[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 141
Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:27:37
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Kết hôn á?" Trông chẳng giống chút nào.
Đỗ Phương Bình ít nhiều hiểu tính khí , thấy bà cứ kéo tay cho liền sốt ruột, thẳng: "Chồng của Kỳ Kỳ là phó xưởng trưởng xưởng cơ khí, giỏi lắm đấy, chắc chắn đàn ông của Thu Thu cũng ."
"Phó xưởng trưởng?" Mắt Đỗ sáng rực lên, vội vã bảo: "Cậu con hôm qua mang sang hai quả dưa hấu lớn, để bổ mang cho các con, con tiếp đãi cho chu đáo ."
Đỗ Phương Bình thầm đảo mắt: "Con , buông con , con còn các tư vấn thêm."
Mẹ Đỗ ngẩn hai giây, gặng hỏi: "Tư vấn cái gì?" Bà chỉ hôm nay con gái dẫn bạn về nhà chơi, chứ rõ chơi cái gì. Thấy con gái hăm hở như , bà lấy lạ tò mò.
Đỗ Phương Bình ấp úng mãi dám chuyện bỏ hai mươi đồng thuê thiết kế quần áo, nhưng cuối cùng sự ép buộc của , cô đành khai thật.
"Cái con bé ! Bình thường cho bao nhiêu tiền mà con tiêu pha kiểu đó hả?" Mẹ Đỗ giận đến tím mặt, cấu con gái mấy cái. Bà sẵn lòng cho con tiền tiêu vặt là một chuyện, nhưng tiêu kiểu là chuyện khác. Tận hai mươi đồng cơ đấy!
Đỗ Phương Bình cũng cáu: "Thế con sinh tầm thường, con tìm cách lên thì gả cho Viễn Phong ? Với chẳng khen hai bộ đồ mới của con là gì? Đó là do Thu Thu thiết kế riêng cho con đấy, thế giới chỉ một chiếc thôi!"
Mẹ Đỗ nghẹn lời, sực nhớ đúng là từng khen thật. " chỉ thiết kế hai cái váy thôi, mà đáng giá hai mươi đồng ?" Thật là quá chát, chỉ vẽ vài bức hình mà tiền vải với tiền công thợ may vẫn tự chịu. Sao họ cướp luôn ?
"Con thấy đáng. Mẹ thấy con gái bao nhiêu ? Hôm qua con mời Viễn Phong tối nay xem phim, đồng ý đấy." Đỗ Phương Bình nhắc đến chuyện , đôi má ửng hồng.
Nhìn con gái phần kiều diễm hơn , Đỗ thốt nên lời phản bác, nghĩ đến con trai cả nhà họ Viên, bà động lòng, cuối cùng chì chiết nữa mà để con gái . nghĩ nghĩ vẫn thấy cam tâm, bà lén nấp cửa sổ sân, để xem hai đứa con gái tên Thu Thu và Kỳ Kỳ giỏi giang như lời con .
Nhìn một lúc, bà nhẩm tính: Trời đất ơi! Đông thế , mỗi thiết kế một bộ thôi thì tiền kiếm cũng ít nhỉ? Quan trọng là họ bán tay nghề, ngoài tố cáo đầu cơ trục lợi cũng chẳng , chỉ lưng mà ghen ăn tức ở thôi.
Ban đầu Đỗ còn thèm để mắt, nhưng tận mắt thấy từng một đổi bàn tay Trình Phương Thu, ý nghĩ trong đầu bà bắt đầu chuyển biến. Cô bé đó cách nào nhỉ? Rõ ràng chẳng gì nhiều, chỉ chỉnh quần áo, đổi kiểu tóc, tỉa chân mày... mà cứ như biến thành khác thế ?
Đồ mà lên nhường , nếu mặc quần áo may đo riêng như con gái thì... Tim Đỗ đập thình thịch, bà vô thức sờ lên mặt . Nếu cô bé đó giúp bà tút tát , bà cũng trở thành phụ nữ trung niên mặn mà?
Nghĩ đến đây, mặt Đỗ nóng bừng. Bà là bậc trưởng bối, nỡ xen giữa đám con gái trẻ tuổi đó? là đàn bà thì ai chẳng yêu cái ? Cứ hỏi một câu cũng mất miếng thịt nào. Quyết định xong, bà hít sâu một , bê dưa hấu bổ bước sân.
"Đồng chí Trình , thể đ.á.n.h thêm chút son cho thêm phần khí sắc." "Mai sẽ cắt tóc ngắn ngay!" Các cô gái vây quanh chiếc gương, tranh soi diện mạo mới. Trình Phương Thu mỉm , đôi tay vẫn thoăn thoắt đưa bút. Biết hôm nay sẽ thiết kế nhiều bộ nên cô vẽ sẵn vài mẫu sổ, giờ chỉ cần sửa đổi đôi chút theo đặc điểm từng là xong, tiết kiệm khối thời gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-141.html.]
Lúc , một đĩa dưa hấu đỏ mọng đặt xuống cạnh tay, cô ngước lên bắt gặp ánh mắt sáng lấp lánh của Đỗ. "Nào, ăn miếng dưa cho mát."
