[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 154

Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:48:17
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những cánh hoa nguyệt quế đầy giường hai hình quấn quýt giày vò đến mức chẳng còn vẻ tươi tắn ban đầu. Bóng đêm dịu dàng, che lấp một phòng xuân sắc.

Mãi đến sáng hôm , Chu Ứng Hoài mới tìm thấy chiếc đèn pin sắp hết điện ở góc tường, bên còn quấn một lớp vải thưa màu tím mỏng. Anh khẽ nhướng mày, hóa luồng sáng màu tím mê hoặc đêm qua là tạo như thế . Cái đầu nhỏ của cô lấy lắm ý tưởng kỳ lạ đến .

Bờ môi mỏng khẽ nhếch lên, vô tình chạm vết thương trong khoang miệng khiến thấy xót. Chậc, đồ lương tâm, chẳng qua là quá sức một chút, cần c.ắ.n nặng tay thế ?

Nghĩ đến đây, đầu hung thủ vẫn đang rúc trong chăn ngủ say sưa, nhịn bước tới, c.ắ.n nhẹ lên môi cô như để trả đũa. Cô dường như cảm nhận , đôi mày thanh tú khẽ cau , vung một tát sang. Chu Ứng Hoài né kịp, đ.á.n.h trúng một phát rõ đau. May mà cô tỉnh hẳn nên lực mạnh, nếu chắc chắn mặt hằn vết.

Chu Ứng Hoài một tay xoa mặt, tay vén chăn cho cô, dọn dẹp đống lộn xộn đất. Khi cầm lấy hai mảnh vải mỏng manh , ánh mắt tối sầm , lẳng lặng gấp gọn nhét sâu trong tủ quần áo. Lần vẫn thấy cô mặc tiếp.

Hậu quả của việc buông thả quá đà là khi chút uể oải. May mà nghĩ nhiều, chỉ tưởng cô khỏi hẳn cảm cúm, Lý Đào Viễn thậm chí còn quan tâm cho cô tan sớm.

Hôm nay tiệm vắng khách, Phương Thu từ chối mà về thẳng nhà, xuống giường ngủ một mạch đến khi tiếng gõ cửa mới tỉnh . Tiếng gõ lịch sự, lớn, gõ hai tiếng đợi một lát mới gõ tiếp hai tiếng nữa. Nếu ngủ đủ giấc sắp dậy thì chắc chắn chẳng thấy gì.

Phương Thu khoác thêm áo, cửa qua mắt mèo, thấy tới thì ngạc nhiên mở cửa.

"Sao chị đến đây?"

Uông Nguyệt Di ngoài cửa thẹn thùng mím môi , vẻ mặt chút ngại ngùng, giọng khẽ: "Đồng chí Trình."

Sau lời chào, cô mới rõ mục đích: "Đồng chí giúp chị hai , chị cảm ơn em. giờ chị nhiều tiền, nên tự tay ít bánh ngọt..."

Lúc Phương Thu mới để ý Nguyệt Di đang ôm một chiếc hộp gỗ lớn. Cô ngẩn , hồi lâu mới phản ứng : "Chị cần khách sáo thế , chị cứ giữ lấy mà ăn."

Cô chỉ mấy việc tiện tay, thể nhận quà của cô gái .

"Đồng chí Trình nhận cho chị vui." Nguyệt Di vốn gầy nhỏ nên đôi mắt tròn xoe trông càng lớn hơn, bên trong lấp lánh vẻ khẩn cầu khiến nỡ từ chối. Nhận thực lòng cảm ơn , lời khước từ định cuối cùng Phương Thu nuốt trong.

"Chị nhà , để em lấy đĩa đựng." Phương Thu nhường đường cho Nguyệt Di nhà. Cô lý nhí một câu phiền theo trong.

Vừa bước , Nguyệt Di cảm thấy mắt xuể. Không gian sạch sẽ ngăn nắp bày biện những món nội thất mới tinh, bàn ăn trải khăn hoa nhí, qua khung cửa sổ thấy ban công đầy sức sống với đủ loại cây xanh. Mỗi một góc đều tràn đầy sức sống và ấm áp, khiến cảm thấy lòng nhẹ tênh. Trong khí còn thoang thoảng mùi hương dễ chịu, lúc như hương hoa, lúc như mùi quả chín...

"Chị ăn chút trái cây và đồ ăn vặt ." Phương Thu từ bếp , đặt đĩa hoa quả cắt sẵn và một chiếc đĩa trống lên bàn .

