[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 199
Cập nhật lúc: 2025-12-20 15:31:09
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoạn Nguyệt bế con lời nào, tự động phớt lờ lời xin thiếu thành ý của Chu Đình Từ, cô thẳng Trình Phương Thu: "Cảm ơn chị dâu. Lúc nãy nếu chị đỡ một tay, chắc chắn em bế con ngã nhào , còn suýt liên lụy đến chị, thật là ngại quá."
"Không , chuyện của em."
Trình Phương Thu liếc Chu Đình Từ, sự câm nín trong lòng cô dâng lên tận trời xanh. Đây là đầu tiên cô thấy một đàn ông hèn hạ đến thế, trút giận lên vợ thì gì là bản lĩnh? Có giỏi thì ngoài mà thể hiện. Hơn nữa, tướng mạo của mỗi tự quyết định , lấy ngoại hình của khác để mỉa mai, đủ thấy bản chất con mục nát đến mức nào.
Nghe lời Trình Phương Thu, Đoạn Nguyệt gượng gạo nặn một nụ , bà Dương Đào Tâm : "Cảm ơn bà nội đòi công bằng cho cháu. cái ngày tháng cháu sống nổi nữa , Chu Đình Từ cũng chẳng vẻ gì là sống t.ử tế với cháu cả. Cháu xin phép về nhà đẻ thôi, cháu cần suy nghĩ thật kỹ."
"Về nhà đẻ cái gì? Chồng con và hai đứa nhỏ đều ở đây, về nhà đẻ để cho thối mũi ?" Điền Xuân Anh Đoạn Nguyệt đòi liền lập tức bằng lòng.
"Con chẳng quan tâm nghĩ gì."
Đoạn Nguyệt trợn mắt một cái thật dài với Điền Xuân Anh: "Lúc gia đình các sang nhà cầu cưới, bộ mặt lúc đó khác hẳn bây giờ! Lúc đó sợ ?"
"Chuyện đó mà giống ?" Điền Xuân Anh theo bản năng phản bác một câu.
"Có gì mà giống?" Đoạn Nguyệt tức đến trợn tròn mắt, lớp thịt mặt cũng run run theo.
Chương 125: Dỗ dành vợ
"Ngày ngày con cứ suy nghĩ lung tung cái gì thế ? Giờ Đình Từ xin con , con còn thế nào nữa?"
Điền Xuân Anh thấy Đoạn Nguyệt còn nhẫn nhục chịu đựng như mà vẻ thật sự nổi giận, sắc mặt biến đổi, lập tức ngắt lời Đoạn Nguyệt, xong liền nháy mắt hiệu với Chu Đình Từ.
Chu Đình Từ nhận tín hiệu của , trong lòng trăm ngàn , nhưng cuối cùng vẫn tiến lên : "Đoạn Nguyệt, đây là nhà ông bà nội, em dỗi hờn cũng chừng mực thôi. Vả , đây là chúng , em dùng cái giọng điệu gì thế?"
"Bà dùng giọng điệu gì thì dùng giọng điệu đó."
Đoạn Nguyệt mím môi, liếc Chu Phục Cường và Dương Đào Tâm, vốn nén cảm xúc vì mất lễ phép mà cãi vã ầm ĩ mặt hai cụ, nhưng nỗi uất ức trong lòng khiến cô thể kìm nén nữa. Khi lời thốt , giọng cô mang theo tiếng nghẹn ngào.
"Sao bảo là dỗi hờn? Chị dâu mang máy ảnh đến, chỉ cả gia đình chụp chung một tấm ảnh thì gì sai? Anh ngày đầu tiên mới mặt mũi thế nào, nếu thấy xí, thấy chướng mắt, thì tại lúc đầu cưới ?"
"Cô tưởng thèm cưới cô chắc! Chẳng qua là bất đắc dĩ thôi!"
Lời thốt khỏi miệng, chỉ Đoạn Nguyệt sững sờ, mà Chu Đình Từ cũng sượng vài giây. Khi thấy những giọt nước mắt đột ngột trào trong mắt cô, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc khó tả, khiến thể thẳng cô nữa, đành vội vàng ngoảnh mặt .
"Chu Đình Từ?"
Đoạn Nguyệt thể tin nổi đàn ông mặt, chỉ thấy vô cùng xa lạ, nhưng thấy chuyện đều dấu vết để tìm .
