[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 202
Cập nhật lúc: 2025-12-21 01:56:52
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bị đoán trúng tim đen, Đoạn Nguyệt ngượng ngùng gãi mũi: "Thế đó chị mà đến với ạ?"
"Thì trong quá trình chung sống sớm tối , vẻ quyến rũ của chị khuất phục thôi." Trình Phương Thu tinh nghịch nháy mắt với Đoạn Nguyệt: "Ngoại hình đúng là quan trọng, vì khi cơ hội tiếp xúc sâu hơn, chỉ thể tìm hiểu qua vẻ bề ngoài."
" đời , chỉ cái mã bên ngoài thì xa . Đẹp mà trong bụng chữ nghĩa gì thì thấu em ngay. Hơn nữa ai cũng sẽ già, mỹ nhân cũng đến lúc xế bóng, lúc đó tính ?"
"Vậy nên chị thấy dù là năng lực, nhân phẩm, vốn sống tài năng... bất cứ cái nào cũng đều quan trọng hơn nhan sắc cả."
Nghe , Đoạn Nguyệt đột ngột ngẩng đầu Trình Phương Thu. Ánh mắt hai chạm giữa trung, cô cảm thấy như thấy những đốm sáng lung linh trong mắt chị dâu, khiến cả cô nóng bừng lên vì xúc động. nghĩ đến điều gì đó, cô nắm chặt bàn tay.
" em chẳng gì cả." Dù là nhan sắc những phẩm chất ưu tú khác, dường như cô lấy một điểm sáng nào nổi bật.
"Ai bảo em gì? Ngay từ cái đầu tiên, chị thấy em là một cô gái thẳng thắn và đáng yêu, hợp nhãn chị nên chị mới giúp em đấy. Hơn nữa em còn gia thế hiển hách, riêng điểm thôi vượt xa đại đa thế giới ."
Trình Phương Thu lắc đầu, giọng cao lên để tạo thêm tự tin cho Đoạn Nguyệt: "Còn nữa, em yêu thương con cái, luôn nghĩ cho cha , điều đó chứng tỏ em là lương thiện và hiếu thảo. Chồng em đối xử với em như là do nhân phẩm tồi tệ, em đừng lúc nào cũng vơ hết nguyên nhân về phía ."
Đoạn Nguyệt nhận Trình Phương Thu đang cố gắng an ủi , cô nặn một nụ : "Cảm ơn chị."
"Em thấu , cả nhà Chu Đình Từ chẳng ai là cả! Hồi đó em mù mắt mà đồng ý lấy cơ chứ!" Đoạn Nguyệt căm phẫn nghiến răng, xong mới sực nhớ lỡ lời, vội cứu vãn: "Ý em là nhà thôi, ý nhà chị ạ."
"Chị mà, hai nhà sớm phân gia ." Trình Phương Thu thấy Đoạn Nguyệt nét chất phác, phối với khuôn mặt tròn trịa trông khá là đáng yêu, đôi mắt cô nhịn mà cong lên thành hình bán nguyệt. Hai .
Trình Phương Thu sực nhớ điều gì, bèn hỏi: "Vậy em định thế nào? Cứ thế nhắm mắt đưa chân sống tiếp, là ly hôn?"
"Tiếp tục sống với thì thà để em c.h.ế.t cho xong!" Đoạn Nguyệt chẳng cần suy nghĩ phủ định ngay phương án đầu tiên. Còn phương án thứ hai... " nếu ly hôn, danh tiếng của em sẽ tiêu tan, chắc chắn sẽ liên lụy đến bố và cả hai đứa nhỏ."
Thời danh tiếng lớn hơn trời, ly hôn càng ít ỏi. Sau ly hôn, phía nữ chắc chắn chịu ảnh hưởng nặng nề hơn phía nam. Bản cô thì cũng , nhưng cô sợ khổ cha và con cái. Gương mặt Đoạn Nguyệt thoáng hiện vẻ do dự.
"Em đến c.h.ế.t còn chẳng sợ, thì còn sợ cái gì khác?" Trình Phương Thu hiểu sự giằng xé của Đoạn Nguyệt, nhưng vì dây dưa cả đời với gã đàn ông bội bạc và gia đình , thà rằng "chém nhanh cắt gọn". Tục ngữ câu "đau ngắn còn hơn đau dài".
"Bố và con cái chắc chắn cũng em sống , chứ sống tạm bợ qua ngày. Vả đây là cuộc đời của em, mặc kệ thế nào, sống thoải mái tự tại là ."
