[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 204
Cập nhật lúc: 2025-12-21 01:59:18
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6faokMMrVx
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vâng.”
Trình Phương Thu gật đầu, “Em chỉ thấy ở chỗ ông bà nội, dù là Đoạn Nguyệt là em, thì cũng đều là một nửa ngoài. Một khi thật sự xảy tranh chấp, họ bảo vệ chắc chắn là những mang họ Chu các .”
“Em chúng môn đăng hộ đối xứng, em cũng ông bà nội là thủ đoạn cứng rắn, nếu em lời…”
“ con em vốn chịu nổi bất cứ uất ức nào. Nếu họ bắt nạt em mà về phía em, em chắc chắn sẽ bỏ luôn.”
Mấy chữ cuối cùng dứt, sắc mặt Chu Ứng Hoài liền trầm xuống, lực tay ôm cô càng thêm chặt: “Đừng những lời như .”
Vừa trải qua nụ hôn nồng cháy, giọng khàn đặc chịu nổi, nhưng mỗi một chữ thốt đều vô cùng rõ ràng, minh bạch bày tỏ thái độ của .
“Mẹ từng , chỗ dựa của phụ nữ ở nhà chồng phần lớn là do đàn ông cho. Anh sẽ tự tạo cơ hội để em chịu uất ức, càng để họ cơ hội khiến em chịu thiệt thòi.”
Trình Phương Thu đương nhiên tin , bởi vì cách đây lâu Chu Ứng Hoài vì cô mà tranh cãi với nhà chi thứ. Cô tin là tin những khác, nhưng giờ đây chính miệng sẽ vô điều kiện về phía , cô bỗng cảm thấy chuyện dường như còn quan trọng nữa.
Cho dù thế hệ nắm trong tay tài nguyên và nhân mạch đủ để thao túng sự nghiệp của họ thì ? Cô và Chu Ứng Hoài tay chân, chẳng lẽ để c.h.ế.t đói? Vả , chuyện xảy , cô việc gì lo bò trắng răng.
Nghĩ đến đây, tâm trí Trình Phương Thu bỗng chốc thông suốt, thậm chí còn thể nhẹ trêu chọc Chu Ứng Hoài: “Ồ, giỏi giang thế cơ ?”
“Vợ ơi…”
Giọng kéo dài của Chu Ứng Hoài thể hiện rõ sự bất lực lẫn chiều chuộng dành cho cô. Thấy cô vẫn còn , nhịn ghé sát c.ắ.n lên môi cô một cái mới tiếp tục.
“Tính cách ông bà nội chút cứng nhắc, hơn nữa càng lớn tuổi càng thích kiểu ‘ khoe che’, thích can thiệp chuyện của hậu bối. Chữ ‘Hiếu’ đè nặng đầu, nhà cũng ít thỏa hiệp, nhưng đó đều là những chuyện nhỏ nhặt thôi. Gặp chuyện mang tính nguyên tắc, chúng sẽ nhượng bộ .”
“Vợ yên tâm, chuyện đây, đàn ông của em sẽ để em chịu uất ức .”
Nghe , Trình Phương Thu đưa tay ôm lấy eo , hôn nhẹ lên vết răng tan cằm , chậm rãi : “Dù vô dụng nữa, em cũng sẽ để bản chịu uất ức .”
Chu Ứng Hoài lời của cô cho tức , bế bổng cô lên đặt lên bàn việc, hai tay chống hai bên, vây chặt cô lòng.
“Anh vô dụng?” Bốn chữ thốt với giọng điệu âm trầm khiến nổi da gà.
Chương 129: Cô sẽ c.h.ế.t mất thôi
Trình Phương Thu ngẩng đầu chạm ngay đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lùng của Chu Ứng Hoài, bên trong d.a.o động những cảm xúc khó tả, giống như giận dỗi, giống như thể tin nổi, tóm là chẳng hề vui vẻ gì.
Anh cô chằm chằm đầy rực cháy, dường như chỉ cần thấy một câu trả lời ý từ miệng cô, sẽ lao “ăn tươi nuốt sống” cô ngay lập tức.
Trình Phương Thu vô thức nuốt nước miếng, những nơi “ăn” qua bắt đầu cảm giác sưng và ngứa ngáy. Trong đầu cô chỉ một ý nghĩ duy nhất: Nếu đè xuống thêm nữa, cô sẽ c.h.ế.t mất thôi.
