[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 198
Cập nhật lúc: 2025-12-20 15:30:03
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lông mày tỉa tót, trông khá lộn xộn, đôi mắt một mí nhỏ hễ là híp thành hai đường chỉ, khiến thấy nhãn cầu của cô . Kết hợp với sống mũi tẹt và đôi môi dày, tổng thể gương mặt đúng là... nỡ thẳng.
Đoạn Nguyệt vốn dĩ mập, còn cắt tóc ngắn ngang tai ôm lấy khuôn mặt đầy thịt, trông chẳng khác nào một cây nấm lớn cồng kềnh. Có lẽ vì sợ lạnh nên cô mặc nhiều lớp, chiếc áo bông màu đỏ thẫm phối cùng mũ len và khăn quàng ngũ sắc, trông như đổ bảng pha màu lên .
Một như cô cạnh đại mỹ nhân gu thẩm mỹ như Trình Phương Thu, thể dùng hai chữ "thảm họa" để hình dung.
Càng , trong lòng Chu Đình Từ càng thấy khó chịu, oán hận cũng theo đó mà sâu thêm. Hồi đó nếu ép c.h.ế.t ép sống bắt cưới cô vợ xí , thì đến mức chịu khổ, mất mặt như thế ! Với ngoại hình và gia thế của , đến việc như Chu Ứng Hoài cưới một cô vợ tiên nữ về nhà, thì chí ít cũng cưới thanh tú, ưa . Chứ một chỉ thôi thấy mất cả ngon thế ! Ngay cả còn thấy chướng mắt, gì đến việc dẫn ngoài.
Nghĩ đến đây, Chu Đình Từ hít sâu một , cố gắng kìm nén cảm xúc nhưng sắc mặt càng lạnh hơn. Anh vô thức dịch sang bên cạnh hai bước, kéo giãn cách giữa hai , đó mới lên tiếng lịch sự: "Chào chị dâu."
Ai ngờ cử động, Đoạn Nguyệt bám đuôi tới, bắt chước : "Chào chị dâu ạ."
Trong mắt Chu Đình Từ xẹt qua một tia chán ghét, nhưng mặt bao nhiêu , cũng tiện chủ động xa hơn, nếu sẽ quá lộ liễu, đành nén cơn khó chịu trong lòng, yên tại chỗ.
Đoạn Nguyệt thu hết biểu cảm của mắt, đôi tay ôm chặt đứa nhỏ trong lòng, trái tim nhói lên một tia tổn thương. Lúc , cô nhớ ánh mắt hề chút khinh khi nào của Trình Phương Thu lúc nãy, bèn mở lời hỏi: "Chị dâu, lúc nãy đang gì thế ạ?"
"Đang chụp ảnh." Trình Phương Thu nhận sự gần gũi trong lời của Đoạn Nguyệt, cũng mỉm giơ máy ảnh trong tay lên trả lời.
Mắt Đoạn Nguyệt sáng lên, tỏ vẻ thích thú, cô kéo tay áo Chu Đình Từ tiến lên một bước hỏi: "Có thể chụp cho vợ chồng em và hai bé một tấm ạ?" Cô thích chụp ảnh, nhưng từ khi sinh con, ngày nào cũng bận rộn chăm sóc em bé, thời gian cũng như tâm trí để đến tiệm ảnh chụp.
"Được..." Trình Phương Thu còn kịp hết câu Chu Đình Từ ngắt lời.
"Chụp cái gì mà chụp? Có gì mà chụp?"
Chu Đình Từ Đoạn Nguyệt kéo cho loạng choạng, liền khó chịu lườm cô một cái, giọng điệu trở nên chua ngoa khắc nghiệt. Đoạn Nguyệt kẻ ngốc, ngay khi Chu Đình Từ dứt lời, mặt cô lập tức sa sầm xuống, lạnh lùng : "Chu Đình Từ, ý gì?"
Cô thể nhịn một , nhưng nghĩa là sẽ nhịn thứ hai, thứ ba. Đặc biệt là những lời ám chỉ của Chu Đình Từ, chẳng là đang cố tình nhục cô giữa bàn dân thiên hạ ?
" thì ý gì ?" Chu Đình Từ cau chặt mày, rút cánh tay khỏi tay Đoạn Nguyệt, cảnh cáo: "Cô đang gây sự vô lý cái gì đấy?"
Lúc đang mất kiên nhẫn thường kiểm soát lực tay. Cú rút tay khiến Đoạn Nguyệt mất đà, loạng choạng suýt ngã. Cô còn đang bế con trong lòng, ngã một cú thì ai chuyện gì sẽ xảy !
"Cẩn thận!"
