[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 197

Cập nhật lúc: 2025-12-20 15:28:57
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cửa ải thứ nhất , coi như vượt qua.

Trình Phương Thu hề , thấy Dương Đào Tâm vẻ mặt lạnh nhạt, cô còn tưởng , đang lúc thấp thỏm yên, nào dám nhận lấy chiếc hộp gỗ trông rõ là vật giá trị liên thành đang đưa tới mặt?

Vẫn là Chu Ứng Hoài hiểu rõ cả hai phía phản ứng nhanh nhạy, thuận tay ôm lấy eo cô, trêu đùa: “Quà ông bà nội cho đều là bảo bối cả, mau nhận lấy .”

Trình Phương Thu lúc mới đưa tay nhận lấy, ngọt ngào cảm ơn.

“Thành gia lập thất khác, ông thấy Ứng Hoài chững chạc lên ít.” Chu Phục Cường liếc Chu Ứng Hoài, khóe môi khẽ nhếch lên.

Chu Ứng Hoài coi như ý tứ ẩn dụ trong lời ông nội, đắc ý nhướn mày: “Tất nhiên ạ, một ấm lạnh, giờ là hai , nếu vẫn thì chẳng phụ lòng giáo huấn của ông ?” Lời nịnh nọt đúng chỗ, Chu Phục Cường vang sảng khoái.

Lưu Tô Hà cũng hùa theo trêu chọc: “Đâu chỉ là hai ? Bây giờ , là ba .”

Câu thốt , ánh mắt đều đổ dồn bụng Trình Phương Thu. Ánh mắt bà Dương Đào Tâm và ông Chu Phục Cường lập tức dịu dàng hơn hẳn, tranh hỏi han.

“Đi đường xa như thế, đứa nhỏ khó con chứ?” “Tính chắc cũng hơn hai tháng nhỉ?”

Chiếc hộp gỗ họ đưa khá nặng, Trình Phương Thu bưng bằng cả hai tay, cô mỉm : “Vâng, hơn hai tháng ạ, trộm vía bé hành con mấy, con vẫn ăn ngon ngủ ạ.”

Bà Dương Đào Tâm gật đầu, sực nhớ điều gì liền Chu Ứng Hoài: “Đã con thì nhất là sớm chuyển về Bắc Kinh. Đợi ăn Tết xong bà sẽ gọi điện cho Giám đốc nhà máy của cháu một tiếng để điều cháu về đây.”

Lời phần cứng rắn của bà Chu Ứng Hoài dở dở : “Bà nội, cháu mà, nhưng cần phiền bà đích gọi điện, cháu nộp đơn xin điều chuyển về .”

Chu Phục Cường chút ngạc nhiên: “Dự án đó của cháu đang tiến triển , bên mà chịu thả cháu về ?”

là chẳng gì qua mắt thần của ông.” Hai cụ trông thì vẻ màng thế sự, nhưng động tĩnh của con cháu nắm rõ hơn ai hết.

Chu Phục Cường phủ nhận, bưng chén nhấp một ngụm, tĩnh lặng chờ Chu Ứng Hoài giải thích. Anh cũng dài dòng, đem những lời với Chu Chí Hoành kể y nguyên. Nghe xong, cả Chu Phục Cường và Dương Đào Tâm đều đồng loạt sang Trình Phương Thu: “Hiệp hội Nhiếp ảnh quốc?”

Trước khi gặp mặt, họ mấy thiện cảm với cô cháu dâu nên cũng chẳng để tâm nhiều, chỉ việc ở tiệm chụp ảnh. Sau Lưu Tô Hà Thượng Hải dự hội thảo trao đổi, còn gửi đặc sản về biếu, ngoài tìm hiểu thêm. Không ngờ, cô "ngọa hổ tàng long".

Nụ mặt bà Dương Đào Tâm dần trở nên chân thành từ tận đáy lòng: “Người ai nấy đều hận thể đường tắt, hai vợ chồng cháu đúng là ngoại lệ, dựa thực lực bản .” Nói đoạn bà khựng hai giây, tiếp tục: “ là trăm bằng một thấy, bà càng sống càng lú lẫn, mang định kiến để .”

Hai câu phần liền mạch, nhưng bà Dương Đào Tâm cũng chẳng cần ai đáp lời, bà dậy nắm lấy cẳng tay Trình Phương Thu: “Người m.a.n.g t.h.a.i để đói, chúng ăn chuyện trò.”

“Cơm canh chuẩn xong cả ạ.” Dì Trịnh nãy giờ cạnh lên tiếng vội vàng dẫn đường.

