Trình Phương Thu đưa đồ cho bạn, liền khẽ hắng giọng một cái mới : "Em khỏi cửa, chị đương nhiên em về. Vốn định về là tìm chị ngay, nhưng tàu mệt quá, em nghỉ thêm hai ngày."
Rốt cuộc là vì tàu mệt, vì "" cái gì khác mà mệt, thì chỉ cô .
Phương Thu tiếp tục chủ đề nên lảng sang chuyện khác: "Còn hai ngày nữa là Tết Dương lịch , chị với nhà định đón Tết thế nào?"
"Về nhà chồng ăn bữa cơm đoàn viên, chồng chị gọi điện dặn từ mấy hôm ." Từ Kỳ Kỳ bếp rót ly nóng, hai sofa hàn huyên: "Còn vợ chồng em?"
"Chắc là tụi em về quê với bố ." Tính thì Trình Học Tuấn cũng nghỉ Tết, cả nhà cùng bắt xe về là .
Từ Kỳ Kỳ gật đầu, chợt nhớ chuyện gì đó liền nháy mắt hiệu với Phương Thu: "Cái Phương Bình với thằng Viên Phong thành một đôi , dạo hai đứa nó dính như sam ."
"Thật ạ?" Phương Thu mở to mắt, thật lòng mừng cho họ. Viên Phong thanh tú, tính tình ôn hòa, công việc định, gia đình cơ bản. Đỗ Phương Bình quen thì đúng là ý lòng.
"Thật mà, Phương Bình gọi điện khoe với chị, còn bảo hôm nào rảnh sẽ mời tụi ăn." Từ Kỳ Kỳ hì hì: "Lần chị chén cho nó một trận trò mới ."
Phương Thu cũng : "Em cũng mua quà Thượng Hải cho chị , lúc đó đưa luôn thể."
Trò chuyện mãi đến lúc Thường Ngạn An về, Từ Kỳ Kỳ giữ cô ăn cơm, còn bảo chồng sang gọi cả Chu Ứng Hoài tới.
Ăn xong, hai vợ chồng dạo một vòng mới về nhà. Vừa cửa, điện thoại bàn reo, Chu Ứng Hoài máy gọi cô: "Tìm em ."
Giờ là ai nhỉ?
"Alo?"
"Thu Thu, chị Ngọc Chi đây."
"Chị Ngọc Chi ạ?" Phương Thu ngạc nhiên, giọng cao hẳn lên.
Đinh Ngọc Chi còn phấn khích hơn: "Thu Thu, chị chuyện với em!"
"Chuyện gì ạ?" Thấy giọng chị khác lạ, Phương Thu cũng thấy hồi hộp theo.
"Em còn nhớ mấy phần quà em nhận ở Đại hội giao lưu ? Hóa đó là cuộc thi ngầm của Hiệp hội Nhiếp ảnh quốc đấy! Những đầu sẽ cơ hội tuyển thẳng, điều về việc ở các thành phố lớn như Kinh Thành, Thượng Hải, Quảng Châu để tham gia dự án lấy mẫu phong tục tập quán cả nước!"
Nghe đến đây, tim Phương Thu đập liên hồi, thở cũng dồn dập hơn.
"Với , chị sếp chị , hai ngày tới sẽ nhân vật lớn về Vinh Châu thị sát, sẵn tiện tìm những nhiếp ảnh gia xuất sắc ở mấy tỉnh lân cận để trò chuyện. Chị đoán chắc là chuyện tuyển dụng đấy."
"Thu Thu, em giành nhiều quà thế, chắc chắn là trúng tuyển !"
Lời của Ngọc Chi như tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, tay cầm ống của Phương Thu run lên, nhờ Chu Ứng Hoài đỡ giúp cô mới hồn. Cô cảm ơn Ngọc Chi, trò chuyện thêm vài câu mới cúp máy.
"Chu Ứng Hoài!"
Phương Thu mừng đến suýt nhảy cẫng lên, cô lao ôm chầm lấy . Nhớ ngày đầu đến tiệm ảnh Hồng Mộng, cô chỉ tiếp cận thiết thời , tâm thế chỉ một "con cá mặn" sống an nhàn qua ngày. dần dần, sự nhiệt huyết của Lý Đào Viễn đổi cô. Cô để tên tuổi của trong thế giới nhiếp ảnh, giống như kiếp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-169.html.]