Trình Phương Thu gần nhất, theo bản năng lao lên đỡ một tay. Chỉ là hình Đoạn Nguyệt quá lớn, cô thể nào đỡ nổi. Thấy cả hai sắp cùng ngã, Chu Đình Từ lúc mới phản ứng , mặt tái mét vội lao đỡ. Hiện trường trong phút chốc trở nên hỗn loạn. Cuối cùng, khó khăn lắm mới ngăn chặn nguy hiểm xảy .
"Thu Thu, em chứ?" Chu Ứng Hoài ôm lấy eo Trình Phương Thu, đưa cô rời khỏi khu vực nguy hiểm. Sau khi chắc chắn cô , ngọn lửa giận dữ trong mắt lập tức bùng lên, b.ắ.n thẳng về phía Chu Đình Từ: "Cậu cái trò gì ?"
"Em chỉ là vô tình đẩy nhẹ..." Chu Đình Từ gương mặt hằm hằm của Chu Ứng Hoài, đột nhiên cứng họng.
Đoạn Nguyệt vịn hòn non bộ bên cạnh vững , lập tức kiểm tra đứa nhỏ trong lòng. Sau một hồi náo loạn, đứa bé tỉnh giấc, gào t.h.ả.m thiết, những giọt nước mắt to tròn tuôn .
"Ngoan, nhé."
Đoạn Nguyệt dỗ con, vô thức về phía Chu Đình Từ, thấy đực đó, bất kỳ phản ứng nào tiếng của con . Cô sang Chu Ứng Hoài và Trình Phương Thu bên cạnh, sự mật của họ và sự lạnh nhạt của vợ chồng cô tạo thành một sự tương phản rõ rệt. Trái tim cô nguội lạnh mất một nửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-198.html.]
"Làm loạn!" Dương Đào Tâm tức đến tím mặt: "Càng ngày càng thể thống gì, lớn bằng ngần mà còn trút giận lên vợ , đúng là oai phong thật đấy!"
"Mẹ , Đình Từ cố ý , đất tuyết nên Đoạn Nguyệt mới vững..." Điền Xuân Anh thấy Dương Đào Tâm nổi giận liền vội vàng giải thích.
"Chỗ gì tuyết." Lưu Tô Hà đỡ lấy Trình Phương Thu, trong lòng vẫn còn sợ hãi, Điền Xuân Anh vì bảo vệ con trai mà đẩy trách nhiệm lên đầu con dâu, bà liền lạnh một tiếng, đúng là đồ hổ!
"Chị dâu, chuyện liên quan gì đến chị? Chị đừng đó mà lời mỉa mai ?" Điền Xuân Anh nheo mắt.
Lưu Tô Hà chẳng sợ bà , thẳng : "Sao liên quan? Con dâu suýt chút nữa liên lụy mà ngã đấy, con bé còn đang mang thai, cú ngã mà mệnh hệ gì thì chuyện gì cũng dám đấy." Nói xong bà nhạt: "Ai mà đây là ai đó đang dùng mưu hèn kế bẩn , dù cũng đầu."
Nghe , Dương Đào Tâm rúng động, đột ngột sang Điền Xuân Anh, sắc mặt u ám như mực. Còn bà thì mặt cắt còn giọt máu, tay bế cháu run rẩy, lớn tiếng phản bác: "Đây chỉ là tai nạn, cứ lôi chuyện nọ xọ chuyện thế? Mọi đều thì nhà thôi!" Giọng lớn của Điền Xuân Anh lúc giống như đang nắm giữ chân lý, mà giống như đang chột .
Lưu Tô Hà gì, chỉ Dương Đào Tâm.
Ánh mắt bà Dương Đào Tâm trầm xuống, nhớ chuyện cũ năm xưa. Lúc đó Lưu Tô Hà và Điền Xuân Anh gả nhà bao lâu. Điền Xuân Anh tính tình hiếu thắng, việc gì cũng tranh hơn thua. Sau Lưu Tô Hà m.a.n.g t.h.a.i , Điền Xuân Anh mới chịu yên một thời gian. Họ cứ tưởng bà tính đổi nết, ai ngờ chẳng bao lâu , Lưu Tô Hà suýt chút nữa gặp chuyện.
Hôm đó Lưu Tô Hà xuống bếp lấy canh gà như khi, nửa đường sực nhớ quên mất một tập tài liệu quan trọng, liền tạm thời về phòng tìm, nhờ Chu Chí Hoành lấy hộ. Kết quả là Chu Chí Hoành , cuối cùng thẳng bệnh viện. Nguyên nhân là vì một vũng dầu loang ngay sát chỗ để canh gà, cực kỳ khó phát hiện, ai cũng sẽ ngã. Nhìn qua thì là tai nạn, nhưng nghĩ kỹ thì thấy lạnh sống lưng.
