[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 142

Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:28:46
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" thấy khi bảo là chị gái của Phương Bình cũng tin đấy." Từ Kỳ Kỳ hì hì bồi thêm một câu nịnh đầm.

" thế, gọi là thím nữa, gọi là chị."

"Chị ơi!"

Có một khơi mào là cả đám hùa theo, Đỗ hổ đỏ cả mặt nhưng trong lòng thì sướng rơn, bởi lẽ ai mà từ chối những lời khen như chứ?

Sực nhớ điều gì, bà phắt Trình Phương Thu, ánh mắt thêm phần cảm kích chân thành: "Tiểu Trình , tay nghề cháu khá thật đấy, thím cũng đặt cháu hai bộ đồ, cháu xem ?"

"Dạ chứ ạ." Phương Thu nở nụ lộ lúm đồng tiền xinh xắn. Tiền của giới trẻ cô kiếm, mà tiền của hội các bà cô cũng chẳng chê! Phải mở rộng thị trường lứa tuổi, dùng tiền nhét đầy ví thì việc mới động lực.

"Vậy quyết định thế nhé, thím lấy cái kiểu 'yếu tố truyền thống' mà cháu ." Mẹ Đỗ vui đến quên cả trời đất, xong là chạy tót nhà lấy tiền.

Đỗ Phương Bình vội vàng đuổi theo vòi vĩnh, cô cũng thêm hai bộ nữa.

"Đi , con hai bộ còn đủ ?" Trong nhà cái gương lớn hơn, Đỗ cứ gương xoay xoay , định bụng lát nữa hỏi kỹ Phương Thu cách búi cái kiểu tóc .

Đỗ Phương Bình thấy đồng ý thì bĩu môi, chợt thấy gì đó liền nhắc: "Mẹ ơi, cái trâm gỗ là của Thu Thu đấy, đừng quên trả ."

"Mẹ ." Mẹ Đỗ ngốc, ngắm nghía một hồi càng càng ưng: "Mẹ bộ đồ sang nhà thím Lưu chơi tí, con ở đây tiếp đãi các bạn cho chu đáo ."

Nào trò chuyện, rõ ràng là khoe khoang thì . Thấy cái trêu chọc của con gái, Đỗ hắng giọng: "Mẹ là kéo khách về cho tiểu Trình đấy."

Qua tiếp xúc, bà khá thích tính cách phóng khoáng, dịu dàng dẻo miệng của Phương Thu. So với đám hậu bối khác, cô giỏi hơn bao nhiêu . Người cùng lứa còn đang ngửa tay xin tiền nhà, cô bắt đầu tự kiếm tiền . Nghĩ đến đây, bà liếc xéo con gái đầy chê bai: "Con lo mà học hỏi , tiến bộ vài phần là cảm tạ trời đất ."

Đỗ Phương Bình xin tiền còn mắng một trận, chẳng nữa, ậm ừ một tiếng chạy ngoài. Chẳng đợi nhắc, cô cũng kết với đám Phương Thu, học bản lĩnh tính , ít nhất là ở bên họ thấy thoải mái. Bạn bè với , quan trọng nhất là thấy thoải mái.

Mẹ Đỗ lấy tiền đưa cho Phương Thu, nhờ cô dạy cách búi tóc, trả trâm gỗ xong là hớt hải chạy khỏi cửa.

Số lượng bản thiết kế nhiều thế vẽ hề dễ, nhưng may là bản phác thảo từ hai hôm nên bận rộn một hai tiếng đồng hồ cũng xong xuôi. Vẽ xong, cả hội kéo tiệm ăn quốc doanh đ.á.n.h chén một bữa, ghé bách hóa chọn vải mới về đại viện.

Phương Thu và Từ Kỳ Kỳ cái túi căng phồng tiền, , cảm thấy vất vả cả ngày hôm nay thật xứng đáng.

