[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 175

Cập nhật lúc: 2025-12-20 15:02:51
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Có mệt ? Vào nghỉ ." Chu Ứng Hoài ôm lấy eo cô, dịu dàng hỏi.

"Không mệt." ngoài cửa lạnh, cô liền thuận theo lực đẩy của về phía ghế sofa.

Trình Học Tuấn cũng nhanh nhảu, chạy tót bếp lấy cái ly cô dùng rót một cốc nước ấm mang , nịnh nọt: "Chị ơi, uống nước ."

"Cảm ơn em." Phương Thu nhận lấy uống quá nửa, định đặt xuống bàn thì Chu Ứng Hoài cầm lấy cô.

"Có đến mức thế ?" Cô lườm một cái, nhưng khóe miệng đầy ý .

"Ba tháng đầu cẩn thận một chút vẫn hơn." Chu Ứng Hoài cho là thế, bảo Học Tuấn cùng xuống.

Phương Thu cũng thấy lời lý nên gật đầu gì thêm. Nhìn thấy quyển sách Học Tuấn đang , cô sực nhớ : " , mấy ngày nữa là em thi học kỳ nhỉ?"

"Vâng, thi xong là nghỉ ạ."

Cô nhẩm tính thời gian: "Thế thì lúc đó em cứ ở đây chơi hai ngày, đợi chị với rể nghỉ cùng đưa em về quê luôn."

Năm nay đặc biệt, cô chắc chắn cùng Chu Ứng Hoài về Kinh Thành ăn Tết, dù kết hôn bấy lâu vẫn gặp bố chồng. từ nhỏ đến lớn đây là đầu cô ăn Tết bên bố đẻ, nên hai bàn xin nghỉ sớm, về làng ở với ông bà Hai mấy ngày mới Kinh Thành.

"Vâng ạ." Học Tuấn cũng chuyện , luyến tiếc chị nhưng cũng còn cách nào khác.

Nói chuyện một lúc Phương Thu buồn ngủ, cô ngáp một cái lên lầu. Chu Ứng Hoài theo tiễn cô phòng, xuống lầu rót hai túi nước nóng mang lên cho cô sưởi.

Giấc ngủ kéo dài đến tận nửa đêm. Khi tỉnh dậy phòng tối đen như mực, cô ngủ tiếp nhưng ngủ , bụng thấy đói cồn cào. trong chăn ấm quá, cô chẳng chui chút nào, bèn nhắm Chu Ứng Hoài đang ngủ say bên cạnh.

Cô nhịn nhịn, cuối cùng vẫn đưa tay chọc chọc eo . Chu Ứng Hoài khẽ nhíu mày, vô thức ôm cô chặt hơn.

Phương Thu bèn luồn tay gấu áo ngủ của , đầu ngón tay khẽ vẽ hai vòng tròn bụng , miệng thì ghé sát tai thì thầm: "Chồng ơi, em đói."

Lời dứt, môi cô ngậm lấy, day dứt mút mát. Ngay đó, bàn tay lớn đang đặt bên eo cô trượt xuống, cởi phăng chiếc quần ngủ của cô .

Đầu óc Phương Thu trống rỗng một giây, mãi đến khi cảm nhận đầu ngón tay ấm áp của mơn trớn da thịt, cô mới giật tỉnh hồn, vội vàng chộp lấy tay .

"Em bảo là em đói bụng cơ mà!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-175.html.]

Giọng cô vì quấn quýt mà mờ mịt, nhưng trong đêm tĩnh lặng vẫn đủ để cả hai rõ.

Đại não đang mơ màng của Chu Ứng Hoài lập tức tỉnh táo hẳn. Anh buông môi cô , rút tay , chỉnh đốn quần áo cho cô ảo não nhắm mắt, giọng khàn đặc: "Vợ ơi, xin ."

Sau sự cố , cả hai đều tỉnh ngủ hẳn. Nghĩ đến lời bác sĩ dặn nên chung phòng, Phương Thu ngượng chín mặt, khẽ hắng giọng an ủi: "Cũng tại em, cứ đòi sờ bụng gì..."

"Em ăn gì? Anh xuống lầu nấu cho em?" Chu Ứng Hoài xoa đầu cô, khéo léo chuyển chủ đề.

Chuyện Phương Thu nghĩ xong từ lâu, cô hôn chụt cằm một cái, : "Em ăn mì sợi mỡ lợn, thêm một quả trứng chần nữa."

Điệu bộ nũng nịu của cô lòng mềm nhũn, cúi xuống hôn trả cô mấy cái mới chịu rời chăn, bật đèn xuống bếp. Phương Thu trong chăn bóng lưng , thoáng thấy "cái gì đó" đang hiên ngang dựng , cô chột vùi nửa khuôn mặt trong gối.

Chương 107: Bữa đêm

Chu Ứng Hoài vợ đang , liếc xuống thấy "đám mây" lù lù một đống thì mí mắt giật giật, vờ như chuyện gì mà . Bây giờ là thời kỳ đặc biệt, vợ và con đều là báu vật, đắc tội, chạm mạnh, đành để bản "chịu thiệt" .

Phương Thu giường chờ thấy chán, bèn khoác áo xuống bếp xem nấu. Thấy cô xuống, Chu Ứng Hoài vội buông muôi gần chỉnh áo cho cô: "Sao xuống đây? Anh bảo sẽ bưng lên cho em mà."

"Em ở một thấy sợ." Cô nắm lấy ngón tay út của lay lay nũng nịu. Nhìn khuôn mặt trắng nõn và đôi môi đỏ mọng của cô, lòng nhũn thành một bãi bùn.

Mì sợi chín, múc bát nước dùng đủ xì dầu, dấm, mỡ lợn, tiêu và dầu hoa tiêu, thêm quả trứng chiên vàng và hành lá xanh ngắt. Phương Thu ăn một hết sạch bát mì, cảm thấy cả ấm sực lên, ăn no xong cơn buồn ngủ kéo đến.

"Mai hẵng rửa bát nhé? Em lên ngủ cùng em luôn." "Được."

Sáng hôm là Chủ nhật, Chu Ứng Hoài dậy sớm định rửa bát đĩa tối qua thì thấy phòng khách lau sạch sẽ, bàn ăn cũng gọn gàng. Trong bếp, Học Tuấn đang băm băm thái thái.

"Anh rể." Học Tuấn chào . "Sao ngủ thêm tí nữa?" Chu Ứng Hoài xắn tay áo cùng , "Thái rau khá đấy."

Học Tuấn đỏ mặt: "Ở trường em quen dậy sớm , cũng ngủ nên giúp một tay. Với chị em m.a.n.g t.h.a.i , một rể chắc chắn bận xuể."

Hai em cùng hầm nồi gà mái già để tẩm bổ cho Phương Thu. Lúc cô xuống lầu thấy cảnh hòa thuận thì mỉm , cùng Chu Ứng Hoài gọi điện báo tin vui về Kinh Thành.

"Mang t.h.a.i ?" Lưu Tô Hà ở đầu dây bên phấn khích cực độ, "Tốt quá, Thu Thu vất vả cho con . Muốn ăn gì cứ bảo Ứng Hoài, nếu ở Vinh Châu thì bảo mua ở Kinh Thành gửi về cho nhé."

"Vâng ạ, con sẽ khách sáo với ." Phương Thu hì hì, chồng ngớt.

Loading...