Nguyệt Di sực tỉnh, ngượng nghịu nắm chặt chiếc hộp gỗ, thốt : "Nhà em thật đấy." Nói xong mặt cô đỏ bừng như m.ô.n.g khỉ.

Phương Thu cũng sững : "Em cứ bày bừa thế thôi."

Dứt lời, cô xuống sofa vẫy tay bảo Nguyệt Di xuống. Cả hai cách một . Nguyệt Di mở nắp hộp gỗ, lộ những chiếc bánh nhỏ bên trong.

Phương Thu vốn kỳ vọng quá nhiều, nhưng khi rõ, mắt cô khỏi sáng lên. Trong hộp xếp ngay ngắn ba loại bánh: Bánh quế trắng muốt rắc một lớp hoa quế vàng; bánh tô bốn màu (hồng, xanh, trắng sữa, đen) nặn hình trái tim vô cùng mắt; cuối cùng là bánh xốp nam qua vàng óng hình tam giác, điểm xuyết thêm lá xanh trông tinh tế.

Phương Thu kinh hô: "Tất cả là chị tự ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-154.html.]

"Vâng." Nguyệt Di gật đầu, thấy vẻ kinh ngạc của Phương Thu, cô lo lắng mong đợi hỏi: "Em ăn thử xem?"

Phương Thu khách khí, cầm một miếng bánh quế bỏ miệng. Tuy nguội nhưng cảm giác mềm mịn vẫn hề giảm, bánh tan ngay trong miệng, ngọt mà ngấy, hòa quyện với hương hoa quế thơm lừng.

"Ngon quá! Còn ngon hơn cả ở tiệm quốc doanh bán nữa!"

Nguyệt Di xua tay liên tục, vành tai đỏ lựng.

"Ngon thì khen chứ, chị đừng ngại." Ăn xong bánh quế, Phương Thu ăn thêm một miếng bánh tô màu hồng mới dừng , cảm thán: "Tay nghề của chị mở tiệm chắc chắn bán đắt hàng lắm."

Nghe , Nguyệt Di sợ hãi suýt nữa thì bịt miệng Phương Thu : "Lời bừa ."

Phương Thu chợt nhớ thời đại đang sống, vội mím môi ho nhẹ một tiếng để lấp liếm, chuyển chủ đề: "Chuyện hôm qua xử lý xong chị?"

Nguyệt Di gật đầu: "Xong em, cũng nhờ em nhắc chị báo công an, nếu chẳng dễ dàng thế ."

Hóa công an điều giải. Điền Thúy Nga định đòi mỗi tháng nửa tháng lương tiền dưỡng già nhưng công an và ban điều giải nhà máy ép dựa tiền 600 đồng bà lấy đó. Cuối cùng hai bên ký bản điều giải.

"Nghĩa là mỗi tháng chị chỉ cần đưa một đồng thôi ?"

" , mỗi năm đưa một là mười hai đồng."

Dù Nguyệt Di một đồng cũng đưa nhưng so với thì hơn nhiều. Có bản điều giải trong tay, dám đến quấy rầy nữa.

"Chúc mừng chị thoát khỏi bể khổ." Phương Thu chân thành chia sẻ niềm vui với Nguyệt Di.

Hai trò chuyện một lát, Phương Thu thấy Nguyệt Di đáng yêu, tính tình đơn thuần, trêu một chút là đỏ mặt. Có lẽ vì thiếu vắng tình nên khi Phương Thu chuyện nhiều hơn, đôi mắt cô sáng rực lên như bao giờ chán.

"Sau rảnh chị cứ qua đây chơi."

"Thật em?" Giọng Nguyệt Di cao hẳn lên.

"Tất nhiên , chị gọi em là Thu Thu , đừng gọi đồng chí xa cách quá."

"Chị cảm ơn, Thu Thu."

Lát Chu Ứng Hoài về, Phương Thu giới thiệu hai quen Nguyệt Di xin phép về vì phiền bữa cơm gia đình.

"Anh nếm thử bánh chị , ngon lắm."

Chu Ứng Hoài thích đồ ngọt nhưng thấy vợ khen nức nở nên cũng nếm một miếng gật đầu: " là ngon thật."

Phương Thu ăn nốt nửa miếng bánh còn , kéo xuống sofa, tựa lòng như xương: "Anh bóp eo cho em , đau quá."

Chu Ứng Hoài thuận tay đặt cặp tài liệu xuống, bàn tay lớn áp lên vòng eo mảnh khảnh của cô, bắt đầu xoa bóp lúc nhẹ lúc nặng.

Loading...