Mùa đông ở Kinh Thành lạnh hơn Vinh Châu nhiều, Lưu Tô Hà mấy ngày nay bắt đầu tuyết rơi lất phất. Bà dặn dặn hai mặc thật ấm, nhất là Phương Thu đang mang thai, nếu để ốm thì phiền phức. Thế nên cô quyết định mang theo những chiếc áo dày nhất, thêm vài món phụ kiện nhỏ để tạo điểm nhấn là .
Quần áo mùa đông tốn diện tích, Phương Thu bảo Chu Ứng Hoài cuộn chặt dùng dây thừng buộc chặt mới nhét túi hành lý để tiết kiệm gian. Sức nặng thì thành vấn đề, Chu Ứng Hoài vốn sức khỏe. Sau khi thu dọn xong và ăn một bữa khuya, hơn mười giờ đêm, Phương Thu đặt lưng xuống giường là ngủ ngay.
Chương 110: Đến Kinh Thành
Sáng sớm hôm , ba khởi hành về làng. Vừa về đến nhà, Phương Thu Đinh Tịch Mai cẩn thận dìu ghế , bà nắm tay cô mãi thôi.
"Cái con bé , chẳng thấy lên cân tí nào thế? Trông vẫn gầy như gặp ." Thường thì phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i nảy nở một vòng, đằng cô chẳng đổi gì khiến bà lo lắng cô ăn ngủ .
Phương Thu bèn bĩu môi, vẻ mặt đầy ủy khuất: "Hừ, còn tại con rể đối xử tệ với con ."
Nghe câu , ông bà Hai giật Chu Ứng Hoài với vẻ hài lòng, nhưng chỉ vài giây họ thấy lạ. Dựa nhân phẩm của Chu Ứng Hoài, chuyện đối xử tệ với vợ còn khó tin hơn chuyện mặt trời mọc đằng tây. Đang lúc giằng co, Học Tuấn liền sự thật: "Lúc ở bến xe, chị thấy bán hồng nên ăn, rể cho nên chị mới dỗi đấy ạ."
"Này, Trình Học Tuấn, em về phe nào đấy?" Bị bóc mẽ, Phương Thu định chạy véo tai em trai thì bà Mai giữ . Học Tuấn núp lưng rể cãi: "Anh rể là vì cho chị thôi. Ai lý thì em giúp đó."
Biết rõ ngọn ngành, ông bà Hai thở phào, bà Mai sang mắng yêu con gái: "Thu Thu, con đang m.a.n.g t.h.a.i ăn đồ tính hàn như hồng. Chuyện liên quan đến sức khỏe mà con vẫn cứ bướng bỉnh thế ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-179.html.]
Phương Thu vẫn phục: "Con thèm mà, con chỉ ăn một miếng nhỏ thôi cũng cho." Cô dựa lòng nũng nịu bà Mai cũng mủi lòng. Bà sang con rể cao lớn đang im như đứa trẻ sai, thấy cũng tội nghiệp, bà bảo: "Chuyện trách Ứng Hoài , nó đúng đấy. Phải giám sát chặt chẽ thì bố mới yên tâm."
Bà Mai giục hai về phòng lấy túi chườm nóng. Vào đến phòng, Chu Ứng Hoài ôm chặt lấy vợ, khàn giọng hỏi: "Vợ ơi, vẫn còn giận ?"
"Hừ." Phương Thu mặt .
"Đừng giận nữa mà, sai ." Chu Ứng Hoài thông suốt, lúc thể dùng lý lẽ với cô vì cô thừa hiểu, nhưng cô cần một thái độ cưng chiều. Anh ghé sát tai cô gọi liên hồi "Vợ ơi, vợ ơi" bằng giọng trầm ấm quyến rũ khiến tai cô ngứa ngáy.
Phương Thu định tránh nhưng giữ . Anh giả vờ tủi như một chú ch.ó lớn bỏ rơi: "Vợ chẳng với câu nào, tim đau lắm đây ."
Nhìn vẻ mặt của , Phương Thu sực nhớ lúc xe cô quá vô lý, còn cố tình " " mặt bố . Cô thấy thật khó chiều, cảm xúc cứ thất thường kiểm soát nổi. Cô bèn kiễng chân hôn lên môi một cái.
"Chu Ứng Hoài, em cứ vô cớ nổi nóng như thế, ghét em ?" Cô tự trách, mũi chạm mũi , đôi mắt đào hoa thoáng vẻ hối .
"Không ghét, một chút cũng ." Chu Ứng Hoài vuốt ve gáy cô, an ủi: "Anh hỏi bác sĩ , tâm tính phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đổi là chuyện bình thường. Em mang bầu vất vả , giúp gánh vác thì để tâm hơn những việc . Mọi thứ đặt an của em lên hàng đầu."
Phương Thu mà cay sống mũi, lòng ấm áp lạ thường. Cô ôm chặt lấy cổ , thầm nghĩ m.a.n.g t.h.a.i đúng là khổ khổ cả chồng.