[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 138
Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:23:08
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những khác Thẩm Vạn Toàn , tâm tư đều rục rịch, hẹn mà cùng liếc chủ nhiệm Lôi đang mặt cắt còn giọt máu.
Bầu trời của phòng kỹ thuật sắp đổi chủ . Xem khi sự việc ngã ngũ, nhất đừng tùy tiện đội, nếu kết cục cũng thê t.h.ả.m như chủ nhiệm Lôi mà thôi.
"Chưa bàn đến chuyện nhận hối lộ và trộm cắp, chỉ riêng việc hủy hoại bao nhiêu tài liệu của phòng kỹ thuật cũng đủ để tống tù ."
Chu Ứng Hoài khẽ vuốt tóc Trình Phương Thu, vẻ thỏa mãn trong mắt dần thế bởi một tia lạnh lẽo.
"Hồ Bình Sinh tưởng việc để dấu vết, thực các đồng chí công an thu thập nhiều bằng chứng tại hiện trường từ hôm đó. Cộng với việc rà soát kỹ hành tung của nhân viên phòng kỹ thuật ngày hôm , họ sớm khoanh vùng kẻ khả nghi là . Chỉ là họ đang đợi lệnh bắt giữ phê duyệt, hôm nay coi như là bắt giữ thời hạn."
Kết cục thật khiến hả . Tham thì thâm, Hồ Bình Sinh kết cục như chỉ thể là tự tự chịu. Rõ ràng tuổi trẻ tài cao là kỹ thuật viên cao cấp, chỉ cần vững vàng tiến bước thì tiền đồ vô lượng, mà chọn con đường tắt gian tà, cuối cùng chỉ tự hủy hoại tương lai mà còn bóc lịch trong tù một thời gian dài.
"Anh vất vả ." Trình Phương Thu ôm chặt eo Chu Ứng Hoài. Cô dám tưởng tượng mấy ngày qua xoay xở thế nào, báo cáo chỉnh, phục dựng thí nghiệm ngay tại xưởng trong thời gian ngắn kỷ lục như .
Chu Ứng Hoài đặt một nụ hôn lên trán cô, nhếch môi: "Không vất vả bằng lúc nãy."
Nghe câu , Phương Thu hiểu ý ngay lập tức. Cô thẹn quá hóa giận đ.ấ.m thùm thụp n.g.ự.c mấy cái: "Đồ tồi, ai mượn chê em chậm, cứ đòi tự cơ."
"Được, chê nữa." Chu Ứng Hoài nắm chặt lấy đôi tay cô trong lòng bàn tay .
Phương Thu cạn lời đảo mắt một cái. Im lặng hồi lâu, cô sực nhớ điều gì định với thì thấy tiếng thở đều đều từ bên cạnh. Anh cư nhiên ngủ .
Cô nhổm dậy nghiêng gương mặt ưu tú của . Lúc ngủ, vẻ lạnh lùng xa cách thường ngày biến mất, đó là nét dịu dàng hiếm thấy. Lông mi dày dài, sống mũi cao và thẳng. Nói cũng , bảo mũi đàn ông "mạnh" , xem lời cũng lý. Nghĩ đến đây, vành tai Phương Thu đỏ bừng.
Chương 86: Mặt càng lúc càng đỏ
Chu Ứng Hoài ngủ một mạch đến tận trưa hôm mới tỉnh. May mà xưởng trưởng Thẩm tâm lý, vất vả nên cho nghỉ phép ba ngày, nếu lên chức lãnh đạo phòng kỹ thuật mà muộn thì chắc chắn sẽ bàn tán .
Anh nhưng Trình Phương Thu thì . Sáng sớm cô tự dậy đến tiệm ảnh. Vừa bước cửa, cô thấy một bóng dáng quen thuộc ở khu vực chờ. Người nọ thấy cô liền bật dậy theo bản năng, nở nụ gượng gạo.
Mấy ngày nay hễ cô là thấy . Cộng thêm ngoại hình nổi bật nên qua vài cô cũng nhớ mặt. Phương Thu mỉm đáp thẳng đến quầy tìm Tôn Hồng Yến ký tên điểm danh. Ký xong, cô buột miệng hỏi: "Cái thanh niên ngày nào cũng tới ?"
Tôn Hồng Yến chẳng cần hỏi cũng cô ai: "Không, cách ngày đến một ."
Phương Thu lộ vẻ suy tư, gật đầu hỏi tiếp: "Bên trong còn chỗ trống mà, chụp?" Lúc ngang qua khu chụp ảnh, cô thấy chỉ Lý Đào Viễn và Lý Trí Lượng ở đó, khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-138.html.]
"Chị cũng hỏi , bảo chỉ em chụp cho thôi." Tôn Hồng Yến đoạn liền nháy mắt trêu chọc: "Dạo nhiều khách mộ danh mà đến đều thế cả, gì lạ."
