[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 147

Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:41:09
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Viên Tranh đáp lời, gọt quả đào đầu tiên cắt thành từng miếng nhỏ, bỏ hộp đưa tới tận tay Trình Phương Thu. Thấy cô đang quấn chặt mấy lớp áo khoác và chăn, rõ ràng là tiện tay, vô thức hỏi: "Có cần em bón cho chị ?"

"Chị tự ."

cảm chứ gãy tay, thể để khác bón, mà đó còn là Viên Tranh. Còn việc lúc nãy để Chu Ứng Hoài đút cơm, một là vì khi đó cô mệt động đậy, hai là phong vị vợ chồng; lúc ở riêng cô luôn chẳng kiềm chế nũng với .

là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay. Cô định nhận lấy đĩa đào thì cửa phòng bệnh đẩy mở từ bên ngoài.

Chương 91: Cảnh cáo

Nghe tiếng động, tất cả đều phía cửa.

"Anh về ?"

Trình Phương Thu Chu Ứng Hoài bước , đôi mắt đào hoa cong thành hình trăng khuyết, ánh mắt trong trẻo lấp lánh như chú hươu nhỏ giữa rừng.

"Nhà ăn đông ." Chu Ứng Hoài giải thích lý do về muộn. Ánh mắt vô tình lướt qua đĩa đào Phương Thu nhận lấy, đó thản nhiên tiến tới, đẩy Viên Tranh tránh khỏi chỗ cạnh cô.

"Ăn cơm , lát nữa uống t.h.u.ố.c xong mới ăn đào."

Viên Tranh khẽ nhíu mày, định gì đó thì thấy Từ Kỳ Kỳ vẫy tay gọi: "Viên Tranh đây nhanh lên, bên còn ghế ."

Ý tứ rõ ràng là bảo nhường chỗ cho Chu Ứng Hoài. Viên Tranh mím môi, vô thức sang Phương Thu thì thấy cô ngoan ngoãn đưa đĩa đào cho Chu Ứng Hoài, thuận tay đặt nó lên tủ đầu giường. Miếng đào trong tay bỗng trở nên lạnh lẽo.

Cậu khẽ rủ mắt, môi thoáng hiện nụ khổ bước tới cạnh Từ Kỳ Kỳ. Cậu lẳng lặng gọt thêm mấy quả đào, chia cho mỗi một quả, duy chỉ Chu Ứng Hoài là ăn. Cậu nhịn liếc một cái, liền bắt gặp cảnh tượng khiến chỉ rời ngay lập tức.

Trình Phương Thu ăn cơm trò chuyện với họ, còn Chu Ứng Hoài thì im lặng lắng bên cạnh, thỉnh thoảng đưa nước và khăn giấy. Tuy hai cử chỉ gì quá mức mật, nhưng gian xung quanh vẫn tỏa một sự tình tứ khó lòng phớt lờ. Viên Tranh cảm thấy lòng càng khó chịu hơn, bèn mượn cớ rửa tay để dậy rời .

"Tình cảm hai thật đấy." Từ Kỳ Kỳ cảm thán một câu.

"Cậu với phó xưởng trưởng Thường chẳng cũng thế ?" Phương Thu phủ nhận mà trêu .

Nghe nhắc đến Thường Ngạn An, mặt Kỳ Kỳ đỏ lên, cô hắng giọng lầm bầm: "Anh suốt ngày cứ như hũ nút, quản đủ thứ chuyện, chẳng tâm lý như chồng ."

Câu Phương Thu dám tiếp lời. May mà cô trả lời thì Kỳ Kỳ cũng tiếp mà bảo: "Muộn , tụi tớ phiền dưỡng bệnh nữa."

"Được, gì liên lạc nhé. Ứng Hoài, tiễn các giúp em."

Chu Ứng Hoài thuận thế dậy: "Viên Tranh vẫn , để tìm ."

Chu Ứng Hoài khỏi phòng bệnh, thẳng về phía bồn rửa tay công cộng của tầng. Vừa rẽ qua góc ngoặt, thấy Viên Tranh đang thẫn thờ bồn rửa, quanh toát lên vẻ lạc lõng nhàn nhạt. Anh khẩy một tiếng, sải bước tới cạnh , lạnh lùng hỏi: "Đang nghĩ gì thế?"

Bất ngờ xuất hiện, Viên Tranh giật thoát khỏi dòng suy nghĩ. Cậu đầu thấy Chu Ứng Hoài, ánh mắt lập tức hiện lên sự cảnh giác, cố gắng giữ giọng bình thản: "Không gì."

Chu Ứng Hoài cũng chỉ hỏi xã giao, thực lờ mờ đoán câu trả lời nên truy hỏi thêm. Cả hai ai lên tiếng, khí chìm tĩnh lặng. Anh thu hồi tầm mắt, mở vòi nước. Dòng nước trong vắt chảy qua đôi bàn tay rộng lớn, những đốt ngón tay rõ ràng cọ xát tạo nên một khung cảnh mắt.

"Nghe và em trai vợ học cùng trường trung học?"

Tiếng nước chảy róc rách xen lẫn giọng thong thả của Chu Ứng Hoài. Dù điệu bộ lười nhác nhưng khiến lòng Viên Tranh thắt . Cậu chậm rãi gật đầu, khẽ "" một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-147.html.]

"Nếu hai đứa thành bạn bè, thể thường xuyên cùng qua nhà chơi."

"Vâng, cảm ơn ."