Đoạn Nguyệt ngẩn ngơ Trình Phương Thu, cuối cùng gật đầu thật mạnh: "Chị đúng, em ly hôn! Em dự định sẽ đưa con về nhà đẻ ở , từ từ lo liệu chuyện ly hôn ."
"Em ý định rõ ràng là ." Trình Phương Thu thật lòng mừng cho Đoạn Nguyệt, giọng điệu cũng vui vẻ hơn.
Đoạn Nguyệt cũng mỉm : "Còn nữa, đây em sống mơ hồ quá, em sống như nữa. Con cái ngày một lớn, em tấm gương cho chúng! Kiếp em lỡ , đổi nữa, nên em bắt đầu từ việc nâng cao nội hàm, thêm sách báo, xem tìm việc gì ."
"Sao thế , thẩm mỹ của công chúng mỗi thời đại mỗi khác mà. Không thể vì phù hợp với thẩm mỹ của một thời đại một cá nhân nào đó mà cứ phủ định bản mãi đúng ?"
Trình Phương Thu đến đây thì chợt khựng , cô thấy lời tuy xuất phát từ ý nhưng giống kiểu " ăn hết kẻ ". Bởi hầu hết con gái đều yêu cái , ai chẳng trở thành mỹ nhân trong mắt khác? Ngay cả cô chẳng ngày nào cũng nghiên cứu để hơn, giữ dáng hơn ? Quan trọng nhất là Đoạn Nguyệt nghĩ gì, cô lên .
Thế là cô ngập ngừng một chút ướm hỏi: "Em nâng cao cả vẻ ngoài lẫn bên trong cùng lúc ?"
"Tất nhiên là ạ! Từ nhỏ đến lớn em mơ cũng lên. Chẳng cần quá lộng lẫy, chỉ cần thanh tú dễ là . Em cũng từng cố gắng đổi nhưng chẳng ăn thua, còn mắng là học đòi ngô khoai, nên em mới bỏ cuộc." Đoạn Nguyệt thở dài, ánh mắt thoáng hiện vẻ tự giễu.
Thấy , Trình Phương Thu vội vàng : "Có lẽ chị thể giúp em."
"Thật chị?" Mắt Đoạn Nguyệt sáng rực lên, giọng giấu nổi vẻ kích động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-202.html.]
"Thật chứ." Trình Phương Thu mỉm : "Nếu em tin chị."
"Em tin!" Đoạn Nguyệt vội vàng khẳng định thái độ.
"Đã quyết định thì kiên trì nhé. Nếu giữa chừng em định bỏ cuộc..." Trình Phương Thu kịp hết câu Đoạn Nguyệt kiên quyết ngắt lời: "Em sẽ bỏ cuộc ạ."
Nhận câu trả lời chắc nịch, Trình Phương Thu mỉm : "Vậy thì bắt đầu từ việc giảm cân nhé."
"Giảm cân ạ?" Đoạn Nguyệt chớp mắt, theo bản năng xoa xoa cái bụng tròn vo.
" , bàn đến chuyện , cứ đến sức khỏe . Chiều cao và cân nặng cân đối dễ đổ bệnh, ví dụ như cao huyết áp, mỡ m.á.u cao, tiểu đường, rối loạn nội tiết..." Trình Phương Thu bấm đốt ngón tay liệt kê một tràng khiến Đoạn Nguyệt sợ hãi gật đầu lia lịa: "Em giảm! Em sẽ giảm!"
"Giảm cân dễ dàng , cần ý chí lớn. Lát nữa chị sẽ cho em một bảng kế hoạch, em cứ kiên trì một tháng , đó chị sẽ điều chỉnh theo tình hình thực tế của em."
"Vâng ạ."
Sau khi bàn bạc xong, Trình Phương Thu lấy máy ảnh vẫy vẫy mặt Đoạn Nguyệt còn đang ngẩn ngơ: "Tay nghề chụp ảnh của chị cũng khá lắm, thử ?"
Đoạn Nguyệt sực tỉnh, mặt rạng rỡ hẳn lên, cô to: "Em thử ạ!" Thử sống cuộc đời cho vui vẻ thoải mái, thử biến trở nên hơn!