Anh từng thích cô, cô lên đáng yêu, tính tình cô thẳng thắn ngây thơ, cưới cô là phúc khí của ... đồng thời, những việc ngược với những lời đó. Ví dụ như thỉnh thoảng để lộ vẻ chán ghét ngoại hình của cô, bình thường chuyện với cô vô cùng mất kiên nhẫn, cả chuyện khi cô mang thai, liền đề nghị ngủ riêng giường...
Những gì thực rõ ràng, cô sớm nhận , nhưng bấy lâu nay vẫn luôn tự lừa dối , tìm đủ lý do để bào chữa cho . Có lẽ do công việc thuận lợi, lẽ áp lực từ bố chồng quá lớn, lẽ hai đứa nhỏ quấy quá nhiều, nên mới kiềm chế mà đối xử với cô như ?
Người thường vợ là bến đỗ bình yên của chồng, cô thể để ngay cả một nơi phát tiết cũng , nên cứ thế mà nhịn. Mãi đến hôm nay, chính tai thấy Chu Đình Từ thốt câu , cô còn tìm cái cớ nào khác nữa, mới thật sự tuyệt vọng.
Trước đây cô quá ngu ngốc, luôn nghĩ rằng cả hai kết hôn sinh con , bấy nhiêu đó đủ chứng minh thích , cô nên mong cầu gì thêm. Bởi vì dù thừa nhận, nhưng quả thực cô phù hợp với thẩm mỹ của đông. Nếu , tại từ nhỏ đến lớn trai nào thích cô? Thậm chí ngay cả trong đám con gái cũng hiếm ai thẳng kết bạn với cô?
Chu Đình Từ là đàn ông đầu tiên bằng lòng dành thời gian và tâm sức để dỗ dành cô, cũng là đầu tiên cưới cô. Ngoại hình tú, gia thế , cô nghĩ một đàn ông ưu tú như chắc cần thiết dối, nên lúc đó tránh khỏi lún sâu , tưởng rằng gặp chân mệnh thiên tử. Nào ngờ tất cả những điều sớm định giá ngầm từ . Thứ thích là cô, mà là nhà họ Đoạn lưng cô.
Bức tường phòng ngự trong lòng Đoạn Nguyệt sụp đổ khoảnh khắc , những giọt nước mắt to tròn thi rơi xuống, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội như trút hết nỗi nhục nhã và uất ức suốt hai năm qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-199.html.]
Cô , hai đứa nhỏ như thần giao cách cảm cũng theo.
"Khóc cái gì mà ? Ồn c.h.ế.t ." Chu Đình Từ nhịn gầm nhẹ một câu. Anh lên tiếng, Điền Xuân Anh liền kéo : "Đình Từ, con ít thôi."
Điền Xuân Anh xong sang Đoạn Nguyệt: "Tiểu Nguyệt, đừng nữa con. Con là trẻ con cũng theo, mặt mũi chúng nó đỏ cả lên kìa, con mà xót ?"
Con cái chính là điểm yếu của . Đoạn Nguyệt theo bản năng hai đứa nhỏ, hít hít mũi, cố nuốt nước mắt trong, khàn giọng dỗ dành: "Bé ngoan, , nhé."
Cảnh tượng thực sự khiến mà phát hỏa. Trình Phương Thu cau mày, lạnh lùng Điền Xuân Anh diễn hết vai ác đến vai thiện. Bà tính toán kỹ , chắc Đoạn Nguyệt vì con cái mà sẽ một nữa thỏa hiệp? Nên mới ngang ngược như ? Không, chỉ bà , ngay cả Chu Đình Từ cũng nghĩ như . Gặp một bà chồng và chồng như thế , Đoạn Nguyệt đúng là xui xẻo tám đời.
Cô cũng là phụ nữ mang thai, cũng vợ dâu, chứng kiến chuyện khiến lồng n.g.ự.c cô nghẹn một cục tức trôi . Cuối cùng, cô vẫn nhịn tiến lên đưa khăn tay, xen :
"Cậu em lời quá đáng quá . Lòng đều bằng thịt cả, còn lọt tai, em dâu chắc chắn còn đau lòng hơn nhiều. Người buồn, cũng cho ?"
Chu Đình Từ liền lẩm bẩm phản bác: "Ai cho cô chứ, chẳng qua cô là trẻ con cũng theo, em xót con mà..."
"Trẻ con thì xót, vợ , xót ?" Trình Phương Thu tức đến bật , khóe môi nhếch lên một đường mỉa mai.
Chu Đình Từ há miệng định gì đó nhưng gì, đành im lặng.
"Em cảm ơn chị dâu." Đoạn Nguyệt quệt nước mắt, Trình Phương Thu bằng ánh mắt cảm kích.