"Cảm ơn bác ạ." Mọi cầm dưa chạy điệu, bàn tròn chỉ còn Trình Phương Thu và Đỗ. Thấy cô cầm dưa, bà hỏi: "Sao ăn cháu? Ngọt lắm đấy." "Cháu cảm ơn bác, nhưng cháu vẽ xong mới ăn ạ." Phương Thu nheo mắt giải thích.
Mẹ Đỗ gật đầu thông cảm. Ăn dưa xong tay dính dớp, rửa, mất thời gian. "Vậy bác để dành cho cháu một miếng nhé." "Vâng ạ."
Ánh trong mắt Phương Thu càng đậm. Mẹ Đỗ đôi mắt đào hoa quyến rũ cho ngẩn ngơ mất một lúc mới định thần , nhịn ghé sát xem cô vẽ. Bà tiêu chuẩn bản vẽ thế nào, nhưng bà mù, thấy cô vẽ , nghiêm túc. Từng chi tiết quần áo đều phác họa rõ ràng, sợ thợ may hiểu cô còn tận tâm chú thích bằng chữ.
Thấy , lòng Đỗ càng ngứa ngáy. Do dự một lúc, bà hắng giọng hỏi khẽ: "Tiểu Trình , cháu thể xem giúp bác xem bác hợp với kiểu quần áo nào ?"
Phương Thu khựng , ngẩng đầu Đỗ. Bà đến mức tự nhiên, vô thức ưỡn thẳng lưng. Thấy Phương Thu im lặng, bà cứ tưởng cô khó xử từ chối , mặt đỏ lên định tìm cớ lảng chuyện thì thấy cô gái trẻ mỉm gật đầu liên tục: "Tất nhiên là chứ bác."
Tảng đá trong lòng Đỗ trút bỏ. "Vừa cháu thấy bác khí chất đặc biệt, hợp mặc đồ yếu tố truyền thống." Phương Thu đặt bút, thẳng mắt Đỗ mà .
Được khen, bà Đỗ ngại ngùng vén lọn tóc mai, hỏi: "Yếu tố truyền thống là gì hả cháu?" "Là đưa văn hóa truyền thống thiết kế ạ." Thấy bà vẫn hiểu, Phương Thu lật sang trang giấy trắng, phác vài nét: "Bác xem, phần ôm sát, phần suông rộng, phối thêm họa tiết trúc xanh và cúc áo thắt nút, chẳng sẽ mang đậm nét phương Đông ?"
Mẹ Đỗ nửa hiểu nửa gật đầu, hỏi: "Thế giờ bác thể sửa đổi gì luôn ? Bác thấy cháu sửa cho mấy đứa ai cũng ." "Nếu bác ngại, cháu thể tút tát cho bác một chút." "Tất nhiên là ngại ."
Mẹ Đỗ ban nãy nấp cửa thấy , Phương Thu phối kiểu tóc cho từng , còn dặm vá mặt họ lâu. Bà mong đợi xõa hai b.í.m tóc tết từ sáng . "Tóc bác thật đấy, mượt như lụa ." Phương Thu dẻo miệng khen khiến Đỗ hớn hở: "Ai cũng bảo thế, cháu xem bác tuổi mà lấy một sợi tóc bạc." Phương Thu kiểm tra thốt lên: " thật bác ạ!" Mẹ Đỗ càng tươi hơn.
"Mẹ! Mẹ cũng nhờ Thu Thu thiết kế đồ ?" Đỗ Phương Bình thấy động tĩnh bên liền chạy tới. Mẹ Đỗ thoáng bối rối, ban nãy mắng con phí tiền giờ tự tìm đến, thật là tự vả mặt. Bà ho khan: "Không, chỉ hỏi chút thôi." "Ơ? Thu Thu chỉ tư vấn cho ai đặt thiết kế từ hai bộ trở lên thôi mà."
Mẹ Đỗ ngẩn , bà quy định . C.h.ế.t thật, họ nghĩ cậy vai vế để miễn phí ? Đang định mở lời đặt đồ thì giọng dịu dàng của Phương Thu vang lên: "Không , bác mà. Với hôm nay đầu đến nhà bác tiếp đãi chu đáo quá, cháu nỡ câu nệ chuyện đó."
Nói xong, Phương Thu cầm dụng cụ bắt đầu thao tác mặt bà: "Bác đừng chuyện nhé." Giọng điệu ôn hòa nhưng uy lực khiến xung quanh đều im lặng theo dõi.
Một lúc , Phương Thu thẳng , mỉm : "Xong , bác xem thử xem ạ?" Từ Kỳ Kỳ nhanh tay đưa gương tới. Mẹ Đỗ gương thể rời mắt. Mái tóc đen dày búi gọn gáy bằng một chiếc trâm gỗ, để hai lọn tóc mai che gò má cao. Đôi lông mày rậm tỉa thành hình lá liễu thanh mảnh, môi thêm chút sắc hồng giúp gương mặt bừng sáng.
Dù mặc bộ đồ màu xanh chàm cũ kỹ nhưng trông bà vô cùng đoan trang, nhã nhặn, khí thế còn hơn cả phu nhân của mấy vị lãnh đạo lớn! Quan trọng là trông trẻ bao nhiêu tuổi!
"Mẹ!" Đỗ Phương Bình chằm chằm, kinh ngạc: "Mẹ đúng là con đấy?" Mọi đều bật . Mẹ Đỗ cốc đầu con gái một cái: "Mẹ là mày thì là bố mày chắc?"