu xong, trò chuyện một lát, cả nhà vội vàng về nhà cũ của ông bà nội. Đến nơi thì thấy nhà chi thứ đến từ sớm, đang vây quanh hai cụ nịnh nọt. Người chú Chu Viễn Xuyên mà gặp cũng mặt, ông và Chu Phục Cường đang đ.á.n.h cờ tướng, kẻ tung hứng náo nhiệt.

Người tỏ lạc lõng nhất chính là Đoạn Nguyệt. Cô sofa trông hai đứa trẻ, cách ăn mặc khác hẳn với bộ đồ sặc sỡ , quá ba tông màu, trông thanh thoát và gọn gàng hơn nhiều. Thấy sự đổi của Đoạn Nguyệt, đều chút kinh ngạc, riêng Trình Phương Thu thì khẽ nhếch môi .

Sau khi chào hỏi , Trình Phương Thu xuống cạnh Đoạn Nguyệt.

"Thu Thu, cảm ơn em." Đoạn Nguyệt chân thành cảm ơn, đôi mắt lấp lánh, nắm chặt lấy tay Trình Phương Thu.

"Không chị." Trình Phương Thu mỉm lắc đầu, hỏi: "Chị quyết định xong chứ?"

Nhắc đến chuyện , nụ mặt Đoạn Nguyệt nhạt , cô vô thức liếc Chu Đình Từ đang như một ông hoàng cách đó xa, chẳng thèm quan tâm đến chuyện gì, kiên định :

"Ừm, ngày hôm đó chị về nhà đẻ ở hai ngày, cũng bàn bạc kỹ với gia đình . Mọi ủng hộ chị, điều đó khiến chị thêm chỗ dựa. Chị định Tết khi tìm công việc chính thức sẽ ngả bài với Chu Đình Từ, đó dắt hai đứa nhỏ về nhà đẻ."

"Họ sẽ để chị dắt cả hai ?" Trình Phương Thu chút lo lắng, vì thời đại coi trọng con trai hơn tất cả, Đoạn Nguyệt mang cả hai đứa cùng lúc e là sẽ khó khăn.

Ánh mắt Đoạn Nguyệt trầm xuống: "Chắc chắn là dễ dàng, nhưng bố chị bảo trong tay ông thứ mà bố chồng chị , chắc là ít nhất cũng mang một đứa. dù thế nào chị cũng sẽ từ bỏ con ."

Trình Phương Thu nắm chặt lấy tay Đoạn Nguyệt. Hai trò chuyện thêm vài câu, sợ khác thấy hỏng việc của cô nên chuyển chủ đề sang chuyện mang thai. Đoạn Nguyệt là nên truyền cho cô nhiều kinh nghiệm.

Hai chuyện bao lâu thì đến giờ ăn bữa cơm đoàn viên. Trên chiếc bàn tròn lớn nhiều , Trình Phương Thu cạnh Chu Ứng Hoài. Mọi chúc tụng , tránh khỏi uống vài ly rượu nhỏ, duy chỉ cô là bà bầu nên uống.

Trên bàn những món nhiều dầu mỡ, cộng thêm bữa sáng và bữa trưa đều ăn ít, nên dù món ăn ngon đến mấy thì lúc Trình Phương Thu cũng cảm giác thèm ăn, thậm chí còn buồn nôn. Cô liên tục uống mấy ngụm nước trái cây mới ép xuống cảm giác khó chịu đó.

Chu Ứng Hoài lập tức nhận sự bất thường của cô, nghiêng đầu khẽ hỏi: "Em thế?"

Anh uống rượu trắng nên mùi rượu nồng, khi ghé sát chuyện khiến Trình Phương Thu thể nhịn thêm nữa. Cô bịt miệng, vội vàng dậy chạy thẳng ngoài. Chu Ứng Hoài lên chào một tiếng, cầm lấy áo khoác của cô đuổi theo.

, đều đoán nguyên nhân. Đoạn Nguyệt cũng dậy : "Anh họ kinh nghiệm, uống rượu, để em xem thử." Cô từ lúc m.a.n.g t.h.a.i đụng tới một giọt rượu, hiện tại mùi gì nồng, chắc sẽ kích thích Trình Phương Thu quá mức.

"Mau ." Dương Đào Tâm cũng chút lo lắng, đặc biệt là đó Trình Phương Thu hề phản ứng t.h.a.i nghén nào, đây chắc là đầu tiên, chắc chắn sẽ khó chịu. Lưu Tô Hà cũng yên, nhưng nghĩ cũng uống rượu, giờ qua đó chỉ tổ loạn thêm nên cử động.

Bên ngoài cửa, Trình Phương Thu thụp xuống, vịn lấy cây cột bên cạnh mà nôn khan hồi lâu. Chẳng nôn gì nhưng cảm giác khó chịu khắp khiến cô phát . Nước mắt nháy mắt dâng lên, đọng hàng mi dài, trông vô cùng đáng thương.

"Thu Thu." Chu Ứng Hoài đuổi thấy cảnh , nhịp thở bỗng nghẹn . Anh vội khoác chiếc áo trong tay lên vai cô để chắn những cơn gió lạnh thổi tới từ bốn phía.

Trình Phương Thu tiếng thì ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, đôi mắt đào hoa ướt át đầy tủi : "Em khó chịu quá."

Giọng mang theo chút nghẹn ngào khiến tim Chu Ứng Hoài thắt . Anh theo bản năng xuống định ôm lấy cô, nhưng gần, cô bịt mũi ghét bỏ lùi phía , vì vững nên bệt xuống bậc thềm.

Động tác khiến cả hai đều giật . Chu Ứng Hoài hoảng hốt kịp nghĩ gì khác, lao tới bế thốc cô lên khỏi mặt đất.

"Chu Ứng Hoài đừng chạm em, em nôn." Trình Phương Thu kháng cự đẩy , nhưng cả còn chút sức lực nào, cách nào đẩy nổi, cô cuống đến mức nước mắt rơi lã chã.

Loading...