[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 185

Cập nhật lúc: 2025-12-20 15:10:44
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lựa chọn đầu tiên cô gạch bỏ ngay từ đầu. Cô khao khát để dấu ấn của một nữ nhiếp ảnh gia trong thời đại , leo lên đỉnh cao thì thể vì gia đình mà chùn bước. Thế nên cô chỉ còn lựa chọn thứ hai: chấp nhận sống xa Chu Ứng Hoài trong kỳ t.h.a.i nghén.

Khi cô lấy hết can đảm đề đạt ý nguyện, Chu Ứng Hoài trầm ngâm lâu đưa lựa chọn thứ ba: Cả hai cùng về Kinh Thành.

Phương Thu từng nghĩ đến điều . Cô yêu sự nghiệp nghiên cứu cơ khí ở Vinh Châu kém gì cô yêu nhiếp ảnh. Anh thuyết phục cô, nhưng thuyết phục cha chồng là chuyện khác. Ở vị trí của họ, ai chẳng hiểu tầm quan trọng của một bản lý lịch hảo. Chu Ứng Hoài đang từ bỏ cơ hội kết thúc dự án một cách vẻ vang nhất để về sớm, liệu Chu Chí Hồng và Lưu Tô Hà nổi giận mà giận lây sang cô ?

Bầu khí căng như dây đàn khi Chu Chí Hồng trầm mặt xuống. Ngay cả Lưu Đường vốn nghịch ngợm cũng im phăng phắc. Phương Thu nuốt nước bọt, cố ngẩng cao đầu để giữ chút khí thế. Ai ngờ giây tiếp theo, Chu Chí Hồng mỉm như băng tuyết tan thành xuân ấm.

"Thành tựu con hôm nay là nhờ con nỗ lực, bố can thiệp, giờ cũng sẽ quản đông quản tây." Ông dừng một chút, giọng bỗng trở nên nghiêm khắc: "Bố chỉ một điều, bố mong con nhớ kỹ lời hôm nay, mãi mãi đừng mỹ hóa con đường mà con chọn, càng trách cứ bất kỳ ai, hiểu ?"

Đây là lời cảnh cáo đầy thâm thúy. Lòng dễ đổi, lỡ sự nghiệp của Chu Ứng Hoài như ý, sinh lòng hối hận sang oán trách vợ con, thì lúc đó đừng trách bố như ông khách khí.

"Bố, con hiểu ạ." Chu Ứng Hoài trịnh trọng đáp, "Con mãi mãi hối hận, cũng cho cơ hội để hối hận."

"Nói quan trọng, quan trọng là thế nào. Mọi ở đây đều là chứng nhân." Lưu Tô Hà tiếp lời, những khác cũng đồng thanh phụ họa. Lưu Đường còn hăng hái vung nắm đấm: "Cứ giao cho con, em mà dám gì sai trái, chị nương tay ."

Chu Ứng Hoài liếc chị họ một cái: "Chờ kiếp ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-185.html.]

Chương 115: Bị "giày vò"

Sau bữa tối, gia đình cả xin phép về. Lưu Đường khi còn nài nỉ Phương Thu hẹn ngày mua sắm mới chịu thôi. Vừa tối trời, Phương Thu thấy buồn ngủ.

"Mẹ cũng việc lên lầu, cùng con luôn." Lưu Tô Hà dậy ngay lập tức. Hai em Chu Ứng Hoài thì rủ phía bếp " chuyện riêng".

Vào đến phòng, Lưu Tô Hà như phép lấy một cuốn sổ tiết kiệm, đặt tay con dâu: "Mẹ hứa cho con phong bao lớn mà, quên ? Đây là quà gặp mặt và bố cho con và cháu." Sau đó, bà nhanh chóng chuồn mất như hổ đuổi lưng.

Phương Thu tò mò mở sổ xem, con bên trong khiến cô tỉnh cả ngủ. Cô hít sâu một , cuối cùng cũng hiểu thế nào là "nhà giàu nứt đố đổ vách".

Lát , Chu Ứng Hoài tắm rửa xong lên giường. Thấy vợ còn thức, ôm cô lòng hỏi: "Sao thế?" "Em đang hưng phấn quá, em nhất định ôm chặt đùi chồng." Phương Thu kể chuyện cuốn sổ. Chu Ứng Hoài bật : "Đồ ham tiền nhỏ ." "Ai mà thích tiền chứ? Sau còn nuôi 'quái thú nuốt vàng' nữa." Phương Thu hừ một tiếng, ưỡn bụng lên minh họa.

Cái ưỡn khiến đôi gò bồng đảo mềm mại chạm sát lồng n.g.ự.c . Trong bóng tối, một tiếng rên nhẹ đầy kìm nén vang lên. Hơi thở của đàn ông bỗng trở nên dồn dập, tựa như dã thú đói bụng lâu ngày thấy con mồi.

"Quái thú nuốt vàng ? Để sờ thử xem?" Giọng khàn đặc đầy trêu chọc, bàn tay lớn luồn qua lớp áo ngủ, áp sát vùng bụng của cô.

ngủ mặc nội y cho thoải mái, ngón tay vô tình hữu ý lướt qua những vùng da thịt nhạy cảm, khơi dậy từng đợt run rẩy. "Có thật là bỏ tay ?" Chu Ứng Hoài thì thầm tai cô đầy mê hoặc. Phương Thu đỏ bừng mặt, c.ắ.n môi từ chối: "Bỏ... bỏ ."

Cứ tiếp tục thế thì cả hai đều khổ. Đã lâu hai gần gũi vì sợ ảnh hưởng đến t.h.a.i nhi. Phương Thu đột nhiên nhớ điều gì đó, mắt sáng lên .

Loading...