Nghĩ đến đây, kịp gì thì chân cô mềm nhũn vài phần. Cô lập tức mất tiền đồ mà đưa tay nâng lấy mặt , mềm mại tựa sát n.g.ự.c , đôi mắt khẽ liếc lên, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, toát lên vẻ quyến rũ động lòng .
“Ái chà, ý đó, giỏi nhất, là giỏi nhất mà.”
Mái tóc dài mượt như gấm đen rủ xuống, lướt qua gò má trượt cánh tay , cuối cùng như mây mù tan lưng, để hương thơm thoang thoảng trong trung. Một câu đơn giản từ miệng cô thốt luyến láy qua mấy tông giọng, trong vẻ đáng thương còn mang theo sự nịnh bợ lộ liễu, cực kỳ trêu ngươi, khiến nỡ trái ý cô thêm chút nào.
Chu Ứng Hoài khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cô, cơn giận vì nghi ngờ lập tức tan biến hơn nửa. Anh vốn nên , chỉ cần cô tỏ yếu thế một chút, sẽ vĩnh viễn thể cứng rắn nổi.
Anh nghiêng đầu cọ cọ lòng bàn tay cô, bật bất lực: “Em mới là đồ xa đấy.”
Giọng trầm thấp thốt ba chữ “đồ xa” khiến lỗ tai cô cũng tê rần . Trình Phương Thu xong bỗng thấy chút ngượng ngùng vô cớ, vành tai ửng lên vệt hồng mỏng, cáu kỉnh : “Không cho bắt chước em chuyện.”
“Bá đạo thế ?” Chu Ứng Hoài nhướn mày, giúp cô chỉnh quần áo , nụ dần rộng mở, “Được, học thì học, ai mà cãi thắng nổi em chứ.”
Trình Phương Thu hừ nhẹ một tiếng, phủ nhận cũng chẳng đồng tình. Cô định bước xuống khỏi bàn thì cảm nhận sự nhớp nháp bên , nhịn nhíu mày kêu lên: “Em tắm, khó chịu quá.”
“Để chuẩn nước nóng, em cứ ở trong phòng nghỉ ngơi một lát.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-204.html.]
Chu Ứng Hoài xong, bế cô từ bàn xuống định đặt lên ghế , dư quang bỗng liếc thấy những dấu vết còn sót mặt ghế trận đùa giỡn lúc nãy, động tác khựng .
“Sao thế ?” Trình Phương Thu thấy ngẩn , tò mò chớp chớp mắt, theo hướng mắt chợt thấy những vệt loang lổ thể thành lời… Nhìn rõ xong, mặt cô đỏ bừng, vội vàng chỉ huy Chu Ứng Hoài xử lý sạch sẽ.
“Tất cả là tại đấy.”
“Cái trách ? Tích trữ bao nhiêu ngày …”
Chu Ứng Hoài kịp hết câu cô bịt miệng : “Thôi , cho nữa.”
Không chuyện, chỉ đành mở đôi mắt đầy vẻ “uất ức” cô một cái. Thấy cô chẳng mảy may động lòng, ngẩn một lúc mới đành ngoan ngoãn tìm khăn giấy bàn, cúi lau sạch chiếc ghế. Lau xong mới rời khỏi phòng xuống lầu đun nước nóng.
Sau một hồi loay hoay, đến lúc hai tắm rửa xong ngủ thì gần nửa đêm. Đã lâu họ ngủ muộn như thế, sáng hôm tránh khỏi việc dậy trễ, may mà những khác cũng gì nhiều.
Sau bữa cơm, cả nhà quây quần cùng cắt giấy dán cửa sổ (song hỉ/hoa văn Tết). Lưu Tô Hà khéo tay vô cùng, chỉ một nhát kéo đưa xuống, những mẫu hoa văn đỏ thắm đủ loại thành hình.
“Mẹ giỏi quá mất!” Trình Phương Thu đương nhiên bỏ lỡ cơ hội nịnh chồng tuyệt vời , lập tức Lưu Tô Hà với đôi mắt lấp lánh đầy ngưỡng mộ.
Lưu Tô Hà cũng hưởng thụ, miệng thì lời khiêm tốn nhưng ý trong mắt thì giấu .
“Năm nay con ở nhà đúng là náo nhiệt hơn hẳn. Con , mà mở lời thì hai thằng nhóc thể im lìm cả ngày như khúc gỗ , bố tụi nó cũng thế, chẳng bao giờ chịu chuyện nhiều.” Lưu Tô Hà cằn nhằn liếc xéo ba cha con một cái đầy vẻ chê bai.
