[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 145

Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:31:41
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Ứng Hoài cảm thấy cả trái tim như tan chảy, ghé bên mép giường, đưa tay cẩn thận tránh cái tay đang cắm kim của cô để ôm lòng.

Người ấm, Trình Phương Thu nhịn mà rúc đầu cọ cọ, đó bằng giọng nghẹt mũi: "Đau đầu, tức ngực, ê ẩm hết cả, chẳng tí sức lực nào."

Giọng điệu mềm mại nũng nịu Chu Ứng Hoài xót xa khôn xiết. Anh rủ mắt, một tay chỉnh vị trí tấm chăn lông để đảm bảo cô che chắn kín mít, một tay trầm giọng dỗ dành: "Ngoan, tiêm xong, uống t.h.u.ố.c là sẽ khó chịu thế nữa ."

Trình Phương Thu ngây ngô gật đầu, rúc trong lòng một hồi lâu mới ngừng hẳn. Chu Ứng Hoài liền tranh thủ hỏi ngay: "Muốn ăn chút gì ? Anh mua cháo bí đỏ mà em khen ngon , còn bún qua cầu, gà hầm nấm hương..."

"Em ăn món nào?"

Anh báo tên mấy món nhưng Trình Phương Thu chẳng chút cảm giác thèm ăn nào, chỉ thấy trong miệng đắng ngắt. cô cũng lúc ăn chút gì đó mới nhanh khỏi, thế là nghĩ một lát bảo: "Cháo bí đỏ ."

"Được." Chu Ứng Hoài nhẹ nhàng buông cô , lấy một chiếc trong mấy cặp lồng giữ nhiệt tủ đầu giường, cạnh giường ôm cô, thổi nguội từng thìa cháo cho đến khi nhiệt độ vặn mới đút miệng cô.

Cháo bí đỏ ninh nhừ, thanh ngọt dịu dàng khiến cô bắt đầu thấy ăn. Đợi khi ăn hết hơn nửa bát, cơ thể dường như bớt khó chịu hơn, cô mới sức nghĩ đến chuyện khác.

"Mấy giờ ? Anh ăn cơm ?"

Nghe , Chu Ứng Hoài đưa cổ tay lên xem đồng hồ: "Gần mười hai giờ trưa ."

Trả lời xong câu thứ nhất, Chu Ứng Hoài ngẩn , định trả lời tiếp câu thứ hai thì thấy giọng hài lòng của cô: "Sao chịu ăn cơm t.ử tế thế?"

Bị cô thấu chân tướng trong nháy mắt, bàn tay cầm thìa của siết chặt . Do dự hai giây, vẫn như đứa trẻ sai chuyện, thấp giọng giải thích: "Anh ăn trôi."

Lời dứt, cằm một sự mềm mại bao phủ. "Dù thế nào cũng ăn uống t.ử tế chứ."

Trình Phương Thu mím môi, chắc chắn vì lo cho nên mới ăn nổi. Nhất thời cô nên nên giận, nhưng cuối cùng sự cảm động vẫn chiếm ưu thế, cô ngẩng đầu hôn một cái lên cằm .

"Ốm đau thực sự khó chịu, nhà một bệnh nhân , thể thứ hai ."

Trái tim tức thì lấp đầy bởi ấm, gương mặt Chu Ứng Hoài cuối cùng cũng lộ chút ý . "Được, đợi em ăn xong sẽ ăn."

Nghĩ đến lúc ốm cô khẩu vị , mua mỗi thứ cô thích một ít, hai ăn vẫn thừa sức. Đợi Trình Phương Thu ăn xong bát cháo bí đỏ nhỏ và uống nửa bát canh gà, Chu Ứng Hoài mới bắt đầu ăn. Sau khi ăn xong, nước sôi để bên cạnh lúc cũng nguội, lấy t.h.u.ố.c bác sĩ kê đưa cho cô uống.

" , xin nghỉ giúp em ?"

Chu Ứng Hoài gật đầu: "Anh xin nghỉ thêm mấy ngày , bác Lý bảo em tuần hãy ."

Trình Phương Thu yên tâm hẳn. Trận cảm đến thật dữ dội, mấy ngày mới khỏi hẳn, xin nghỉ thêm để dưỡng sức cũng là chuyện , tránh lây cho đồng nghiệp cả tiệm ảnh khốn đốn. Cả tiệm mấy , nếu đều ốm cả thì ai ?

