Hôm nay mặc một chiếc áo bông dáng ngắn màu đen, vải mềm mại, áp mặt lúc đầu lạnh nhưng lúc dễ chịu.
Nghe lời cô, Chu Ứng Hoài hít một thật sâu mới : "Thật cũng chuẩn tâm lý xong." Dứt lời, bổ sung: " mong chờ, cũng vui."
"Anh đừng mong chờ vội." Trình Phương Thu ngắt lời , "Kết quả mà, ngộ nhỡ t.h.a.i thì ?" Kỳ vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều, cô thấy hụt hẫng.
"Được." Chu Ứng Hoài bật vẻ vội vàng của cô, đôi mắt đen sâu thẳm thoáng qua ý , khẽ đáp: "Vậy em cũng đừng mong chờ nữa nhé."
Nghe câu , Phương Thu nghẹn lời, lắp bắp nửa ngày mới rặn một câu: "Em thèm mà mong chờ." Chỉ điều giọng cô trầm xuống, chẳng tí sức thuyết phục nào, ngược chột . Vì thể mong chờ chứ? Đây là em bé của và cô mà.
Tiệm ăn quốc doanh mà Đỗ Phương Bình đặt xa xưởng cơ khí lắm. Hai đạp xe đến đúng lúc tề tựu đông đủ.
"Chị, rể." Trình Học Tuấn thấy họ đầu tiên, vẫy tay chào.
Phương Thu thu xếp xong cảm xúc, cô mỉm bước tới vỗ vai em trai. Học Tuấn và Viên Trình từ trường sang thẳng đây. Phương Thu chào Viên Trình một tiếng, đáp lịch sự thu hồi tầm mắt ngay, giữ chừng mực khiến Chu Ứng Hoài thầm hài lòng.
"Thu Thu, qua đây ." Đỗ Phương Bình vẫy tay. Sau khi hỏi thăm , hai xuống vị trí.
"Ai trong hai ốm ? Sao bệnh viện thế?" Từ Kỳ Kỳ tin từ chồng thì lo sốt vó, giờ mới dịp hỏi.
Thấy đều sang, Phương Thu dùng cái cớ chuẩn sẵn: "Tớ thấy khó ở nên khám chút, việc gì lớn ." Hôm nay là tiệc của Phương Bình, cô chiếm hết sự chú ý, hơn nữa chuyện chắc chắn thì nên .
Mọi đều nghĩ cô cảm lạnh do thời tiết. Sau khi thức ăn dọn lên, Đỗ Phương Bình và Viên Phong ngượng ngùng cùng dậy nâng ly: "Chính thức giới thiệu với , và đồng chí Viên từ bạn chuyển thành yêu ." Từ Kỳ Kỳ dậy hò reo đầu tiên, khí lập tức náo nhiệt hẳn lên.
Chương 106: Mang thai
Tiệc tan, Đỗ Phương Bình và Từ Kỳ Kỳ quá chén, chia tay cửa tiệm. Vì chỉ hai xe đạp, Thường Ngạn An đưa vợ về bằng xe buýt, còn Học Tuấn giúp dắt xe của nhà Kỳ Kỳ về.
Vào đến trong xưởng, Chu Ứng Hoài tìm cớ bảo Học Tuấn về nhà , cùng Phương Thu đến bệnh viện lấy kết quả. Gần đến giờ bệnh viện nghỉ, hai hối hả chạy tới nơi.
Nữ bác sĩ thường phục, thấy họ thì nhẹ: " nhớ hai , kết quả đây."
"Cảm ơn bác sĩ." Cả hai đồng thanh, cùng dán mắt tay bác sĩ đang cầm tờ phiếu.
Bác sĩ khẽ , công bố đáp án : " xem qua , vấn đề gì cả, và bé đều khỏe mạnh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-174.html.]
Dù chuẩn tinh thần, Phương Thu vẫn nén nổi xúc động, nắm c.h.ặ.t t.a.y chồng, móng tay hằn sâu mu bàn tay . Lòng cô như ấm nước sôi sắp trào , nhịp thở dồn dập. Cô nên lời, sang Chu Ứng Hoài thì thấy mắt đỏ hoe tự lúc nào, giọng nghẹn ngào: "Vợ ơi."
Mọi dây thần kinh căng thẳng đều giãn . Chu Ứng Hoài ôm chặt cô lòng: "Vợ ơi, chúng con ."
"Vâng." Nước mắt Phương Thu tuôn rơi, ướt một mảng áo .
Mãi đến khi thấy vạt áo bác sĩ, cô mới sực tỉnh, đỏ mặt đẩy , ngượng ngùng cảm ơn. Bác sĩ mỉm xua tay, bà quá quen với cảnh nên ân cần dặn dò: "Ba tháng đầu cần chú ý ăn uống, nghỉ ngơi, vận động nhẹ nhàng, nên chung chòng, nếu điều kiện thì khám định kỳ." Bà cũng giải thích các triệu chứng như nghén, thèm ngủ là bình thường.
Hai hành lang, tựa kỹ bảng hướng dẫn dán tường.
"Hôm tụi mới... ảnh hưởng gì đến con ?" Phương Thu thấy một dòng chữ thì sợ, xoa xoa bụng. Cô vẫn nhớ hôm đó Chu Ứng Hoài cuồng nhiệt thế nào, mặt nóng ran.
Chu Ứng Hoài cũng nhớ , cau mày lắc đầu: "Chắc , bác sĩ bảo mà."
Rời bệnh viện, Chu Ứng Hoài lẩm bẩm tính toán chuẩn bữa ăn dinh dưỡng, bóp lưng cho vợ, mua đồ tẩm bổ... Anh vốn chu đáo, giờ càng cưng chiều cô như công chúa.
Phương Thu xoa bụng, đột nhiên hỏi: "Anh con gái con trai?"
Anh ngẩn thật thà đáp: "Gái trai đều như , cứ là con của chúng là đều thích hết."
"Hì, thế thì ." Phương Thu mãn nguyện lên ghế xe đạp, ôm eo .
Chu Ứng Hoài chợt hiểu , dừa mếu: "Vợ ơi em nghĩ gì thế? Anh giống hạng trọng nam khinh nữ lắm ?"
"Hừm, ai ." Phương Thu bĩu môi trêu. Thời đại tư tưởng cũ vẫn còn nặng nề, cô như nhưng vẫn thử lòng.
"Vợ tin , tuyệt đối hạng cầm thú đó." Chu Ứng Hoài cuống lên, sợ gieo hạt giống nghi ngờ trong lòng cô. Thấy lo lắng, cô ôm chặt híp mắt: "Em mà, em tin ."
Về đến nhà, Học Tuấn buông sách dậy hỏi han. Phương Thu ngượng, đỏ tai xoa bụng: "Chị , chỉ là m.a.n.g t.h.a.i thôi."
"Không là ... Hả! Chị m.a.n.g t.h.a.i !" Học Tuấn trợn tròn mắt, chạy quanh chị như một đứa trẻ tò mò.
Phương Thu gõ đầu em trai: "Chị mới thôi, vài tháng nữa bụng mới to ."
"Giống chị Hiểu Hoa ạ?"
" ." Nghĩ đến cái bụng tròn vo như thổi khí của chị Hiểu Hoa, Phương Thu thoáng lo sợ, cảm thấy một cảm xúc thiêng liêng khi nghĩ đến sinh linh đang lớn dần trong .