Lúc đại viện, phim còn chiếu nhưng bãi đất trống chật kín , nhân sống quanh đây. Hai quen thuộc nơi , đành theo nhóm Đỗ Phương Bình chen lên phía . Đám Phương Bình rõ ràng nhờ giữ chỗ từ sớm, dù đến muộn vẫn ghế hàng đầu.

Đây là đầu Phương Thu xem phim kiểu , cô tò mò quanh, thấy mặt ai nấy đều hớn hở, tràn đầy mong chờ.

"Nghe Phương Bình bảo chiếu phim 'Trí thủ Uy Hổ Sơn', tớ xem bao giờ." Từ Kỳ Kỳ hào hứng, đôi mắt tròn xoe sáng lấp lánh: "Thu Thu, xem ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-142.html.]

Phương Thu lắc đầu. Loại phim cũ kiếp cô chẳng bao giờ mở xem, còn nguyên chủ ở trong núi, cả năm chỉ thấy chiếu phim vác máy đến một dịp Tết, mà phim thì quanh quẩn mấy bộ, chẳng gì đặc sắc.

"Lần rủ chồng rạp phim mà xem, màn hình nét hơn thế nhiều." "Được."

Hai đang chuyện trò thì bên cạnh vang lên giọng nam trong trẻo: "Chào chị, phiền chị cho nhờ một chút."

"À, ." Ghế xếp sát , họ nhường thì qua .

Phương Thu khép chân nhường đường, nhưng nọ ngay. Cô thắc mắc ngẩng đầu lên thì bắt gặp một đôi mắt giấu nổi vẻ kinh ngạc: "Chị Trình?"

"Viên Tranh?"

Hai nhận thì phim bắt đầu chiếu. Kèm theo tiếng máy rè rè ầm ĩ, hai đành dừng câu chuyện . Chỉ là một lúc , chẳng Viên Tranh dùng cách nào mà ngay cạnh cô.

"Chị Trình, chị ở đây?" Cậu thiếu niên lộ rõ vẻ vui mừng. "Chị đến tìm bạn." Phương Thu mỉm , gì thêm. Viên Tranh đám bạn cạnh cô hỏi: "Bạn chị là chị Phương Bình ạ?" "Ừ, cũng quen Phương Bình ?" "Chị đang xem mắt với trai em."

Phương Thu nhớ lúc nãy cùng Viên Tranh còn một đàn ông lớn tuổi hơn chút, liền gật đầu hiểu ý: "Cậu đến để bia đỡ đạn ?" "Vâng, nhưng giờ xem cần thiết lắm." Cả hai Đỗ Phương Bình đang đám bạn gái vây quanh ba tầng trong ba tầng ngoài mà bật . Thời , nam nữ kết hôn gặp mặt riêng tư thuận tiện cho lắm.

"Chị Trình, chị ăn kẹo ?" Viên Tranh như phép, móc từ túi mấy viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ. Phương Thu lúc nãy ăn ở tiệm quốc doanh quá no nên lắc đầu. Viên Tranh thoáng lộ vẻ thất vọng nhưng vẫn cố chấp đưa tay mặt cô: "Chị cầm lấy , tí nữa ăn cũng ."

Thấy quá nhiệt tình, Phương Thu nhận đại một viên, nhưng Viên Tranh nhét hết kẹo tay cô. Cô đành bất lực: "Cảm ơn nhé." "Dạ gì."

Vì chỗ sát nên hai khá gần, Viên Tranh thể rõ đôi lông mi dài của cô chớp động ánh sáng hắt từ màn ảnh. Trong bóng tối, trái tim đập loạn nhịp, đầu mũi như thoang thoảng mùi hương hoa nhài.

Chương 89: Lâm bệnh

Cuộc trò chuyện của hai nhanh chóng thu hút Từ Kỳ Kỳ phía bên . Cô tò mò quan sát Viên Tranh vài giây ghé tai Phương Thu hỏi nhỏ: "Thu Thu, hai quen từ ?" "Ừ, đến tiệm ảnh của tụi chụp vài ." Phương Thu nghĩ đoạn bổ sung thêm: "Anh trai đang xem mắt với Phương Bình đấy."