Bởi vì Điền Xuân Anh khi đến bệnh viện lúc đó, mở miệng là hỏi Lưu Tô Hà thế nào , chứ hỏi Chu Chí Hoành thế nào. Cái vẻ đó cứ như thể bà sớm gặp chuyện vốn là Lưu Tô Hà, đúng hơn là bà hy vọng gặp chuyện là Lưu Tô Hà.
vì bằng chứng, Điền Xuân Anh nhất quyết thừa nhận, nên chẳng ai gì bà . Chuyện cuối cùng chìm quên lãng, nhưng nó như một cái gai cắm sâu lòng vợ chồng Lưu Tô Hà. Cộng thêm việc Điền Xuân Anh thỉnh thoảng nhà họ mặt bà Dương Đào Tâm, ly gián quan hệ, dù thành công nhưng tần suất nhiều cũng khiến thấy ghê tởm.
Nếu chỉ là những khó khăn trong đời sống hằng ngày thì thôi, đều là nhà, nhịn một chút là qua. sự nhượng bộ đổi lấy là sự đòi hỏi và bắt nạt quá đáng hơn.
Nhà họ Chu hai em, tuổi tác chênh lệch nhiều, năng lực việc cũng kém. Chu Viễn Xuyên (em trai Chu Chí Hoành) mơ mộng hão huyền, chịu thực tế để thăng tiến. Trong công việc thường xuyên mượn danh nghĩa gia đình để việc, phong cách phô trương, đắc tội với ít . Nếu ông cụ Chu và Chu Chí Hoành thu xếp, giờ ở .
Mới quan lộ, cách giữa hai em rõ rệt, nhưng theo thời gian, sự ưu khuyết lộ rõ. Chu Chí Hoành ngày càng thăng tiến, còn Chu Viễn Xuyên thì cứ dậm chân tại chỗ. Thấy cùng xuất phát điểm bỏ xa , Chu Viễn Xuyên cam tâm? vì tìm ở bản , nỗ lực học hỏi sửa đổi, theo những con đường lệch lạc, dốc hết sức để đuổi kịp trai. Điền Xuân Anh những ngăn cản mà còn dùng thế lực nhà ngoại giúp đỡ, hai vợ chồng cùng một giuộc, đều đè đầu cưỡi cổ nhà cả.
điều đó mang kết quả , chỉ khiến gây đủ loại rắc rối trong công việc. Sau khi gây họa, họ khả năng giải quyết, cuối cùng vẫn là nhà hoặc Chu Chí Hoành dọn dẹp bãi chiến trường. Thành quan hệ hai nhà ngày càng tệ . Cuối cùng, ông Chu Phục Cường và bà Dương Đào Tâm mặt, chủ động phân gia, đồng thời tuyên bố quản chuyện của Chu Viễn Xuyên nữa, mới tạm thời ngăn chặn những hành vi nực nội đó. những năm qua, mâu thuẫn lớn nhỏ vẫn hề ít.
Bà Dương Đào Tâm đối với chuyện của hai con trai, trừ việc lớn thường hỏi tới, nhưng ai mà chẳng gia đình hòa thuận? Đặc biệt là khi về già, bà càng khát khao sự êm ấm, dẫn đến việc thể tránh khỏi mất sự công bằng.
Đối với nhà con cả, bà luôn cảm thấy áy náy.
"Tai nạn? Thật sự coi mắt mờ tâm mù ? Con bé Đoạn Nguyệt gả đây chịu bao nhiêu uất ức, chị đừng tưởng . Chuyện hôm nay dù thế nào, cũng cho con bé một lời giải thích thỏa đáng!"
Bà Dương Đào Tâm quanh một lượt, cuối cùng dừng mắt tại Chu Đình Từ: " cần tâm tư gì, hồi đó Đoạn Nguyệt cửa là chính gật đầu, ai kề d.a.o cổ ép cưới cả. Anh cưới thì gánh vác trách nhiệm của một chồng, ngày nào cũng trưng cái bộ mặt như cá c.h.ế.t cho ai xem?"
"Còn mau xin Đoạn Nguyệt ! Sau sống cho t.ử tế với !"
Chu Đình Từ mắng cho mặt mũi hết xanh trắng đỏ, ngẩng đầu lên nổi, ấp úng nửa ngày trời cũng nên lời.
Bà Dương Đào Tâm vui cau mày: "Câm ?"
Nghe tiếng thúc giục , Chu Đình Từ nuốt nước bọt, miễn cưỡng về phía Đoạn Nguyệt : " xin ."