Nhận sự phối hợp của , Viên Tranh bực bội nhắm mắt . Chu Ứng Hoài nhạt, tắt vòi nước: "Chị Kỳ Kỳ bảo về , tiễn các xuống lầu." Nói xong, đợi Viên Tranh phản ứng, về phía phòng bệnh.

Viên Tranh ngẩn vài giây mới bước theo . Cậu thầm nghĩ, chẳng gì to tát nhưng dường như hết tất cả. Chu Ứng Hoài từ đầu đến cuối hề coi cùng trang lứa, ánh mắt giống như một đứa trẻ hiểu chuyện hơn.

mặt khác thì gọi Trình Phương Thu là Thu Thu, nhưng ở mặt thì luôn miệng gọi "vợ ", chẳng là đang cảnh cáo đừng tơ tưởng đến vợ khác . Giờ nhắc chuyện trường học, rõ ràng là nhấn mạnh cách tuổi tác, ám chỉ rằng Phương Thu cũng chỉ coi là bạn của em trai mà thôi. Anh hành xử thể diện, hề chọc thủng lớp giấy dán cửa, nhưng khiến hiểu chuyện một cách chính xác nhất. là g.i.ế.c dao.

Nỗi đắng chát lan tỏa trong lòng, Viên Tranh cuối cùng còn phòng bệnh, đợi đám Kỳ Kỳ là cùng rời luôn. Chu Ứng Hoài tiễn họ khuất bóng, cái lưng thất thần của thằng nhóc mà nhướn mày, đó mới phòng.

Buổi chiều, của tiệm ảnh ghé qua một chuyến, để hoa quả và phúc lợi Trung thu về ngay. Đến tối, Phương Thu xuất viện về nhà vì ở đây thoải mái, nhưng bác sĩ bảo đêm dễ sốt nên cô đành ở thêm một đêm.

Hệ thống vệ sinh hạn, cô đ.á.n.h răng rửa mặt xong là chuẩn ngủ. Chu Ứng Hoài tắt đèn, cúi xuống hôn lên mặt cô sang giường bên cạnh . ngủ yên, cứ cách một lúc sang sờ trán xem cô sốt . Đến nửa đêm, Phương Thu sốt thật, truyền dịch xong mới từ từ hạ nhiệt. Vậy là chẳng dám ngủ nữa, canh bên giường cô cho tới khi hết chai truyền mới gục xuống chợp mắt một lát.

Sáng hôm , hai dọn dẹp để xuất viện.

"Về nhà ngủ một giấc cho hẳn hoi ." Phương Thu gương mặt phờ phạc vì hai đêm mất ngủ của chồng mà xót xa vô cùng. Anh xoa đầu cô, nhạt: "Anh ."

Trên hành lang bệnh viện, bỗng lên tiếng chào: "Chủ quản Chu."

Chu Ứng Hoài theo tiếng gọi, thấy một gương mặt quen nhưng nhớ tên, nghĩ mãi mới phụ nữ bế con tối hôm . Vì cùng xưởng nên gật đầu chào định tiếp, nào ngờ cô hỏi chuyện Phương Thu: "Đồng chí Trình khỏi bệnh ?"

Chu Ứng Hoài quen thì Phương Thu càng là ai, cô chỉ mỉm lịch sự: "Vâng, cũng ạ."

Lý Cầm Hương hôm nay đưa con tái khám, ngờ chạm mặt vợ chồng Chu Ứng Hoài. Cô Chu Ứng Hoài xách đủ thứ đồ đạc còn Phương Thu thì tay , trong lòng khỏi nảy sinh sự ngưỡng mộ xen lẫn đố kỵ.

"Chúng việc, đây." Chu Ứng Hoài ôm vai Phương Thu bước khỏi bệnh viện.

"Anh quen ?" Phương Thu bỏ qua cái của phụ nữ .

Chu Ứng Hoài lắc đầu: "Không quen."

"Xem chủ quản Chu nhà nổi tiếng trong xưởng quá nhỉ." Phương Thu trêu chọc. Thực tế vốn tiếng vì năng lực, giờ báo chí đưa tin nên càng "nổi như cồn".

"Trêu ?" Chu Ứng Hoài nheo mắt cô với vẻ đầy khí thế, nhưng Phương Thu chẳng sợ, còn tinh nghịch thè lưỡi với .

"Cứ trêu đấy, thì nào?"

Vẻ mặt ngang ngược khiến Chu Ứng Hoài buồn tức, nhéo nhẹ eo cô: "Đợi em khỏi bệnh mới tính sổ ."

Giọng khàn đục cùng ánh mắt thâm trầm tai Phương Thu đỏ ửng. Cô cái "tính sổ" nghĩa là gì, bèn c.ắ.n môi, chớp chớp đôi mắt mọng nước tỏ vẻ đáng thương: "Anh còn em đang ốm đấy? Em thế còn nghĩ lung tung, hức hức."

Tiếng phàn nàn nũng nịu chẳng nỡ cô giận. Chu Ứng Hoài nắm tay để lên môi che nụ , dịu dàng dỗ: "Được , vợ ơi sai , về nhà nhé?"

Phương Thu hừ nhẹ một tiếng cả hai vai kề vai về nhà. Dù hạ sốt nhưng cô vẫn còn ho và đau mỏi . Đến ngày gia đình Đinh Tịch Mai lên Vinh Châu, cô vẫn đủ sức bến xe đón, đành để Chu Ứng Hoài đón về.

"Thu Thu, con ốm ?"

Loading...