[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 148
Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:42:13
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đinh Tịch Mai Chu Ứng Hoài kể chuyện đường , nên đến nhà là bà lao ngay phòng ngủ của Trình Phương Thu, mới tới gần thấy tiếng ho húng hắng.
"Mẹ." Trình Phương Thu dậy, thấy Trình Bảo Khoan và Trình Học Tuấn theo phòng, cô liền cất tiếng chào từng : "Cha, Học Tuấn, hai lên ạ?"
"Ôi dào, ho thế mà chịu , để xuống bếp chưng cho con ít lê đường phèn." Đinh Tịch Mai xắn tay áo thẳng xuống bếp, ngăn cũng .
Cả nhà phòng khách , Trình Bảo Khoan chỉ đống túi lớn túi nhỏ bàn ăn : "Dưới quê mới phát một đợt lương thực, nhà ăn hết nên mang lên cho các con một ít, đỡ cửa hàng cung tiêu tốn tiền tốn tem phiếu."
Phương Thu theo tay cha thì thấy nhiều bọc lớn, là lương thực khô để lâu. Cô thử nhấc lên thấy nặng trịch, ba xách bộ quãng đường xa thế nào, khiến vành mắt cô đỏ lên.
"Sau cha đừng mang lên nữa, đường xá xa xôi vất vả lắm."
"Có gì mà vất vả, cha con chẳng gì ngoài sức dài vai rộng." Trình Bảo Khoan vỗ ngực, hiền hậu.
Phương Thu mím môi, nén nỗi xúc động, : " thế ạ, cha con là hiếm hoi trong làng lúc nào cũng chấm điểm công tối đa mà."
Được con gái khen, Trình Bảo Khoan ngượng, ông gãi đầu: "Cha xuống phụ con một tay."
Phương Thu sang em trai: "Ngày khai giảng , đó là thi đầu , em thấy run ?"
"Không chị ạ." Trình Học Tuấn lắc đầu. Thời gian qua ở nhà ôn luyện kỹ, kỳ thi tới dù dám chắc mười mươi nhưng cũng tự tin bảy tám phần. Thực lực chính là sự tự tin. Thấy em trai vững tâm, Phương Thu cũng yên lòng.
Lúc ăn lê chưng đường, Đinh Tịch Mai kể cho cô một tin vui: Trình Hiểu Hoa mang thai.
"Thật hả ? Lần lên phù dâu cho con thấy gì ạ." Phương Thu kinh ngạc. Hiểu Hoa mới cưới bao lâu mà tin vui nhanh thế?
Đinh Tịch Mai lườm cô một cái: "Mới mấy tháng, lộ bụng . Nếu nó đưa chồng trạm xá sẵn tiện nhờ bác sĩ xem giúp thì chắc cũng chẳng ai ."
"Cũng đúng ạ." Phương Thu trừ, : "Sẵn dịp Trung thu xưởng phát hai hộp sữa bột mạch nha, mang về cho giúp con. Con thứ bồi bổ lắm."
"Cái con bé thật là hào phóng." Đinh Tịch Mai gật đầu đồng ý. Sữa bột mạch nha rẻ, trong làng khi cả đời chẳng mùi vị nó thế nào, mà cô tặng một lúc hai hộp.
"Hiểu Hoa là em là bạn, con tiếc ạ." Phương Thu thấy việc bình thường. Hiểu Hoa thật lòng coi cô là chị thì cô cũng đối đãi . Hơn nữa thời kỳ đầu m.a.n.g t.h.a.i vất vả, đủ dinh dưỡng thì cũng đỡ khổ hơn.
Cơm nước xong xuôi, cả nhà tắm rửa chuẩn ngủ. nhà chỉ hai phòng nên Học Tuấn đành chịu khó ngủ ngoài ghế sofa. May mà sofa dài và êm, ngủ ngon, còn đùa là sướng hơn giường ở quê khiến cả nhà buồn thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-148.html.]
Sáng hôm là Trung thu, Chu Ứng Hoài dậy sớm dắt Học Tuấn cửa hàng cung tiêu. Ngày lễ nên đông nghẹt, may mà họ sớm mới mua thịt và rau tươi. Về đến nhà, Đinh Tịch Mai thổi cơm xong, cả nhà mỗi một tay, chẳng mấy chốc mâm cơm tươm tất dọn .
"Chúc gia đình luôn hạnh phúc, bình an, vạn sự như ý." Phương Thu giơ chén khai tiệc, những lời chúc khiến ai nấy đều hớn hở. Năm chiếc chén chạm vang lên tiếng lách cách giòn giã. Ăn xong, cả nhà xuống lầu gọi điện về Bắc Kinh hỏi thăm, cùng dạo trung tâm bách hóa. Phố xá rộn ràng khí lễ hội.
