[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 162

Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:49:09
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm hai dậy thật sớm, ăn sáng xong thì cùng tập trung ở sảnh lớn lầu. Sau khi đeo thẻ công tác đại diện cho Vinh Châu, cả đoàn cùng về phía hội quán.

Mùa đông ở Thượng Hải lạnh ẩm, gió thổi ngoài trời càng khiến chịu nổi. Trình Phương Thu vội vàng giấu nửa khuôn mặt trong khăn len, âm thầm nhích giữa đám đông, mượn tấm lưng của những xung quanh để chắn gió.

lúc cô di chuyển, bên cạnh đột nhiên về phía cô, khuỷu tay hai va .

"Xin ."

Giọng xin của đối phương vang lên , Trình Phương Thu ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt của Trần Chấn.

"..." là oan gia ngõ hẹp.

Hai ăn ý giãn cách . Trần Chấn nhịn liếc cô một cái. Kể từ ngày xem tác phẩm của Trình Phương Thu, ông ngừng phục dựng trong tiệm ảnh, chụp những bức ảnh y hệt cô, nhưng chụp chụp vẫn thấy thiếu mất cái "hồn".

Đối với một nhiếp ảnh gia tâm huyết với nghề, đây quả là một sự giày vò khó chịu. ông thỉnh giáo Trình Phương Thu, bởi năm xưa ông thề sẽ bao giờ dính dáng gì đến tiệm ảnh Hồng Mộng nữa. Vì , ông thà chịu khổ chứ vi phạm lời thề.

Suốt dọc đường đến hội quán, Trần Chấn hề với cô lời nào.

Trình Phương Thu nhiều tâm lý phức tạp như ông, cô chỉ dồn hết tâm trí để chống chọi với gió lạnh. May mà hội quán xa, bộ mười phút là tới. Trước cửa tập trung nhiều đang xếp hàng cổng.

Đội đại diện Vinh Châu xếp ở cuối hàng. Đội phía họ chính là tỉnh lân cận, trưởng đoàn hai bên quen nên bắt chuyện rôm rả. Trình Phương Thu gió thổi đến mức chẳng còn tâm trạng xã giao, chỉ lặng lẽ sang một bên.

lúc đó, một chiếc xe con từ bên cạnh chậm rãi qua, mang theo một luồng gió tạt thẳng khiến cô run rẩy. Những sợi tóc mai gió thổi tung, che khuất tầm mắt, cô đành kéo khăn quàng xuống lộ khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng vì lạnh để hít thở và chỉnh tóc.

Giây phút tầm rõ ràng trở , cô thấy chiếc xe con đột nhiên dừng khựng cách đó xa. Ngay đó, một bóng cao lớn dứt khoát mở cửa xe, sải bước về phía cô.

Người đàn ông mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, khí chất trác tuyệt, tỏa uy quyền của vị trí cao, khiến dễ dàng bỏ qua gương mặt tuấn tú đầy nét nam tính trưởng thành của ông.

Trình Phương Thu ông sải bước gần, đột ngột chậm như dám tiến thêm. Cô ngơ ngác quanh, thấy cũng đang hình tại chỗ vì hiểu chuyện gì xảy .

về phía đàn ông đó.

Ông dường như cuối cùng cũng thoát khỏi dòng suy nghĩ, lặng yên một chỗ. Nhìn kỹ mới thấy đôi mắt ông đỏ lên, dường như đang thông qua cô để một khác. Đây cô tự luyến, mà là ánh mắt của đối phương quá đỗi sắc sảo và hiện hữu, khiến cô thể liên hệ đến bản .

Chẳng lẽ yêu cũ của ông trông giống ? Trình Phương Thu cảm thấy buồn vì sự tưởng tượng của , cô kéo khăn che mặt .

"Khúc đồng chí, chuyện gì ?" Thư ký vội vã xuống xe đuổi theo, theo hướng Khúc Trường Huân đang nhưng ngoài đám đông đen kịt thì chẳng thấy gì cả.