"Không gì ." Trình Phương Thu thấy cô cầm khăn mà lau, lúc mới nhận Đoạn Nguyệt đang bế con nên rảnh tay dùng khăn lau nước mắt, cô liền giúp bế đứa trẻ một lát.
"Để bế cho."
Chu Ứng Hoài nào dám để cô bế đứa bé đang lóc quấy nhiễu, ngộ nhỡ chẳng may chân tay nó đạp trúng bụng cô thì ? Thế là đề nghị để bế. vốn chẳng mấy khi tiếp xúc với trẻ con, lúc cả hai tay đặt , lóng ngóng mãi mà chẳng đón đứa trẻ từ tay Đoạn Nguyệt.
"Để bác."
Lưu Tô Hà bên cạnh mà sốt ruột, đẩy Chu Ứng Hoài một bên, nhẹ nhàng đón lấy đứa bé từ tay Đoạn Nguyệt. Đừng cái sinh linh bé nhỏ mà tưởng nhẹ, thực tế bế lên nặng tay, bế một lúc là mỏi nhừ. Đoạn Nguyệt bế lâu như sớm mệt lử, nhưng cô bế thì chẳng ai bế cả. Chu Đình Từ miệng thì xót con, nhưng bình thường chẳng hề quan tâm gì đến hai đứa con trai, thậm chí ngay cả bế một cái cũng hiếm hoi, là cô và Điền Xuân Anh đầu tắt mặt tối lo liệu. Nghĩ đến đây, lòng Đoạn Nguyệt càng chua xót, nước mắt mới ngừng suýt nữa vỡ đê.
"Con cảm ơn bác gái." "Cảm ơn cái gì mà cảm ơn, đều là một nhà cả."
Lưu Tô Hà dù cũng là tự tay nuôi lớn hai con trai, nên kinh nghiệm dỗ trẻ, chỉ một lát dỗ dành đứa bé. Ngược , phía bên Điền Xuân Anh, đứa trẻ bà bế vẫn còn đang , chẳng là do đứa trẻ do Điền Xuân Anh dỗ dành qua loa.
"Đưa bế cho." Thấy Điền Xuân Anh dỗ dành lấy lệ, Chu Chí Hoành đưa tay định bế giúp, nhưng bà mấy bằng lòng: "Anh cả, là đàn ông thô kệch bế trẻ con , ngộ nhỡ ngã thì ? Cứ để em tự ."
Giọng Chu Chí Hoành trầm xuống lạnh lẽo: "Chỉ là bế đứa trẻ thôi mà, Ứng Hoài và Ứng Thần lúc nhỏ cũng bế suốt, vụng về đến mức ngã cháu đích tôn của chị ."
"Anh cả, em ý đó." Đối diện với một Chu Chí Hoành đầy uy nghiêm, Điền Xuân Anh dám giở thói đanh đá như với những khác, chỉ thể gượng hai tiếng, nhưng thì , tay vẫn ôm chặt cứng lấy đứa trẻ chịu đưa .
Lưu Tô Hà trợn mắt: "Làm như chúng thèm tranh với chị bằng." Nói xong bà bồi thêm: "Chúng chỉ xót trẻ con, đứa bé cứ mãi dễ hỏng giọng lắm, ngoài trời lạnh, chúng bế lũ trẻ nhà . Các cứ lo xử lý cho xong vấn đề , xử lý xong thì trả con cho chị."
"Có vấn đề gì chứ, chuyện nhỏ nhặt thôi mà..." Điền Xuân Anh kịp hết câu bà Dương Đào Tâm ngắt lời: "Đưa đứa trẻ cho Chí Hoành."
Bà cụ lên tiếng, Điền Xuân Anh dù đến mấy cũng chỉ đành ngoan ngoãn giao con . Sau khi đứa trẻ giao cho Chu Chí Hoành, một lúc tiếng dần lịm . Điền Xuân Anh thấy , đầu tiên là nghẹn lời, đó nhịn thầm c.h.ử.i một câu "đồ tiểu bạch nhãn lang" (đồ ăn cháo đá bát) trong lòng.
"Vợ của Đình Từ , bác trai bác gái con giúp dỗ dành lũ trẻ, hai đứa nhỏ đều nữa , con cũng đừng nữa. Có chuyện gì chúng nhà , chuyện của lớn đừng để trẻ con chịu khổ lây. Vả , chắc chắn thông gia cũng thấy các con thế , đúng ?"
Bà Dương Đào Tâm tới mặt Đoạn Nguyệt, mắt thẳng cô, dịu giọng khuyên nhủ một câu.