[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 182

Cập nhật lúc: 2025-12-20 15:08:41
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Trong nhà lò sưởi, tắm rửa sợ lạnh , lát nữa bảo Ứng Hoài xách nước nóng lên lầu cho con là ." Lưu Tô Hà giới thiệu cấu trúc ngôi nhà cho cô.

Tầng một là khu vực sinh hoạt chung, tầng hai và tầng ba là nơi nghỉ ngơi. Mỗi tầng đều ba phòng và vệ sinh riêng. Tầng hai là phòng của Chu Ứng Hoài, Chu Ứng Thần và một phòng khách. Tầng ba là phòng của vợ chồng Lưu Tô Hà, hai phòng còn cải tạo thành phòng việc riêng biệt để xử lý tài liệu bảo mật.

phòng mỗi tầng nhiều nhưng diện tích rộng. Vừa đẩy cửa phòng Chu Ứng Hoài , ấn tượng đầu tiên là cực kỳ rộng và thoáng. Đồ đạc đủ cả nhưng sắp xếp gọn gàng trong tủ khiến gian càng thêm thênh thang.

Chu Ứng Hoài và em trai tạm để hành lý sàn gần cửa, Lưu Tô Hà dẫn Trình Phương Thu xem qua một vòng.

"Chăn ga mới hôm qua, nếu quen thì bảo đổi cái khác nhé." Phương Thu sang, thấy giường trải bộ ga màu xám nhạt lót nhung dày dặn, trông mềm mại và sạch sẽ.

"Mẹ còn mua cho con bộ đồ ngủ mới, dép lê và đồ dùng cá nhân nữa, đều giặt sạch , con cứ thế mà dùng." Lưu Tô Hà mở tủ quần áo, khoe những món đồ bên trong.

Còn nhiều chi tiết nhỏ mà bà nhưng Phương Thu đều cảm nhận : căn phòng quét dọn một hạt bụi, ghế lót đệm màu hồng nhạt, bàn bày hũ kem tuyết hoa mới tinh...

"Con cảm ơn ."

Nói cảm động là giả. Những điều cô còn nghĩ tới thì Lưu Tô Hà chuẩn chu đến từng chân tơ kẽ tóc. Sự tinh tế chứng tỏ bà thực sự coi trọng và đặt cô ở trong lòng. Có một chồng "tiên nữ" thế , vị thế của Chu Ứng Hoài trong lòng cô bắt đầu lung lay dữ dội.

Chương 112: Tắm chung nhé?

Lưu Tô Hà mỉm dịu dàng: "Vậy hai đứa tự thu xếp tắm rửa, dọn dẹp nhé, xuống lầu phụ một tay đây."

"Vâng ạ." Phương Thu tiễn chồng và em chồng tận cầu thang mới phòng.

Vừa cửa, cô ôm lấy cánh tay Chu Ứng Hoài lắc lắc, đôi mắt lấp lánh niềm vui: "Mẹ với em quá mất."

"Thì em cũng đối với mà, tình cảm từ hai phía chứ." Chu Ứng Hoài thuận thế ôm eo cô, hôn lên đỉnh đầu một cái đầy tự nhiên: "Mẹ quý em, cả nhà ai cũng yêu quý em cả."

Có lẽ ban đầu gia đình vì nể mặt mà thương yêu cô theo kiểu "yêu ai yêu cả đường ", nhưng qua thời gian tiếp xúc, họ thích cô vì chính con cô chứ còn vì nữa. Phương Thu mỉm hạnh phúc. Có một chồng và nhà chồng luôn mang giá trị cảm xúc lẫn vật chất thế đúng là điều may mắn nhất đời.

Chu Ứng Hoài sắp xếp quần áo cho cô tủ : "Giờ xuống lầu xách nước nóng lên, em đợi nhé."

Khi ấm hẳn, cởi áo khoác và áo len , chỉ mặc độc chiếc áo thun lót bên trong. Chiếc áo ôm sát nổi bật bờ vai rộng, eo săn chắc và vóc dáng cao lớn, toát sức hút nam tính mãnh liệt. Phương Thu chằm chằm chớp mắt, cho đến khi thấy đó ẩn ý, cô mới giật nhận ánh mắt quá lộ liễu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-182.html.]