Vừa lãnh đạo đột ngột bảo dừng xe lao ngoài, cho thời gian phản ứng. Nếu lãnh đạo mệnh hệ gì, vạn gánh nổi trách nhiệm. Nghĩ đến đây, Liêu Hiền Dũng toát mồ hôi hột giữa trời đông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-162.html.]

"Không gì." Khúc Trường Huân bình thản lên tiếng, ánh mắt dừng ở một điểm trong giây lát về phía cổng hội quán.

Vào bên trong hội quán, Trình Phương Thu cảm thấy tay chân như rã rời vì lạnh, nghỉ ngơi một lúc cô mới tâm trí quan sát xung quanh.

Vừa bước là một hành lang dài, hai bên tường dán đầy ảnh, mỗi bức ảnh đều ghi ngày chụp và tên tác giả. Trình Phương Thu hào hứng xem một lúc thì kéo dự đại hội, vị trí của đội Vinh Châu.

Buổi lễ bắt đầu, các lãnh đạo lượt lên phát biểu. Trình Phương Thu chút buồn ngủ nhưng dám lơ là, vẫn thẳng lưng lắng . Càng về cô càng tập trung vì cấp bậc của phát biểu ngày càng cao.

Cho đến khi vị lãnh đạo cuối cùng lên phát biểu tổng kết, Trình Phương Thu mới dám thả lỏng một chút, xoa xoa cái lưng mỏi. khi khán đài, mắt cô trợn tròng.

Đó chẳng đàn ông lúc nãy ngoài cổng ? Ông là...

lúc , đài như cảm nhận điều gì liền về phía cô, nhưng nhanh chóng dời . Trình Phương Thu hít sâu một , chắc là ảo giác thôi nhỉ?

Đại hội kết thúc, tản xem triển lãm. Đinh Ngọc Chi đột nhiên xuất hiện vỗ vai cô: "Thu Thu!"

"Chị theo chủ quản ?" Trình Phương Thu ngạc nhiên.

"Ông vệ sinh, bảo chị đợi ở cửa. Lát nữa bọn chị gặp đại diện tỉnh khác, chắc tối về nhà nghỉ mới gặp em . Em dạo một ?"

Trình Phương Thu gật đầu : "Em trẻ con. Em còn xem kỹ để về báo cáo nữa chứ." Sau khi Ngọc Chi , cô lấy sổ tay , quyết định bắt đầu từ những gian triển lãm gần nhất.

Đang lúc cô xem xong một gian triển lãm và chuẩn di chuyển thì gọi giật giọng từ phía .

Chương 99: Cuộc trò chuyện

"Trình đồng chí."

Trình Phương Thu đầu , đó là một đàn ông trung niên trông quen mắt. Cô nheo mắt nhớ , đây chính là cùng "đại lão" họ Khúc lúc nãy.

"Chào cô, thời gian , lãnh đạo của chúng trò chuyện với cô một lát." Liêu Hiền Dũng mỉm , nhưng ánh mắt dấu vết lướt qua cô một lượt từ xuống . Nhan sắc và khí chất đều xuất chúng, đúng là mỹ nhân hiếm gặp.

"Dạ ." Trình Phương Thu thầm kêu khổ, cô dám cơ chứ! cô và họ chẳng quen gì, đối phương tìm cô để gì?

"Mời Trình đồng chí theo ."

Liêu Hiền Dũng dẫn cô lên tầng hai. So với tầng một, tầng hai vắng hơn nhiều. Đi qua mấy dãy hành lang, họ dừng một cánh cửa. Liêu Hiền Dũng gõ cửa.

"Vào ."

Bên trong là một căn phòng giống như phòng nghỉ, yên tĩnh. Trình Phương Thu hít một thật sâu, bước chân trong, lòng khỏi lo lắng yên.

Loading...