[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 139

Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:24:14
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Tô Hà trò chuyện đôi câu về mấy món đồ Trình Phương Thu gửi biếu, : "Cái thằng Ứng Hoài nhà chẳng mót cái vận may gì mà cưới cô vợ xinh thế về cho nhà họ Chu chúng , đúng là tổ tiên hiển linh, mồ mả kết phát ."

Biết xinh là một chuyện, nhưng khác khen, còn là chồng khen thì là chuyện khác. Phương Thu vốn tự nhận là da mặt khá dày, thế mà Lưu Tô Hà khen mấy câu độn thổ vì ngượng. Bà nhiệt tình quá, khiến cô chút chống đỡ nổi!

"Mẹ Ứng Hoài bảo Thu Thu đang việc ở tiệm ảnh ? Nếu thấy vất vả quá thì đổi sang đơn vị nào nhẹ nhàng hơn con?"

Phương Thu vội lắc đầu: "Mẹ ơi cần ạ, hiện tại con , con hài lòng lắm."

"Có nhu cầu gì thì nhất định nhé. Mẹ với bố con trong mảng khá nhiều bạn bè, giờ ở xa chăm sóc cho con, chỉ gì trong khả năng cho con thôi." Lưu Tô Hà sợ Phương Thu khách sáo nên cứ nhấn mạnh mãi.

Phương Thu mà đổ mồ hôi hột. Đây thực sự là cặp cha sắt đá, vô tư của nam chính trong truyện ? Lời chồng chẳng khác nào tuyên bố thẳng thừng rằng nếu cô , ông bà sẵn sàng dùng quan hệ, cửa để thỏa mãn yêu cầu của cô, kể cả đổi công tác. Thái độ còn nồng nhiệt hơn đối với hai con trai ruột.

cô cảm nhận trong từng câu chữ của bà nửa phần giả dối. Bà thực sự yêu quý nàng dâu , điều đó khiến lòng Phương Thu ấm áp, cảm tình với chồng từng gặp mặt tăng vọt.

"Nếu nhu cầu chúng con nhất định sẽ mở lời, bố cứ yên tâm ạ."

Hai trò chuyện thêm vài câu Phương Thu đưa ống cho Chu Ứng Thần. Cậu còn bận học ở Bắc Kinh nên thể ở Vinh Châu mãi, khi bàn bạc xong thời gian về với thì cúp máy.

Hôm , tranh thủ lúc đều rảnh, Phương Thu đưa cả nhà đến tiệm ảnh Hồng Mộng chụp ảnh gia đình.

"Chao ôi, hôm nọ lấy m.á.u ở bệnh viện xong, sắc mặt thế chứ? Tí nữa chụp lên con?" Mấy năm nay bà Đinh Tịch Mai và ông Trình Bảo Khoan chỉ dám chắt bóp tiền cho con cái chụp ảnh kỷ niệm, lâu lắm họ ống kính nên tránh khỏi căng thẳng, lúng túng.

"Mẹ thế , chụp kiểu gì cũng ạ." Phương Thu trêu. Bà Đinh đỏ bừng vành tai, liếc xéo con gái một cái đầy duyên dáng.

"Với tin tay nghề của con gái chứ. Dưới ống kính của con, bao giờ khung hình nào cả." Phương Thu vỗ n.g.ự.c cam đoan.

Bà Đinh nhan sắc và khí chất sẵn, chỉ cần chỉ dẫn một chút là lên hình cực . Phương Thu vì yêu cái nên chụp cho nhiều kiểu. Ngay cả khi Lý Đào Viễn ngỏ ý mượn một tấm ảnh của bà để bày ở tủ kính, cô cũng từ chối mà hỏi ý kiến mới gật đầu đồng ý. Người xinh thế thì khoe cho tất cả cùng thấy chứ.

Sau khi chụp xong ảnh cá nhân cho , Phương Thu nhờ Lý Đào Viễn chụp cho gia đình nhiều tấm ảnh chung. Đây là đầu tiên họ ảnh cả nhà, ý nghĩa vô cùng khác biệt. Phương Thu định rửa để trong ví nên yêu cầu khá nhiều kích cỡ.

Khoảnh khắc tươi luôn ngắn ngủi. Ba ngày khi chụp ảnh, vợ chồng ông Trình rời Vinh Châu, tiếp đó là Chu Ứng Thần về trường. Ngôi nhà đang náo nhiệt bỗng chốc chỉ còn hai . Nhìn căn nhà trống trải, Phương Thu chút quen, mất vài ngày mới thích nghi .

Giữa lúc cô còn đang chìm trong cảm giác bùi ngùi thì một tin tức từ Từ Kỳ Kỳ mang tới lập tức đẩy cô lên chín tầng mây!

Chương 87: Thử một chút

Lúc Từ Kỳ Kỳ xông nhà, Phương Thu đang ở ban công chăm sóc một chậu hoa sơn mới mua. Nghe khi nở hoa sẽ đỏ rực rỡ, cánh hoa xếp tầng lớp, lộng lẫy vô cùng. Khoảng tháng mười hoa sẽ nở, bấm đốt ngón tay tính cũng chẳng còn bao lâu, cô mong chờ.

"Thu Thu!" Từ Kỳ Kỳ chào Chu Ứng Hoài đang mở cửa khóa mục tiêu Phương Thu, bay tới như một cánh bướm.

