[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 152

Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:46:24
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không chỉ chủ quản Chu bận tối mày tối mặt, mà ngay cả vợ là Trình Phương Thu cũng ít khi lộ diện. Mọi nịnh bợ lân la quen cũng chẳng tìm cửa nẻo nào.

Nay vợ chủ quản đang ngay đây, họ đương nhiên bỏ lỡ cơ hội ghi điểm. Thấy cô giúp Uông Nguyệt Di, ai nấy đều tranh lên tiếng chỉ trích Điền Thúy Nga.

lúc Điền Thúy Nga đang mắng đến đỏ mặt tía tai thì Từ Kỳ Kỳ dẫn điều giải viên và của ban bảo vệ tới. Lần cũng thể giữ chặt con gái nữa.

Uông Nguyệt Di thoát khỏi vòng kiềm tỏa, lập tức tránh xa bà . Sau khi lấy bình tĩnh, cô cúi đầu cảm ơn , rơm rớm nước mắt Phương Thu và Kỳ Kỳ: "Chị cảm ơn hai nhiều lắm."

"Không ."

Thấy Uông Nguyệt Di nhận , Phương Thu xua tay, liếc Điền Thúy Nga đang bảo vệ khống chế hạ thấp giọng nhắc nhở: "Trường hợp của chị nhất là nên lên thẳng đồn công an, to chuyện để họ dám mượn bất cứ danh nghĩa nào để vòi tiền chị nữa."

Dưới ánh nắng, phụ nữ mặt mặc chiếc áo khoác hồng nhạt, mái tóc đen tết đuôi sam tùy ý rủ ngực, ngũ quan tinh tế mà thanh thoát, làn da mịn màng như mỡ đông. Cả dịu dàng đến lạ kỳ.

Uông Nguyệt Di thấy lòng ấm áp, trái tim đập liên hồi, ánh mắt dần trở nên kiên định: "Chị , cảm ơn em." Cô gái nhỏ nhắn gập cúi chào chín mươi độ khiến khỏi xót xa.

Điều giải viên và bảo vệ bắt đầu giải tán đám đông, Phương Thu và Kỳ Kỳ cũng về.

" là chuyện lạ đời, đời loại như thế." Từ Kỳ Kỳ kể xong thì nghiến răng tức giận.

Phương Thu phụ họa vài câu đổi chủ đề: "Trung thu cha tớ mang lên ít đồ quê, xách một ít về nhé."

"Á? Thế thì ngại quá." Từ Kỳ Kỳ chớp mắt, bộ thẹn thùng.

Về đến nhà, Kỳ Kỳ thấy hoa ban công nở rộ: "Thu Thu, hoa nhà chăm khéo thật đấy."

"Toàn là Chu Ứng Hoài chăm đấy, tớ chỉ thỉnh thoảng tưới nước thôi." Phương Thu bảo: "Cậu thích thì bảo chồng lúc nào rảnh sang bưng một chậu về."

Nhắc đến đây, cả hai đều nhớ chuyện ngày Chu Ứng Hoài sang nhà họ Thường "đào trộm" hoa hồng cho vợ. Giờ thì vị thế đảo ngược .

"Được thôi." Từ Kỳ Kỳ hào phóng nhận lời, còn vẻ khó chịu mỗi khi nhắc đến nhà chồng như nữa.

Phương Thu nhạy bén nhận điểm khác biệt, thử hỏi: "Kỳ nghỉ Trung thu , hai ..."

Từ Kỳ Kỳ hắng giọng, ánh mắt thoáng vẻ ngượng ngùng: " là chẳng gì qua mắt ."

Nghe xong chuyện tình cảm rắc rối giữa Kỳ Kỳ và Thường Ngạn An, Phương Thu bật : "Cậu xem, chỉ vì một hiểu lầm mà lãng phí bao nhiêu thời gian. Để xem hai còn dám cái kiểu 'ngậm miệng ăn tiền' như con trai con hến nữa ."

"Không dám , dám ." Kỳ Kỳ tinh nghịch thè lưỡi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-152.html.]

Phương Thu lắc đầu, lôi từ trong tủ một chiếc túi đựng đầy đồ quê: mộc nhĩ rừng, đậu phụ thối, trứng gà , hoài sơn rừng...

"Chú dì thật lòng." Kỳ Kỳ bên cạnh phụ giúp: "Thôi đủ , ăn hết . Mấy thứ đậu nành, hoài sơn, bí ngô các giữ mà ăn, cho tinh trùng và trứng, dễ thụ t.h.a.i còn bổ khí huyết đấy."