Khi hai từ vườn nhỏ , ai nấy đều mang vẻ tươi tỉnh, đặc biệt là Đoạn Nguyệt, niềm vui hiện rõ từ trong ngoài, bước như gió lướt. Chu Đình Từ Đoạn Nguyệt dường như đang tỏa sáng, trong lòng dâng lên cảm giác lạ lùng, nhíu mày định hỏi một câu nhưng nhớ vẻ lạnh nhạt của cô lúc nãy nên thấy mất mặt mở lời. Cộng thêm ngón tay Chu Ứng Thần bẻ lúc nãy vẫn còn đau nhức, đành im lặng.
"Ở đây giấy bút ?" Trình Phương Thu đến bên cạnh Chu Ứng Hoài, hếch cằm mỉm hỏi, ánh mắt lén lút quan sát căn phòng. Không khí một sự hòa hợp đến kỳ quái. Cô tò mò chuyện gì xảy khi Chu Ứng Hoài , nhưng giờ rõ ràng lúc hỏi, cứ để về nhà tính.
Chu Ứng Hoài gọt sẵn hai quả táo để đĩa, thấy cô về liền đưa ngay một miếng. Đợi cô c.ắ.n một miếng nhỏ xong, mới trả lời: "Có, để bảo dì Trịnh lấy cho em."
"Vâng." Trình Phương Thu mỉm gật đầu, sang Đoạn Nguyệt: "Em ăn một miếng ?"
"Thôi ạ." Đoạn Nguyệt vội vẫy tay. Đây là táo Ứng Hoài gọt riêng cho chị dâu, cô nào dám ăn ké.
Thấy Đoạn Nguyệt từ chối, Trình Phương Thu cũng ép. Đợi Chu Ứng Hoài mang giấy bút đến, cô bắt đầu hí hoáy lên bàn. Không chỉ kế hoạch giảm cân chi tiết, cô còn thêm các gợi ý phối đồ và kiểu tóc phù hợp với Đoạn Nguyệt hiện tại. Những điều lúc nãy ở ngoài cô qua , nhưng sợ Đoạn Nguyệt quên nên cô một nữa, còn chi tiết hơn cả lúc .
Trong lúc cô , Đoạn Nguyệt bên cạnh xem, khí vô cùng hòa thuận. Cảnh lọt mắt những khác tạo những cảm xúc khác .
"Nhìn cứ tưởng họ là chị em thiết mười mấy năm cơ đấy. Cái ngữ ở nông thôn lên , trình độ nịnh bợ đúng là dạng ." Có bài học lúc nãy nên Điền Xuân Anh dám thẳng , chỉ dám ghé tai Chu Đình Từ thì thầm. Nghe , Chu Đình Từ tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Mẹ ơi, bớt mấy câu ? Ngộ nhỡ thấy cãi với nhà bác cả bây giờ! Mẹ nhà bác bênh thế nào ?" Bị con trai càm ràm, mặt Điền Xuân Anh lập tức mấy vui vẻ, nhưng rốt cuộc cũng bặm môi nữa.
Ở phía bên , Lưu Tô Hà với Chu Chí Hoành: "Thu Thu và Đoạn Nguyệt đều tính tình , bảo là chúng nó chơi với mà lị."
"Ừ, tâm trạng Đoạn Nguyệt khá hơn nhiều ." Chu Chí Hoành gật đầu, chợt nhớ điều gì liền hỏi: "Có dì của Đoạn Nguyệt là Phó chủ tịch Hội Nhiếp ảnh Toàn quốc ?"
Lưu Tô Hà suy nghĩ kỹ: "Ông cũng nhớ , hình như đúng là thật." Nhà họ Đoạn mối quan hệ trong giới văn nghệ rộng rãi và linh hoạt hơn nhà họ Chu nhiều. "Ý ông là bảo Đoạn Nguyệt đỡ một tiếng, để dì cô quan tâm đến Thu Thu nhà hơn ?"
Chu Chí Hoành lắc đầu: "Vợ chồng thằng Ứng Hoài đều thuộc kiểu thích tự phấn đấu, bậc cha chúng đừng can thiệp bừa bãi."
Nghe , Lưu Tô Hà lập tức hiểu ý của chồng. Thu Thu kết giao với Đoạn Nguyệt, chính là vô hình trung gieo một cái duyên lành cho sự nghiệp của .
Ở nhà cũ cả ngày, khi ăn tối xong, cả gia đình mới khởi hành về nhà.
"Mệt c.h.ế.t em ."
Trình Phương Thu phòng ngủ rên rỉ một tiếng, đó ôm chầm lấy Chu Ứng Hoài mới đóng cửa xong. Cô như một chú gấu túi ôm chặt lấy , hai tay treo cổ, hai chân quắp chặt lấy thắt lưng .