"Có chuyện gì mà vui thế ?" Phương Thu nhướn mày hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-139.html.]

"Cậu còn nhớ cô bạn đầu chúng hợp tác ? Đỗ Phương Bình bạn cấp hai của tớ ?" Từ Kỳ Kỳ hào hứng, mắt sáng quắc. Cô chẳng ngại tay Phương Thu đang dính đầy đất, phấn khích nắm lấy lắc mạnh.

Trong đầu Phương Thu hiện lên gương mặt tròn trịa của vị khách đầu tiên, ấn tượng khá sâu đậm nên gật đầu: "Tớ nhớ chứ."

"Quần áo thiết kế cho cô xong , cô gọi điện bảo ưng ý lắm. Cô còn mấy cô bạn cũng nhờ thiết kế quần áo, lượng ít nhất là chừng ." Từ Kỳ Kỳ giơ tay ký hiệu một con .

Phương Thu trợn tròn mắt. Thế chẳng là đút túi một trăm đồng ?

"Bao giờ ? Tớ sẵn sàng ."

Thấy cô đồng ý, Từ Kỳ Kỳ giòn tan: "Hôm mời chúng đến đại viện xem phim đúng , chúng sẽ ngày Tết Trung thu nhé."

Chốt xong thời gian, Phương Thu giữ Kỳ Kỳ ăn cơm mới chia tay. Sau khi khách về, Chu Ứng Hoài kinh ngạc hỏi: "Lần kiếm nhiều thế em?"

Anh vợ và bạn việc , nhưng đây cao lắm chỉ mười mấy đồng, lên tới con ba chữ ! Phải lúc còn là kỹ thuật viên cao cấp, lương tháng cũng chỉ tầm đó. Dù giờ thăng chức lương tăng, nhưng đà kiếm tiền của cô, e là chẳng bao lâu nữa tiền cô kiếm một sẽ vượt cả lương .

"Cái gọi là hiệu ứng khách giới thiệu khách đấy." Phương Thu ngước chồng, ánh mắt rạng ngời.

Cô giải thích về việc xây dựng uy tín bằng tay nghề. Dù là tiệm ảnh tiệm may, tiếng lành đồn xa chính là tấm miễn t.ử kim bài. Kiếp lăn lộn trong giới nhiếp ảnh bao năm, cô hiểu rõ đạo lý . Ngay từ những khách hàng đầu tiên, cô hề qua loa mà nghiên cứu kỹ đặc điểm của họ để thiết kế cho nhất. Giờ đây, nỗ lực bắt đầu kết trái. Và đây mới chỉ là khởi đầu.

Nghe vợ , Chu Ứng Hoài trầm tư. Anh ngờ cô thiên phú như . Đôi mắt thâm trầm của hiện lên vẻ tự hào, bế bổng cô lên một vòng: "Vợ giỏi quá."

Bất thình lình bế lên, Phương Thu khẽ kêu một tiếng khanh khách, vòng tay ôm cổ : "Tất nhiên ."

Ánh mắt họ giao , Chu Ứng Hoài cúi xuống hôn lên môi cô. Hơi thở thanh khiết phả má khiến cô như điện giật, cảm giác tê dại lan khắp . Anh hôn dịu dàng, từng nhịp xoay chuyển đều chất chứa sự cưng chiều vô hạn. Cô dần lả , đưa bàn tay to lớn đỡ lấy hông cô nhấc lên, dẫn dụ đôi chân trắng trẻo quấn chặt lấy eo .

Tư thế khiến hai cơ thể dán sát một kẽ hở, chẳng mấy chốc cô nhận sự đổi của . Bờ môi nóng bỏng rời môi cô, trượt xuống cổ, gặm nhấm xương quai xanh tỉ mẩn để dấu vết ở nơi. Ẩm ướt như một hồ sen cơn mưa.

Khi từ phòng tắm trở giường, họ hôn nồng nàn rời, cho đến khi Chu Ứng Hoài bất ngờ nhỏm dậy lục tìm gì đó trong ngăn kéo đầu giường.

"Anh gì đấy?" Phương Thu hỏi tranh thủ gạt mớ tóc dài gáy.

"Thử ?" Chu Ứng Hoài lôi một gói nhỏ đung đưa mặt cô. Nhìn lớp bao bì vuông vức quen thuộc, khuôn mặt vốn đang ửng hồng của Phương Thu càng đỏ rực hơn.

Hôm nọ lấy kết quả khám sức khỏe, cả hai đều , Chu Ứng Hoài cứ khăng khăng kéo cô khoa sản, chỉ trả mớ bao sai cỡ mà còn lĩnh thêm mấy cái mới. Phương Thu đến giờ vẫn nhớ rõ vẻ mặt sững sờ của cô y tá, nghĩ chỉ tìm lỗ nẻ mà chui .

"Lôi còn hỏi em gì?" Cô c.ắ.n môi, lườm một cái đầy tình tứ.

Ánh mắt Chu Ứng Hoài tối sầm , nhảm nữa, ngón tay linh hoạt xé bao bì. Đã kinh nghiệm , đúng kích cỡ nên việc diễn vô cùng suôn sẻ theo đúng hướng dẫn sử dụng.

Cô chứng kiến bộ quá trình, đến khi siết chặt eo, cô căng thẳng mong chờ mà túm chặt lấy ga giường.

Loading...