"Vợ giỏi quá." Chu Ứng Hoài mắt cong vòng, tiếc lời khen ngợi.
Nghỉ Tết xong, Phương Thu . Vừa tiệm vây quanh hỏi chuyện Thượng Hải. Cô kể bằng giọng hài hước, khiến ai nấy ngặt nghẽo. Cuối năm khách đông, chỉ kịp tán gẫu lát ai việc nấy.
Sắp tan , Phương Thu mượn phòng tối để tự rửa những tấm ảnh chụp.
"Thu Thu, em cũng rửa ảnh ?" Lý Đào Viễn ngạc nhiên.
"Em sơ sơ thôi, vẫn cần bác Hùng chỉ bảo thêm." Cô vội chữa lời.
Hùng Phóng quanh năm ở trong phòng tối, tính tình hướng nội nhưng đối với hậu bối xuất sắc như cô thì kiên nhẫn: "Vậy theo bác, bác dạy cho."
Thế là mỗi ngày giờ , Phương Thu cùng bác Hùng miệt mài trong phòng tối. Hai ngày , tiệm ảnh nghỉ Tết Dương lịch, cô xách túi quà phúc lợi về nhà thì thấy Trình Học Tuấn học về. Hai chị em nửa tháng mới gặp , Tuấn giờ cao hơn cô nửa cái đầu.
Hôm , ba bắt xe về làng. Ngày lễ bến xe đông nghịt, may mà họ sớm nên chỗ . Về đến nơi trời tối sầm.
Trình Bảo Khoan và Đinh Tịch Mai vẫn ngủ, đang sưởi ấm trong nhà. Nghe tiếng gõ cửa, ông Khoan cửa hỏi: "Ai đấy?"
Phương Thu nháy mắt với hai , bóp giọng gọi: "Bố đoán xem?"
"Đứa nhỏ nhà nào mà đêm hôm đến nhà bác trò ma quỷ thế? Mai bác bảo bố cho một trận bây giờ! Về nhà !" Ông Khoan giả vờ hung dữ mắng.
Bố cô thật là đáng yêu. Phương Thu nén , tiếp tục giả giọng: "Cháu là đứa nhỏ nhà bác đây, đây là nhà cháu mà, mở cửa cho cháu nhà với!"
Ông Khoan thấy đứa trẻ ngoài cửa khó chiều quá, định mắng thêm thì Đinh Tịch Mai chạy mở cổng. Ông vội cản: "Bà nó ơi, mở !" Ông bây giờ đang hạnh phúc, mạo hiểm với bất kỳ sự cố nào.
Bà Mai lườm chồng một cái: "Ông hâm , con gái ông đấy!"
Ông Khoan ngẩn , đến khi tiếng giòn tan của Phương Thu bên ngoài mới con gái trêu. Ông đỏ mặt tía tai, để vợ mở cổng.
"Bất ngờ ạ?" Phương Thu lao đến ôm chầm lấy bố .
"Cái con bé , bố hú hồn." Ông Khoan gãi đầu hiền.
"Ý của Tuấn cả đấy ạ!" Phương Thu nhanh nhảu đổ tội cho em trai.
Tuấn: "..."
Bà Mai cảnh náo nhiệt, gõ nhẹ lên mũi con gái: "Cái đồ khôn lỏi."
Cả nhà phòng sưởi ấm. Bà Mai nướng cam cho mỗi một quả. Phương Thu tháo khăn quàng, sưởi tay : "Con nhớ bố quá, nên dù vất vả cũng về bằng ."
Câu còn ấm hơn cả lò than. Bà Mai mắt lấp lánh: "Có câu của con là mãn nguyện ."
"Thế ạ, con còn mua bao nhiêu đồ ngon ở Thượng Hải về cho bố đây."
Nghe đến hai chữ "Thượng Hải", bà Mai bỗng cứng đờ. Bà còn phản ứng thế nào thì Phương Thu lảng chuyện: "Cam vàng, chắc là chua lắm bố nhỉ?"