Vừa tính thời gian thì ba ngày nữa Trình Học Tuấn khai giảng, đó họ bàn là Đinh Tịch Mai và Trình Bảo Khoan sẽ đưa em lên tỉnh, sẵn tiện cả nhà cùng đón Trung thu luôn. Như thời gian vặn.

Hai trò chuyện một lát về kế hoạch mấy ngày tới. Không do tác dụng của t.h.u.ố.c mà cô cứ thấy buồn ngủ rũ rượi.

"Em ngủ thêm một lát." "Ngủ , ở ngay bên cạnh đây."

Có câu của , Trình Phương Thu ngủ an tâm, đến nỗi y tá rút kim lúc nào cô cũng . Khi tỉnh nữa là vì cô dường như thấy tiếng quen trong giấc mơ.

"Thu Thu ngủ ?" "Vâng, cô ngủ lâu ." "Bác sĩ ? Hạ sốt ?" "Hạ bác ạ, bác sĩ bảo hạ sốt là việc gì lớn nữa."

Dù họ hạ giọng thấp, thậm chí mấy câu định ngoài tiếp, nhưng Trình Phương Thu vẫn tỉnh. Lần tinh thần cô rõ ràng hơn hẳn lúc .

Sau khi bên cạnh giường, Trình Phương Thu kinh ngạc gọi: "Kỳ Kỳ?"

"Thu Thu tỉnh ?" Từ Kỳ Kỳ lập tức dừng bước chân định ngoài, áp sát về phía giường bệnh, xót xa cô: "Cậu thấy trong thế nào ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-145.html.]

"Tớ đỡ nhiều ." Trình Phương Thu thấy tay còn cắm kim truyền nữa liền dậy chuyện. Từ Kỳ Kỳ vội đỡ cô dậy, Chu Ứng Hoài nhanh tay lấy chiếc áo khoác choàng lên vai cô.

"Cảm ơn ." Trình Phương Thu dịu dàng, đó hỏi: "Sao tớ ở bệnh viện?"

Từ Kỳ Kỳ thuận thế xuống chiếc ghế bên cạnh, hỏi liền đáp: "Chuyện thì dài lắm."

Vì đêm qua Thường Ngạn An phát điên giày vò cô hồi lâu, cô ngủ một mạch đến tận trưa mới dậy. Vừa ăn cơm xong thì nhận điện thoại của phòng bảo vệ, bảo tìm cô ở cổng. Hỏi mới là Đỗ Phương Bình.

Sợ là bản thiết kế hôm qua vấn đề, cô nhịn nỗi khó chịu ở chân mà hớt hải chạy cổng xưởng cơ khí đón . Hai gặp mặt trò chuyện mấy câu mới đối phương Trình Phương Thu ốm nên đặc biệt đến thăm. Chỉ là Phương Thu ở bệnh viện nào nên mới tìm đến cô. Từ Kỳ Kỳ tin Phương Thu ốm liền vội vàng dẫn tìm đến khu tập thể, thấy nhà ai mới tìm đến tận bệnh viện.

"Thế Phương Bình và ?" Trình Phương Thu ngạc nhiên, ngờ cô chỉ cảm mạo một chút mà kinh động đến nhiều thế.

"Tụi tớ chia tìm, tớ dẫn họ đây ngay." Từ Kỳ Kỳ vỗ trán, nếu Phương Thu nhắc chắc cô quên khuấy mất chuyện , cô vội vàng khỏi phòng bệnh đón .

Từ Kỳ Kỳ , phòng bệnh chỉ còn Trình Phương Thu và Chu Ứng Hoài. "Em uống nước."

Chu Ứng Hoài đưa cốc nước cho cô, Trình Phương Thu đưa tay nhận lấy, uống ực một hết hơn nửa cốc. Nước vô tình tràn một chút, cô kịp lau thì lấy khăn lau sạch cho cô, dịu dàng tỉ mỉ.

"Anh thật ." Có chăm sóc chu đáo thế bên cạnh, Trình Phương Thu khỏi mỉm .

Anh đáp, cũng theo, nhưng sực nhớ điều gì liền mở lời hỏi: "Viên Tranh là ai ?" Sao từng cô nhắc đến?