Trình Phương Thu ngay khi bà Dương Đào Tâm nắm lấy tay khéo léo đỡ lấy cụ, đưa hộp gỗ cho Chu Ứng Hoài, dẻo miệng : “Cảm ơn bà nội luôn nhớ đến con.”

“Có gì mà.” Dương Đào Tâm xua tay, nghiêng đầu với Trình Phương Thu: “Nhà chúng ai theo con đường nghệ thuật cả, con coi như là đầu tiên đấy.”

“Bà nội, con cũng mới chỉ bắt đầu thôi ạ, còn nhiều chỗ học hỏi lắm.” Trình Phương Thu mỉm khiêm tốn, tiếp: “Lúc nãy con thấy khu vườn nhỏ tinh tế và mắt, lát nữa ăn cơm xong ông bà chụp chung với chúng con vài tấm ảnh ạ? Lúc nào rửa ảnh xong, bà xem giúp con xem tay nghề con thế nào nhé?”

“Cái vườn đó là ông nội các con bày vẽ linh tinh đấy, đừng khen nữa giữa trời lạnh thế ông vác kéo cắt tỉa suốt cho xem.” Dương Đào Tâm lắc đầu, lườm yêu ông Chu Phục Cường.

Chu Phục Cường thì hỉ hả: “Già việc gì , chẳng lẽ tìm chút thú vui ?” Dứt lời, ông Trình Phương Thu bằng ánh mắt nghiêm túc và mong đợi: “Cháu thấy nó tinh tế và thật ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-197.html.]

“Vâng ạ, con thấy khu vườn nào như thế cả.” Trình Phương Thu gật đầu lia lịa, khi thẳng mắt ông Chu Phục Cường với vẻ kiêu ngạo siểm nịnh, khiến lời khen trở nên vô cùng chân thành.

Chu Phục Cường lập tức tươi hơn nữa, vung tay lớn: “Cháu thích thì cứ việc chụp thoải mái, ông bà sẽ mẫu cho cháu chụp.”

“Thế thì tuyệt quá ạ!” Trình Phương Thu thốt lên kinh ngạc, trao giá trị cảm xúc đầy đủ.

Nhìn ba họ vui vẻ phía , Lưu Tô Hà dùng khuỷu tay hích tay Chu Ứng Hoài, nhếch môi: “Vườn của ông nội con bao nhiêu khen ?”

“Đếm xuể ạ.” Ánh mắt Chu Ứng Hoài dán chặt Trình Phương Thu, mỉm đáp lời. Trong khen thiếu những chuyên gia thực thụ, nhưng ai thấy Chu Phục Cường vui đến thế ? Hơn nữa, một vốn thích chụp ảnh như ông, giờ hăng hái mẫu, đúng là mở mang tầm mắt.

“Gặp nhiều mới thấy tấm chân tình của Thu Thu đáng quý bao.” Lưu Tô Hà cảm thán một câu, sực nhớ điều gì liền thêm: “Vả , hai thế hệ liền nhà sinh con trai, hai cụ miệng nhưng trong lòng thèm khát con gái lắm.”

Chu Ứng Hoài nhướn mày: “Vậy nên đây là đối đãi như cháu dâu, mà là coi như cháu gái ruột ?” “Cũng gần như thế.” Lưu Tô Hà nhún vai.

Một cô gái tinh tế xinh như ai mà thích? Ai mà cưng chiều? Huống hồ khi gặp, hai cụ định kiến nên mới kéo dài liên lạc, giờ gặp , Thu Thu như họ đoán, còn ưu tú và nỗ lực như , trong lòng chắc chắn sẽ thêm một tầng áy náy. Tầng áy náy chẳng khác nào một tấm "miễn t.ử kim bài" .

“Thu Thu , cô xứng đáng như .” Ánh mắt Chu Ứng Hoài ánh lên vẻ nhu hòa.

Lưu Tô Hà định thêm nhưng tới bàn ăn, lượt xuống. Trình Phương Thu là nhân vật chính hôm nay nên đương nhiên xếp cạnh bà Dương Đào Tâm. Bữa cơm hôm nay thịnh soạn, đủ loại món khiến Trình Phương Thu hoa cả mắt. Sáng giờ cô mới ăn hai cái bánh bao xe nên sớm đói bụng, thấy nhiều món ngon liền nuốt nước miếng, nhưng vẫn chú ý giữ hình ảnh, dám ăn quá thả ga.

