Chương 102: Xuân sắc trong gương
Mùa đông trời tối nhanh, hoàng hôn lóe lên vụt tắt, bóng đêm dần bao trùm mặt đất.
Trình Phương Thu đang định dậy bật đèn thì tiếng mở cửa. Cô lập tức lao huyền quan, hai tay khoanh ngực, hằm hằm chờ Chu Ứng Hoài bước . Cửa mở, gió lạnh ùa khiến cô rùng .
"Sao đây đợi ?" Chu Ứng Hoài thấy vợ run rẩy, vội đóng cửa đặt đồ lên kệ.
Phương Thu định "hưng sư vấn tội", nhưng thấy xót xa tháo găng tay, nắm lấy tay cô ủ ấm nhíu mày trách: "Lạnh thế đốt lò than? Anh để lửa sẵn trong bếp mà." Nghĩ đến việc luôn chu đáo chuẩn than hồng để cô thức dậy là ấm, cơn giận của cô tan biến quá nửa. Cô lúng túng đáp: "Em ngủ dậy nên kịp đốt."
Nói xong cô mới thầm hối hận. Rõ ràng định đây để "dạy dỗ" , thành thế ? kịp nghĩ thông, cô quấn chăn, ấn xuống sofa: "Ngồi yên đấy, để đốt lò."
"Hôm nay xưởng phát phúc lợi Tết Dương lịch, hai mươi quả trứng, túi gạo, thùng táo nhỏ với mấy tấm phiếu. Lát gọt táo cho em ăn nhé?" Tiếng Chu Ứng Hoài từ trong bếp vọng .
"Em ăn miếng nhỏ thôi." Phương Thu cuộn trong chăn, những lời vụn vặt mà lòng ngọt ngào, khóe môi tự chủ mà cong lên.
Ăn tối xong, hai cuộn tròn sofa. Cô kể cho chuyện ở Thượng Hải, về Khúc Trường Huân và Lương Đồng Trân. Chu Ứng Hoài trầm tư một lát những gì từ các bậc tiền bối: "Nhà họ Đinh ngày danh tiếng lẫy lừng, nhưng một cuộc vận động quen liên lụy. Thời gian đó đen tối, gần như cả gia tộc đều mất, em và vài nhánh phụ đưa sớm nên thoát nạn, nhưng..."
Phương Thu hiểu. Mất tất cả chỉ trong một đêm, ký ức Thượng Hải với là hạnh phúc, là nỗi đau tột cùng. "Em , em sẽ coi như chuyện gì, nhắc với nữa." Cô vùi mặt vai , sống mũi cay cay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-168.html.]
Dọn dẹp xong xuôi, đến giờ ngủ, Phương Thu thấy chiếc bàn trang điểm mới nhớ việc chính. Cô nheo mắt hỏi: "Ai cho mua cái ?"
Chu Ứng Hoài chột gãi mũi: "Hết xà phòng, bách hóa mua thì thấy cái quá nên..."
"Mua xà phòng mà chạy tận bách hóa cơ ?" Cô nhạt bóc trần lời dối vụng về. Anh vội ôm lấy eo cô nũng nịu: "Vợ ơi... sai , tại thấy bàn cũ của em nhỏ."
Phương Thu nghiêm mặt lập gia quy: "Nhà ai chủ? Lần còn tiền trảm hậu tấu là tự giác quỳ bàn giặt nhé." Thấy thề thốt hứa hẹn, cô mới chịu bỏ qua.
" mà..." Chu Ứng Hoài đột nhiên cúi xuống thì thầm tai cô một câu.
Mặt Phương Thu đỏ bừng, thở rối loạn. Chưa kịp phản ứng, cô bế thốc đến cạnh bàn trang điểm. Chiếc áo cô dùng che gương giờ lót mông, cổ chân nắm chặt, đôi chân nhấc bổng gác lên vai.
Cảnh tượng quá đột ngột, Phương Thu vô thức ngẩng đầu gương. Trong đó phản chiếu hai cơ thể quấn quýt, và đang vùi đầu giữa đôi chân trắng nõn của cô... Cảnh tượng xung kích khiến cô thẹn nóng ran cả . Cô định bịt miệng để đừng thêm lời "hổ lang" nào nữa, nhưng lấn tới từng chút một, khiến cô chẳng thốt nên lời.
Sau chuyện , cô tuyệt nhiên còn mặt mũi nào để nhắc tới chuyện cái bàn trang điểm nữa.
Được nghỉ ba ngày, Phương Thu bẹp ở nhà hồi sức, đến ngày thứ ba mới sức mang quà Thượng Hải sang cho Từ Kỳ Kỳ.
"Thu Thu! Em về lúc nào thế?" Từ Kỳ Kỳ vội đón cô nhà, "Chị sơ ý quá, gần ngay vách mà chẳng thấy động tĩnh gì cả."