Nghe , Từ Kỳ Kỳ vô thức về phía Đỗ Phương Bình, quả nhiên thấy cô nàng đang e thẹn trò chuyện với đàn ông bên cạnh, cả hai mờ ám. "Anh trai quá, thế mà Phương Bình chẳng kể với tớ gì cả." Từ Kỳ Kỳ mừng cho bạn dỗi. Phương Thu thấy liền an ủi: "Có lẽ xác định quan hệ nên kể thôi."

Từ Kỳ Kỳ nguôi giận đôi chút, sực nhớ điều gì liền đảo mắt sang Viên Tranh, khóe môi nhếch lên nụ tinh quái: "Chào , là Từ Kỳ Kỳ." Vì tiếng phim quá lớn, giữa Kỳ Kỳ và Viên Tranh cách một Trình Phương Thu, sợ rõ nên Kỳ Kỳ ghé hẳn nửa lên đùi Phương Thu. Hành động vô tình đẩy Phương Thu nhích sát về phía Viên Tranh.

Vai hai khẽ chạm , thở của Viên Tranh đình trệ trong thoáng chốc. Cho đến khi thấy giọng Kỳ Kỳ nữa mới định thần : "Chào chị, là Viên Tranh." Từ Kỳ Kỳ tít mắt, giọng điệu như đang dỗ dành trẻ con: "Chúng kết bạn nhé?" Viên Tranh vô thức Phương Thu như để trưng cầu ý kiến, nhưng cô đang mải đỡ lấy Kỳ Kỳ để cả hai ngã nên chẳng để ý đến . Thấy Phương Thu che chở cho Kỳ Kỳ như , quan hệ hai , Viên Tranh mỉm : "Được ạ."

Từ Kỳ Kỳ tươi hơn, chuyển chủ đề hỏi luôn: "Thế chị hỏi thăm chút, trai rốt cuộc ý với bạn chị ? Sao mãi mà xác định quan hệ thế?" Thấy Viên Tranh lộ vẻ khó xử, Phương Thu day trán giải vây: "Kỳ Kỳ, xem phim ." Kỳ Kỳ cũng nhất thiết câu trả lời, cô nhún vai với Viên Tranh: "Chị hỏi chơi thôi, chuyện đừng kể với ai nhé." "Vâng." Viên Tranh cũng chẳng định kể với ai nên nhận lời ngay.

"Cậu nhóc trông cũng đáng yêu thật." Từ Kỳ Kỳ vẻ mặt nghiêm túc đến mức ngơ ngác của Viên Tranh mà khen thầm với Phương Thu. Cô nhớ chuyện Viên Tranh để mảnh giấy xin đầy vụng về cũng mỉm tán thành: "Tớ cũng thấy ."

Xung quanh ồn ào nhưng Viên Tranh rõ mồn một đoạn đối thoại , gương mặt thanh tú chợt nóng bừng. Phim chiếu nội dung gì, chiếu bao lâu , trong tâm trí chỉ còn đọng bóng hình một duy nhất.

Tan phim, lục đục bê ghế về nhà. Phương Thu và Từ Kỳ Kỳ giúp mang ghế trả về nhà bạn của Phương Bình cũng chuẩn về. "Hai về bằng gì giờ?" Đỗ Phương Bình xem đồng hồ, chợt nhận chuyến xe buýt cuối chắc hết từ lâu, liền mời: "Hay là qua nhà tớ ngủ?" "Thôi cần , chồng tớ đến đón ." Từ Kỳ Kỳ vẫy tay. Trước khi dặn Thường Ngạn An . Dứt lời, Kỳ Kỳ đàn ông đang cạnh Phương Bình, nháy mắt trêu: "Không định giới thiệu cho tụi tớ ?" Mặt Đỗ Phương Bình đỏ lựng, ho nhẹ: "Đây là Viên Phong, còn đây là Từ Kỳ Kỳ và Trình Phương Thu."

Loading...