[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 165

Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:52:11
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chị Đinh Uyển, là chị ?"

Trong lúc đang suy nghĩ, Lương Đồng Trân đến bên cạnh Trình Phương Thu, vành mắt đỏ hoe, suýt nữa thì rơi lệ. Nếu Phương Thu phản ứng kịp mà ngắt lời, e là bà ôm chầm lấy cô mà .

"Không , bà nhận nhầm ."

Nhà họ Đinh ngày xưa rốt cuộc là tầng lớp thế nào ? Sao mà một hai m.á.u mặt thế đều là cố nhân của cô?

Nghe thấy giọng của Phương Thu, Lương Đồng Trân sững , trong mắt hiện lên vẻ mịt mờ, ngay đó bà đàn ông cùng kéo .

"Đồng chí thật xin , cô giống một cố nhân của chúng quá nên nhà mới nhận nhầm, mặt vợ xin cô." La Trung Thiêm lịch sự cúi .

Phương Thu lắc đầu: "Không gì ạ."

Vừa dứt lời, Lương Đồng Trân lắc đầu nguầy nguậy: "Không thể nào, đời giống đến ? Cô thật sự chị Đinh Uyển ?"

"Cô ." La Trung Thiêm ngay từ cái đầu tiên Đinh Uyển. Cô gái mới ngoài đôi mươi, hơn nữa ánh mắt và khí chất khác biệt. Nhìn kỹ hơn sẽ thấy đường nét vẫn chỗ khác, chỉ là đôi mắt đào hoa thì giống như đúc từ một khuôn .

Dưới sự trấn an của chồng, Lương Đồng Trân dần bình tĩnh . Bà hít một sâu, xin cam lòng hỏi thêm: "Vậy tên là Đinh Uyển ?"

Phương Thu do dự hai giây trả lời: "Mẹ cũng tên là Đinh Uyển."

"Xin phiền cô." Lương Đồng Trân gượng , đoạn lấy từ trong ngăn ví một tấm ảnh đặt mặt Phương Thu: " cố ý , chỉ là thực sự quá giống."

Đó là một tấm ảnh tập thể. Lương Đồng Trân chỉ một cô gái ở hàng thứ hai, mặc váy kiểu Tây, tóc dài xõa vai, đôi mắt đào hoa cong cong ngọt ngào.

là Đinh Tịch Mai thời trẻ.

Sự nghi ngờ sáng tỏ nhưng lòng Phương Thu bộn bề phức tạp. Không liên lạc với , cô dám mạo nhận quen vì sợ trái ý bà. Lương Đồng Trân nâng niu tấm ảnh, cô bao giờ quên .

Ánh mắt Phương Thu chợt dừng cạnh Đinh Tịch Mai trong ảnh: Khúc Trường Huân. Trong khi ống kính, ông đang bà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-165.html.]

Thấy Phương Thu chăm chú, Lương Đồng Trân chỉ một bé gái nhỏ nhắn xinh xắn phía : "Đây là . Chúng là hàng xóm cùng phố, lớn lên bên . Chị Đinh Uyển là chị thích nhất, hồi nhỏ bố vắng nhà, là chị dắt chơi, tết tóc, đút cơm cho ăn..."

Nói đến đây, mắt bà ngấn nước. Một lát , bà chào tạm biệt cùng chồng rời . Ngay khi họ định bước lên cầu thang, Phương Thu gọi giật , lấy giấy bút từ trong túi : "Nếu bà phiền, thể để điện thoại ?"

Lương Đồng Trân mừng rỡ: "Tất nhiên là !" Bà nhanh chóng hai : "Đây là nhà riêng, còn đây là cơ quan."

Sau khi họ , Đinh Ngọc Chi mới sáp hỏi nhỏ: "Thu Thu, em thực sự quen họ ?"

"Em nữa." Phương Thu trả lời lấp lửng. Trước khi hỏi rõ , cô sẽ thừa nhận gì cả.

Hết ngày, cô cùng Ngọc Chi quét sạch bách hóa Thượng Hải cuối, mua đủ quà cáp bưu điện gửi một phần về Kinh Thành cho bố chồng.

"Em họ hàng ở Kinh Thành nữa ?" Ngọc Chi tròn mắt.

Phương Thu đưa cho chị cái khoai nướng nóng hổi, đáp: "Chồng em là Kinh Thành, bố chồng đều ở đó ạ."

"Thủ đô cơ đấy, chị bao giờ." Ngọc Chi chép miệng thán phục.

Hai xách túi lớn túi nhỏ về nhà nghỉ. Vừa phòng lát thì Liêu Hiền Dũng gõ cửa, mang theo một hộp gỗ tinh xảo: "Trình đồng chí, đây là chút lòng thành của lãnh đạo chúng ."

Phương Thu cái hộp thu ánh mắt : "Xin , quen lãnh đạo các nên nhận . Anh mang về , mai chúng lên đường sớm ." Nói xong cô đóng sầm cửa , để ông kịp phản ứng.

Liêu Hiền Dũng ôm hộp gỗ về, lẩm bẩm: "Đây mà là 'chút lòng thành' gì chứ." Bởi trong đó là bộ gia sản của lãnh đạo ông .

Tiếng tàu hỏa xình xịch tiến về phía . Phương Thu lòng như lửa đốt, nghĩ đến việc tối qua Chu Ứng Hoài bảo sẽ ga đón, lòng cô ngọt lịm như nhúng trong mật. Cuối cùng cũng sắp gặp .

Chương 101: Bồn tắm

Buổi trưa mùa đông ấm áp như một chiếc áo lông vũ.

Giữa dòng qua ở ga tàu, Phương Thu chen khỏi cửa soát vé thấy ngay Chu Ứng Hoài đang đợi phía xa. Hai ánh mắt chạm , sải bước lao về phía cô.

Hơn một tuần gặp, tóc dài thêm một chút, bớt vẻ sắc lạnh nhưng thêm vài phần khí chất thiếu niên. Anh mặc chiếc áo khoác đen dài cô thiết kế, dáng cao ráo, thanh tú như đóa hoa núi tuyết vướng bụi trần.

Loading...