Đôi gò má ửng hồng, cô khẽ hắng giọng: "Vậy vất vả cho chồng ."

Chu Ứng Hoài đôi mắt lúng liếng như sóng nước của vợ, cổ họng khô khốc, giọng trở nên khàn đục: "Lát nữa... tắm chung nhé?"

Hơi thở nóng hổi phả cổ cô, nóng đến tận tim. Phương Thu giật lùi , suýt thì ngã xuống giường nếu nhanh tay đỡ lấy eo. Cô đỏ mặt tía tai vội từ chối: "Đương nhiên là !"

Dưới nhà bao nhiêu là , lỡ ai phát hiện thì cô còn mặt mũi nào nữa? Để chặn những ý đồ "đen tối" tiếp theo của , cô đẩy cửa: "Mau xách nước , tắm xong còn ăn cơm, em đói ."

Thực đói vì lúc nãy uống canh gà, đây chỉ là cái cớ để đuổi . Chu Ứng Hoài vợ kêu đói liền thu vẻ lãng tử, nghiêm túc xoa đầu cô xuống lầu.

Phương Thu thở phào, xuống giường quanh. Góc phòng giá sách và bàn học chất đầy sách vở. Chu Ứng Hoài vốn mê sách, từ Vinh Châu đến Kinh Thành cũng thấy sách của , cộng chắc mở tiệm sách nhỏ luôn . thành công nào đạt một đêm, tất cả đều là nhờ sự tích lũy bền bỉ.

Lát , nước nóng xách lên, cô phòng tắm gội rửa sạch sẽ bộ đồ mặc nhà thoải mái. Tắm xong, cô chủ động xuống lầu .

Lưu Tô Hà và bác gái đang bận rộn trong bếp, thấy Chu Ứng Thần và Duyệt Mẫn , cô liền về phía nhà bếp. Vừa đến gần thấy tiếng trò chuyện bên trong.

"Cái Tường với thằng nhóc nhà họ Trần ?" "Thì nữa? Cái tính bướng bỉnh của nó chị lạ gì. Bảo xem phim thì cũng đấy, nhưng phim kịp chiếu nó dội nguyên chai nước ngọt kiếm cớ chuồn mất!"

Phương Thu sợ chuyện riêng tư nên , liền lên tiếng: "Mẹ, bác ơi, cần con giúp gì ạ?"

Hai , thấy con dâu thần thái tự nhiên, nghĩ cô mới xuống nên liền bảo: "Không cần , con sofa , sắp xong ."

Mọi đều bận mà chơi thì tiện, Phương Thu đề nghị: "Để con giúp bày bát đũa nhé?"

Lưu Tô Hà cản: "Được, bát đũa ở trong tủ . Lát nữa bác cả và chị họ con cũng sang, tổng cộng là chín nhé."

Phương Thu xếp bát đũa ngay ngắn lên bàn. Vừa xong thì cửa chính mở , một phụ nữ mặc áo đại nành màu đỏ táo bước , theo là Chu Ứng Thần và Duyệt Mẫn.

"Chu Ứng Thần, chị bảo , cái cô gái đó em giữ tin. Giờ đá chứ gì, đáng đời! Theo chị thấy, cứ độc nhất, kết hôn càng sướng, tự do tự tại bao nhiêu."

Những lời phần "kinh thế hãi tục" so với thời đại khiến Phương Thu kinh ngạc sang. Đó là một phụ nữ gương mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt phượng dài kiêu kỳ nhưng nụ đầy vẻ giễu cợt và hả hê. Dáng mảnh mai, khí chất xuất chúng, mỗi bước đều nhẹ nhàng như liễu rủ bên hồ. Chỉ qua là dân học múa chuyên nghiệp.

Đang trộm thì đối phương mẫn cảm sang, ánh mắt hai chạm giữa chừng. Bị bắt quả tang, Phương Thu bối rối nhưng vẫn nở nụ thiện. Đối phương ngẩn một giây mắt sáng rực lên, rạng rỡ: "Ơ, em là..."

Loading...