“Ăn nhiều , món cho m.a.n.g t.h.a.i đấy.” Bà Dương Đào Tâm chỉ thị Chu Ứng Hoài gắp thức ăn cho vợ. “Con cảm ơn bà nội.” Trình Phương Thu ngẩng đầu , ăn sạch những gì Chu Ứng Hoài gắp cho: “Ngon quá ạ!” “Đều là dì Trịnh đấy, tay nghề dì giỏi lắm, con thích thì cứ lúc nào cũng qua đây ăn.” Dương Đào Tâm hiền. Trình Phương Thu tự nhiên gật đầu .

Sau bữa ăn, cả nhà trò chuyện một lát chuyển khu vườn nhỏ. Trình Phương Thu mang theo máy ảnh, đầu tiên chụp một tấm ảnh đại gia đình, đó hướng dẫn dì Trịnh chụp cho họ vài tấm, bắt đầu chụp ảnh riêng và ảnh đôi cho . Trong lĩnh vực chuyên môn, Trình Phương Thu như tỏa hào quang khiến thể rời mắt. Đặc biệt là khi chụp ảnh, cô hề tỏ mất kiên nhẫn mà vô cùng dịu dàng, dựa đặc điểm của mỗi để tìm bối cảnh và tư thế phù hợp, khiến ai nấy đều vui vẻ và mong chờ ảnh rửa .

Dù chụp ảnh ngoài trời vui nhưng tiết trời quá lạnh, chụp một lát định nhà. lúc , từ phía hành lang vang lên một giọng nữ, cắt ngang bước chân của cả nhà.

“Ở đằng xa thấy tiếng , chuyện gì mà vui thế ạ?”

Nghe giọng đó, sắc mặt Lưu Tô Hà lập tức sa sầm xuống, thầm trợn mắt. Hôm nay là ngày của nhà bà, Điền Xuân Anh đến góp vui cái gì ? Bà phát hiện , cứ hễ nhà bà đến nhà cũ là bà nhất định mò sang! Cứ như sợ nhà bà lưng mặt hai cụ bằng! là suy bụng bụng .

Ai dè một , phía còn kéo theo một hàng , chẳng mấy chốc khu vườn trở nên đông đúc.

“Trời lạnh thế , bế đứa nhỏ ngoài chịu tội gì?” Dương Đào Tâm thấy Điền Xuân Anh là cảm thấy đầu óc lùng bùng, nhưng ánh mắt đứa trẻ trong tay bà mềm .

“Sáng sớm nó đòi xem tuyết, con hết cách nên bế nó dạo chút, nghĩ hôm nay chị cả sang chơi nên bế qua góp vui.” Điền Xuân Anh sắc mặt đổi, đến nỗi nếp nhăn đuôi mắt hiện rõ, khi chuyện liền liếc phụ nữ cạnh Chu Ứng Hoài. Đến khi rõ, tim bà thót một cái, nụ thoáng chốc trở nên cứng nhắc.

“Đây chắc là vợ Ứng Hoài nhỉ? Trông thật là mướt mắt (xinh ).” Hồi Lưu Tô Hà mang ảnh qua, bà chỉ lo cãi nên kỹ, chỉ là cô gái , nhưng ai ngờ đến mức ? Sớm thế... Nghĩ đến điều gì đó, Điền Xuân Anh lặng lẽ di chuyển bước chân che chắn cho phía .

“Thím ạ.” Vì lễ phép, Chu Ứng Hoài chào một tiếng, bảo Trình Phương Thu chào hỏi từng . Lần thì Điền Xuân Anh chắn cũng chắn nổi.

“Đây là em họ Chu Đình Từ và vợ - Đoạn Nguyệt.”

“Chào hai bạn.” Trình Phương Thu khẽ mỉm gật đầu với hai , khi ánh mắt chạm khuôn mặt Đoạn Nguyệt, cô thoáng ngẩn trong chốc lát nhưng nhanh chóng thu hồi tầm mắt.

những khác thì như , đặc biệt là Chu Đình Từ, âm thầm nắm chặt tay, ánh mắt tự chủ mà cứ lướt qua lướt giữa Đoạn Nguyệt và Trình Phương Thu. Anh cũng đem hai so sánh, nhưng họ đang ngay mặt, sự tương phản quá lớn khiến thể so sánh.

Chương 124: Sự cố ngoài ý

Đoạn Nguyệt vốn dĩ sinh ưa , khi m.a.n.g t.h.a.i và sinh con, cân nặng tăng vọt. Chiều cao chỉ hơn một mét sáu một chút mà hiện tại nặng tới 80kg, khi béo lên càng thêm kém sắc.

Loading...