"Một thiếu niên đến tiệm ảnh tụi em chụp ảnh mà, vài nên quen . Vì lắm nên em kể với ." Trình Phương Thu uống nước xong, tiện tay đưa cốc cho Chu Ứng Hoài tiếp: "Cũng tình cờ, hôm qua xem phim với đám Phương Bình gặp . Họ chỉ ở cùng một đại viện, mà trai còn là đối tượng xem mắt của Phương Bình nữa."

Nghe cô xong, ánh mắt Chu Ứng Hoài thâm trầm thêm vài phần. Công việc gì, chuyện gì mà khiến một trai thường xuyên đến tiệm ảnh chụp hình? Hơn nữa giọng điệu của Thu Thu, quan hệ giữa họ rõ ràng thiết đến mức đặc biệt đến bệnh viện thăm hỏi, thậm chí là ngại phiền hà, lặn lội tìm kiếm để đến thăm...

"Sao thế ?" Thấy Chu Ứng Hoài cầm cốc nước đờ tại chỗ, Trình Phương Thu khó hiểu hỏi một câu.

Chu Ứng Hoài che giấu sự thâm trầm trong mắt, xoay đặt cốc lên tủ đầu giường, lắc đầu: "Không ."

ma, cứ gặp một ngay.

Trình Phương Thu lấy lạ Chu Ứng Hoài một lượt, định hỏi thêm thì cửa phòng bệnh gõ. Chu Ứng Hoài hô một tiếng " ", bên ngoài đợi nổi mà đẩy cửa chạy .

Cậu thiếu niên gương mặt đầy vẻ lo âu, miệng thở hồng hộc. Trời mưa hạ nhiệt mà trán đầy mồ hôi. "Thu Thu..."

Người mà hằng mong nhớ lúc đang xanh xao tựa giường bệnh, mái tóc xanh đen buộc thấp lỏng lẻo ngực, đôi mắt như hồ thu từ xa , chạm mắt liền khẽ cong lên. Thấy cô vẻ việc gì lớn, Viên Tranh thở phào nhẹ nhõm. Cách xưng hô vô thức thốt bỗng nghẹn nơi đầu môi khi thấy một khác trong phòng bệnh.

Thực tế là sự hiện diện của mạnh mẽ, nhưng Viên Tranh vì quá lo lắng, cộng thêm tim gan lúc chỉ chứa nổi một nên chẳng còn sức mà chú ý xung quanh, mãi đến giờ mới phát hiện .

Người đàn ông cách cô nửa bước chân, dáng cao lớn thẳng tắp, cơ bắp rắn chắc đầy lực lượng. Do góc độ, Viên Tranh chỉ thấy nửa khuôn mặt nghiêng với đường nét sắc sảo, yết hầu nhô cao... Tất cả đều chứng minh đối phương là một đàn ông trưởng thành và điển trai.

Không tại , Viên Tranh kìm mà tự so sánh với . Dù nhưng thừa nhận hai cửa để so, bởi chẳng ai đem một cái cây non mới nảy mầm so với một cây đại thụ đơm hoa kết trái.

"Kỳ Kỳ và Phương Bình ?" Trình Phương Thu thấy ngây ở cửa, mãi thấy hai liền lên tiếng hỏi, đó mời: "Lại đây , đừng thế."

Nghe , yết hầu Viên Tranh chuyển động, vội thu hồi ánh mắt quan sát. Thấy cô mệt mỏi mà còn tiếp , ngoan ngoãn tiến gần, đồng thời đáp: "Hai chị ở phía , chắc sắp tới ạ."

Giây phút tiến gần, đàn ông cuối cùng cũng xoay . Ánh mắt hai chạm giữa trung, khi rõ đối phương, cả hai đều sững sờ.

"Là ?" Viên Tranh trợn mắt tin nổi, đồng thời trong đầu hiện lên cảnh tượng cổng tiệm ảnh sáng nay.

Chu Ứng Hoài cũng kinh ngạc, nhưng chỉ trong chớp mắt xâu chuỗi nguyên nhân kết quả. Anh nheo mắt, ánh dò xét rơi thẳng Viên Tranh chút lệch lạc, đó như thấu điều gì, khóe môi mỏng khẽ nhếch, nhẹ giọng : "Thật trùng hợp."

"Hai quen ?" Trình Phương Thu Viên Tranh Chu Ứng Hoài, mặt đầy dấu hỏi chấm.

Loading...