Vì cha Từ mới chuyển công tác đến huyện Ân Xuyên lâu, quen nhiều nên Trung thu phần đạm bạc. Mẹ Từ nấu một mâm cơm nhưng hai vợ chồng ăn chẳng thấy ngon.
"Chẳng hôm nay Kỳ Kỳ ăn cơm ở , chắc Ngạn An đưa nó về nhà họ Thường nhỉ?" Mẹ Từ buông đũa, bức ảnh cả nhà chụp năm ngoái tủ. "Biết thế giữ nó ở thêm vài năm nữa."
đó cũng chỉ là lời lúc buồn, vì nếu ngày nhà họ Thường tay giúp đỡ, lẽ họ chẳng thể đây ăn Tết Trung thu bình yên thế . Giữa lúc khí đang chùng xuống thì tiếng gõ cửa. Hai vợ chồng ngơ ngác , Từ mở cửa hỏi: "Ai đấy ạ?"
Bên ngoài tiếng đáp . Mẹ Từ hé cửa thì một gương mặt rạng rỡ hiện : "Trung thu vui vẻ ạ!"
là con gái rượu , Từ mừng rỡ mở toang cửa, mắt đỏ hoe: "Kỳ Kỳ? Sao con về?" Thấy Ngạn An , bà lúng túng: "Ngạn An? Hai đứa cùng về ?"
Từ Kỳ Kỳ nhào tới ôm nũng: "Anh là chồng con, về với con thì ạ?" Mẹ Từ hiền ôm chặt lấy con gái.
"Thưa cha, thưa , Trung thu vui vẻ ạ." Thường Ngạn An xách đống quà cáp ở cửa chào lễ phép. Cha Từ từ bàn ăn bước , thấy hai con cứ ôm mãi mà "bỏ rơi" con rể, ông hắng giọng: "Vào nhà , hai đứa ăn gì ? Nhà mới động đũa, ăn cùng cho vui."
Cả nhà quây quần bên mâm cơm. Căn nhà nhỏ hẹp, cách âm kém, khác xa nhà cũ của họ, nhưng Kỳ Kỳ về là khí náo nhiệt hẳn lên. Mẹ Từ xới cơm lén lau nước mắt, nụ dứt môi.
Đang ăn, Từ sực nhớ : " Kỳ Kỳ, thằng bé Ngũ Niên dạo gọi điện đến cơ quan cha con hỏi liên lạc của con đấy, hai đứa chuyện với ?"
Thường Ngạn An đang gắp thức ăn bỗng khựng một nhịp, nhưng nhanh chóng lấy vẻ thản nhiên. Từ Kỳ Kỳ thì reo lên: "Tạ Ngũ Niên xong dự án nghiên cứu ạ? Được liên lạc với bên ngoài ?"
"Hình như thế, cụ thể nó nhiều." Mẹ Từ cũng mừng cho bé hàng xóm năm xưa, tuổi trẻ tài cao, học ở Thượng Hải theo giáo sư nghiên cứu, tương lai sáng lạn vô cùng. Chỉ là công việc giữ bí mật nên ít khi liên lạc về nhà.
"Con nhận điện thoại của ." Kỳ Kỳ nhíu mày, chắc là gọi lúc cô vắng nhà. "Thế con cưới chồng ạ?" Lúc cô cưới Tạ Ngũ Niên về , cô nhất định bắt "bù" một món to mới !
Cô thì vô tư, nhưng Từ thấy con gái hào hứng quá thì chột , liếc sang Ngạn An nhưng mặt vẫn bình thản như . Bà tự trách lỡ lời, chuyện ngày xưa của Kỳ Kỳ và Ngũ Niên vốn là chuyện nhạy cảm.
"Cha con bảo nó ." Mẹ Từ hạ giọng, lén đá chân Kỳ Kỳ gầm bàn hiệu im lặng. "Để xuống bếp múc thêm bát canh."
Bà định dậy thì Ngạn An lên tiếng: "Mẹ cứ ạ, con xuống lầu xem cái xe một chút, sẵn tiện hút điếu thuốc." Nói buông đũa dậy. Anh mượn xe cơ quan cho tiện, sợ trẻ con nghịch ngợm xước. Kỳ Kỳ gật đầu nhưng vẫn dẩu môi: "Cấm hút đấy!"
Ngạn An gì, vỗ nhẹ lưng cô bước ngoài. Cửa đóng, Kỳ Kỳ lẩm bẩm: "Lâu lắm hút t.h.u.ố.c , tự dưng hút thế ?"
Cha Từ giải thích: "Ngạn An ở vị trí đó áp lực lớn, hút điếu t.h.u.ố.c cho thư thái cũng là chuyện thường." Kỳ Kỳ im lặng, cô nhớ từ lúc cô bảo con, bỏ t.h.u.ố.c hẳn mà.