Thấy , Trình Phương Thu nhân lúc Lưu Tô Hà đang phân tâm mà lén nhét mảnh giấy cắt hỏng bét tay Chu Ứng Hoài, : “Tính cách mỗi mỗi khác mà , con còn sợ nhiều phiền chứ.”
Chu Ứng Hoài cục giấy đỏ hình thù gì đột ngột xuất hiện trong tay, nhịn bật , đó lẳng lặng đút túi quần, định bụng tí nữa dạo sẽ giúp cô “phi tang vật chứng”.
Những hành động nhỏ của hai Lưu Tô Hà thấy, bà chỉ mải Trình Phương Thu chuyện thôi.
“Mẹ chẳng chê ồn , chỉ sợ vắng lặng thôi!” Lưu Tô Hà xong, chợt nhớ điều gì, liếc Chu Ứng Thần đang lầm lũi cắt giấy ở phía đối diện, hỏi: “Ứng Thần, con với cô gái đó thế nào ? Kết thúc chứ?”
Bị hỏi bất thình lình, Chu Ứng Thần đờ mất vài giây mới trầm giọng đáp: “Vâng.”
Nghe , khí bàn ăn bỗng chốc đóng băng. Lưu Tô Hà chút hối hận vì chạm nỗi đau của con, nhưng Chu Ứng Thần ủ rũ nhiều ngày , cứ thế mãi cũng cách. Hơn nữa mắt thấy sắp sang năm mới, là lúc cần vui vẻ rộn ràng, nếu cứ trong trạng thái thì chẳng sẽ mang cái vui sang tận năm ? Lưu Tô Hà quá tin những chuyện tâm linh , nhưng bà con trai hạnh phúc.
“Đã là duyên phận thì nên buông bỏ thì buông bỏ thôi.” Lưu Tô Hà xót xa quầng thâm mắt con trai, dịu dàng khuyên nhủ một câu.
“Con mà.” Chu Ứng Thần ảnh hưởng đến tâm trạng của cả nhà, gượng một cái dậy : “Con chợt nhớ mượn chú Hoàng mấy cuốn sách trả, giờ con trả đây.”
“Ơ kìa.” Sắp Tết đến nơi còn ai trả sách riêng thế ? Lưu Tô Hà định gọi con thì Trình Phương Thu bên cạnh giữ tay .
Đợi Chu Ứng Thần , bà mới muộn màng nhận con trai trả sách, rõ ràng là tìm cái cớ để ngoài dạo cho khuây khỏa thôi. Lưu Tô Hà đầu Trình Phương Thu, vỗ vỗ tay cô: “Vẫn là con tâm lý.”
“Mẹ ơi, vì quá quan tâm nên mới rối trí thôi ạ.” Trình Phương Thu mỉm lắc đầu, đó an ủi: “Ứng Thần là trọng tình cảm, e là thể bước nhanh như , chúng cho em thời gian.”
“Chao ôi, con xem chuyện như thế chứ?” Người thường bảo đàn ông đa phần bạc tình, Lưu Tô Hà sống từng tuổi, thấy nhiều nhất là cảnh đàn ông sự nghiệp thăng tiến bỏ rơi vợ con, đây là đầu bà thấy một phụ nữ , mà còn xảy ngay con trai . Điều bà khỏi bùi ngùi, xót xa cho ?
Trình Phương Thu trả lời , nghĩ một hồi lâu mới : “Rừng rộng thì chim gì cũng , nghĩ theo hướng tích cực thì đây cũng coi như là kịp thời cắt lỗ (dừng tổn thất) ạ.”
Lưu Tô Hà thấy cũng an ủi, mỉm đổi chủ đề: “Kệ nó , chúng tiếp tục cắt nào.”
“Vâng ạ.”
Chỉ là ngờ, chỉ vài phút , "nữ chính" trong câu chuyện của họ tự tìm đến tận cửa. Khi chuông điện thoại trong phòng khách vang lên, Chu Chí Hoành là . Thời gian điện thoại của ông là nhiều nhất nên ông tự giác dậy phòng khách.
“Được, , qua ngay.”
“Có chuyện gì thế ?” Nghe Chu Chí Hoành , Lưu Tô Hà theo bản năng nghĩ là chuyện công việc, bà khẽ nhíu mày, “Chẳng nghỉ , cứ dăm bữa nửa tháng việc thế , để cho yên đón Tết chứ.”
Chu Chí Hoành lắc đầu: “Không đơn vị gọi .”
“Hả? Thế là ai mà gọi qua đó gấp ?” Chân mày Lưu Tô Hà giãn một chút nhíu .