[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 163

Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:50:08
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngồi ghế sofa là một đàn ông trung niên. Ông cởi chiếc áo khoác đen mặc hồi sáng, chỉ còn bộ đồ Trung Sơn , càng tôn thêm vẻ mặt như ngọc, khí chất bất phàm.

Ngay khi cửa mở, ông dậy khỏi sofa. Hai vài giây khi ông chủ động phá vỡ sự im lặng.

"Chào Trình đồng chí, là Khúc Trường Huân."

"Chào ông, là Trình Phương Thu, nhiếp ảnh gia của đội đại diện Vinh Châu." Phương Thu tiến lên bắt tay ông, lễ phép giới thiệu bản .

Vì trong phòng ấm áp, cô tháo khăn quàng vắt khuỷu tay, để lộ gương mặt xinh . Đôi mắt trong veo thẳng ông, chút rụt rè. Khúc Trường Huân thoáng ngẩn ngơ, trong ký ức của ông dường như cũng một thiếu nữ mỉm rạng rỡ ông như thế.

Tỉnh cơn mơ màng, ông khẽ : "Ngồi ."

Phương Thu thu tay về, đặt túi và khăn quàng xuống chiếc sofa đối diện, tĩnh lặng chờ đợi. Hai vốn chẳng quen , ông tìm cô chắc chắn để hàn huyên chuyện thường tình.

Quả nhiên, giây tiếp theo Khúc Trường Huân lên tiếng: "Trình đồng chí đây từng đến Thượng Hải ?" Khác với vẻ ngoài uy nghiêm, giọng ông khi nhẹ nhàng, ôn nhu.

Phương Thu sững , ngờ ông hỏi điều : "Chưa ạ, đây là đầu tiên." Người bình thường lấy cơ hội xa? Là dân quê, lên tỉnh là may mắn lắm , nhiều thậm chí còn từng đến huyện.

Khúc Trường Huân dường như cũng nghĩ đến điều đó, bàn tay đặt gối khẽ co tiếp: "Nghe cô là Thượng Hải? Họ Đinh?"

Nghe câu hỏi , Phương Thu đột ngột ngẩng đầu, tâm trí xoay chuyển cực nhanh để cân nhắc câu trả lời. Cô Đinh Tịch Mai là Thượng Hải qua cốt truyện trong sách, nhưng thông tin ít ỏi, chỉ nhà họ Đinh gặp đại họa chạy nạn đến làng Bình Lạc, ngoài còn gì khác. Trong đời thực, Đinh Tịch Mai cũng bao giờ kể về quá khứ với các con. Không nhắc đến thường chỉ hai lý do: một là chuyện qua cô bắt đầu cuộc sống mới, hai là quá khứ quá nặng nề tự khơi vết thương. Dù là lý do nào, cô đều thấu hiểu cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-163.html.]

, mặt đàn ông thể là cố nhân của , cô chọn cách giả ngốc: "Khúc hỏi chuyện để gì ạ?"

Khúc Trường Huân là thế nào? Dù cô ngụy trang đến , ông cũng thấu sự cảnh giác đó. Ông vòng vo nữa mà thẳng vấn đề: "Trình đồng chí, ác ý. chỉ hỏi xem cô những năm qua sống . Năm đó nhà và nhà họ Đinh chỉ cách một bức tường, cô cùng lớn lên bên , nếu vì chuyện đó xảy ..."

Ông dừng một chút tiếp: "Năm đó, tìm cô, nhưng manh mối đến tỉnh Giang Đông thì đứt đoạn. luôn nghĩ nhà họ Đinh qua đời cả , mãi đến hôm nay gặp cô, mới vẫn còn sống, và còn đổi tên nữa."

Phương Thu thấy nỗi đau kìm nén trong mắt ông. Với địa vị của ông, hiếm khi thấy ông lộ cảm xúc rõ rệt như . Chắc hẳn quan hệ của ông và , ít nhất là từng . gì, vì đây là chuyện riêng tư của , cô nên tự ý can thiệp tiết lộ hiện trạng của bà. Ngay cả là con cũng cần sự tôn trọng cơ bản.

Thấy thái độ của cô, Khúc Trường Huân dần hiểu , môi thoáng nụ khổ: "Làm phiền cô , để đưa cô xuống."

Phương Thu dậy lấy đồ ngoài. Ngay khi cửa khép , cô dường như thấy một tiếng thì thầm, như tự với , như với cô: "Cháu giống bà ."

Bước chân khựng hai giây, Phương Thu vô thức đưa tay sờ lên mặt . Cô giống đến bốn năm phần, Khúc Trường Huân nhận cũng gì lạ.

Liêu Hiền Dũng dẫn cô xuống lầu rời . Gặp chuyện xong, cô chẳng còn tâm trí dạo, đầu óc rối bời. Thấy đám đông đang vây quanh mấy bức ảnh tranh luận, cô tò mò hỏi thăm thì một "cuộc thi nhỏ": ai chính xác thiết , góc chụp, mùa chụp của mấy bức ảnh sẽ nhận phần quà bí mật.

Cô lấy một tờ phiếu, chen đám đông bắt đầu quan sát. Một cô gái xinh xuất hiện giữa đám đàn ông liền gây chú ý. Có mỉa mai cô là "bình hoa" hoặc đây nhờ quan hệ. Phương Thu thèm để ý, cầm bút điền thông tin rạng rỡ với đám đang xì xào: "Bản thì nên luyện tập nhiều , đừng ngoại hình và tuổi tác của khác mà lảm nhảm."

Nói xong, cô nộp phiếu và ôm phần quà tinh xảo rời ánh mắt ngỡ ngàng của . Nhân viên xác nhận cô điền đúng , khiến đám đàn ông ngẩn ngơ như sét đánh.

Ngày đầu tiên của đại hội kết thúc, một Phương Thu giành bảy phần quà. Khi cô ôm đống quà về điểm tập hợp, ai nấy đều với ánh mắt thán phục. Những cùng đội vội đến giúp cô xách đồ và tranh thủ thỉnh giáo kiến thức nhiếp ảnh. Phương Thu vui vẻ giải đáp cho , cô thấy ngay cả Trần Chấn cũng gần đó dỏng tai trộm.

Về đến nhà nghỉ, cô nghỉ một lúc dậy mở quà. Quà khá hậu hĩnh: cuộn phim, tập ảnh tác phẩm xuất sắc và sách chuyên môn...

Loading...