"Hả?" Phương Thu đầu thấy cách , ngẩn .

Trong nhà chỉ hai nên Kỳ Kỳ cũng chẳng ngại ngần: "Toàn là chồng tớ đấy, tớ cũng chẳng thật giả thế nào, cứ ăn ngon uống ." Nói đoạn, cô dừng hạ thấp giọng: "Còn nữa nhé, buổi tối 'chuyện ' với Chu Ứng Hoài, nhớ kê một cái gối thắt lưng, xong xuôi thì đừng rửa ngay."

Phương Thu suýt thì sặc nước bọt, vành tai đỏ ửng. Tính cô và Chu Ứng Hoài cũng mấy ngày ... Từ lúc cô ốm, hai đắp chăn ngủ thuần túy, cộng thêm việc bận rộn thực nghiệm nghiên cứu đến nửa đêm mới lên giường nên cả hai đều sức mà "vật lộn".

tối nay vẻ đấy...

Nhận đang nghĩ gì, Phương Thu lắc đầu xua những ý nghĩ lung tung: "Tớ và đều thuận theo tự nhiên, chuyện con cái vội."

Sau khi tiễn Kỳ Kỳ, Phương Thu đồng hồ, thời gian còn sớm, cô định chuẩn chút gì đó. Dù phụ nữ cũng những ngày đặc biệt khát khao... đàn ông. Hơn nữa, cô còn một món quà tặng Chu Ứng Hoài, nhân dịp tặng luôn là .

Hoàng hôn dần tắt, toán đàn ông mặc đồ công nhân mới từ xưởng bước . Chu Ứng Hoài chào đồng nghiệp đạp xe về nhà. Nghĩ bụng chắc vợ ăn với Kỳ Kỳ nên rẽ nhà ăn bát mì cho xong bữa.

Vừa cửa, cảm thấy điều khác lạ. Trong nhà im ắng, phòng khách bật đèn, chỉ khe cửa nhà vệ sinh và phòng ngủ hắt luồng sáng vàng ấm áp.

"Thu Thu?" Chu Ứng Hoài giày gọi.

Anh định phòng ngủ thì tiếng cô vọng từ nhà vệ sinh: "Em để sẵn nước nóng và quần áo trong phòng tắm , rửa ráy ."

Chu Ứng Hoài thắc mắc: "Em đang gì thế?"

"Em tắm xong, đang đồ, đừng ." Giọng cô lấy vẻ bình tĩnh.

Chu Ứng Hoài dầu máy dính , bèn phòng tắm. Trong phòng sực mùi xà phòng thơm nhẹ. như lời cô , cô tắm xong.

Đang tắm, vô tình liếc thấy món đồ treo giá, đồng t.ử đột ngột co rút. Một chiếc áo màu xanh bạc hà nhạt với hai sợi dây quai mảnh xíu. Anh kìm mà tưởng tượng nó sẽ thế nào làn da trắng sứ của cô. Yết hầu khẽ chuyển động, nhắm chặt mắt, dám nghĩ tiếp. nhịn bao nhiêu ngày , "phản ứng" tự chủ vẫn từ từ trỗi dậy.

Chu Ứng Hoài nhanh chóng dội sạch bọt, mặc quần đùi . Tìm mãi thấy áo ngủ , chắc cô quên để , định bụng về phòng mặc áo giặt đồ bẩn .

Anh vắt khăn lên đầu, lau tóc về phòng. Cửa phòng ngủ khóa, đẩy cửa thì thấy đèn tắt. Tưởng cô ngủ, định gọi thì một bóng nhanh chóng áp sát từ phía . Cảm nhận mùi hương quen thuộc, tránh né. Ngay đó, một đôi tay nhỏ nhắn che lấy mắt , một dải vải thế bàn tay , bịt kín tầm của .

Thị giác biến mất con mất cảm giác an , nhưng khiến các giác quan khác nhạy bén hơn hẳn. Chu Ứng Hoài cảm nhận rõ mồn một ấm khi cô kiễng chân thắt nơ đầu . Mùi hương ngọt ngào đặc trưng của cô xộc mũi khiến thở nặng nề hơn.

"Thu Thu."

"Suỵt." Tiếng thì thầm cảnh báo vang bên tai, Chu Ứng Hoài lập tức ngậm miệng.

Loading...