Dù là vì nhan sắc, vì danh tiếng nữ nhiếp ảnh gia duy nhất, vì kỹ thuật của cô thì tóm cứ doanh thu cho tiệm là . Phương Thu gạt bỏ nghi ngờ, định rời thì Hồng Yến lẩm bẩm: "Chỉ là, chụp lắm ảnh thế gì? Chị thấy đứa con trai nào thích chụp ảnh đến mức ."
Trong đầu Phương Thu thoáng qua một suy nghĩ, nhưng nghĩ kỹ thấy khả quan. Cậu thanh niên tuy cao lớn nhưng theo thông tin cá nhân thì mới 16 tuổi, bằng tuổi em trai cô, trong mắt cô chỉ là một đứa em hiểu sự đời. Cô tự nhạo chút tự luyến quá đà.
"Gọi chị." "Được ." Hồng Yến gọi to: "Đồng chí Viên Tranh chụp ảnh!"
Người nọ nhanh chóng chạy từ khu chờ . "Lại đến chụp ảnh ?" Phương Thu chủ động hỏi han thiện. "Vâng." Viên Tranh gật đầu, ánh mắt lướt nhanh qua mặt cô cụp mi xuống giấu cảm xúc, ngoan ngoãn theo cô khu chụp.
Lý Đào Viễn đang thảo luận kết quả học tập với Lý Trí Lượng liền dừng . "Thu Thu, thằng bé chỉ tin tưởng tay nghề của em thôi, định chụp giúp mà nó chịu đấy." Lý Đào Viễn nhớ vố từ chối lúc nãy, nhịn ghé tai Phương Thu trêu chọc, giọng điệu còn chút ủy khuất.
Phương Thu cong mắt định an ủi vài câu thì thấy giọng phản bác đanh thép từ phía : "Cháu thằng bé."
Cả nhóm ngẩn . Lý Đào Viễn gãi đầu ái ngại vì lỡ lời khách giận, vội vàng xin . Viên Tranh mím chặt môi lời nào, khí trở nên gượng gạo. Trẻ con thời nhạy cảm thế ?
Phương Thu hiểu tâm lý tuổi dậy thì luôn khao khát lớn nên ghét coi là trẻ con, nhưng Lý Đào Viễn cũng ác ý, tuổi đáng tuổi bố . Thấy Lý Đào Viễn ngày thường giúp đỡ , cô liền lên tiếng giải vây: "Đồng chí Viên, thật ngại quá, bác Lý ý , mặt bác xin ."
Nghe cô , mặt Viên Tranh đỏ bừng như gan lợn. Cậu hoảng hốt sợ hỏng chuyện, sợ cô nghĩ vô lý, nhưng thực sự giận khi gọi là trẻ con mặt cô. Cậu bối rối nên lời, chỉ thốt : "Chụp ảnh thôi."
Việc coi như giải tỏa căng thẳng cho cả hai bên. Phương Thu lấy tác phong chuyên nghiệp để chỉ dẫn Viên Tranh tạo dáng. Vì chụp ít nên nhanh xong. "Người tiếp theo."
Viên Tranh chôn chân cô ống kính, định gì đó thôi. Cô thì đang bận điều chỉnh máy ảnh, chẳng thèm liếc lấy một cái. Đến giờ nghỉ trưa, Phương Thu nhận mảnh giấy từ Tôn Hồng Yến do Viên Tranh gửi , đó chỉ ba chữ: "Xin chị."
Phương Thu nhíu mày, xin cô? Chuyện ai đúng ai sai rõ rệt, vả xin thì xin bác Lý chứ? "Chị chắc là đưa cho em ?" Hồng Yến gật đầu chắc nịch. Phương Thu càng khó hiểu, tiện tay ném mảnh giấy túi cắm cúi ăn cơm.
Tan , cô thấy Chu Ứng Hoài đợi ở chỗ để xe đạp từ bao giờ. Đôi mắt đào hoa của cô cong lên thành hình trăng khuyết, nhảy chân sáo lao đến bên : "Sao tới đây?"
Chu Ứng Hoài đỡ lấy cô, giọng vương chút ý : "Đến đón em tan ." Cô quan sát một lượt, râu cạo sạch, mắt hết vằn máu, trông rạng rỡ hẳn lên. "Anh nghỉ ngơi khỏe chứ?" "Ừ, ngủ một giấc ngon là hết mệt ." Anh kể hành trình buổi chiều qua nhà khách rủ bố tối qua nhà nấu cơm, tiện thể gọi điện về Bắc Kinh báo tin.
" là nên gọi điện, em định hỏi xem bố nhận ảnh và quà mà việc nọ xọ việc quên bẵng mất." Cô thè lưỡi tinh nghịch. "Về thôi em, kịp." "Vâng."
Về đến nhà, nấu cơm gần xong. Cả nhà ăn xong liền xuống phòng điện thoại lầu. Đây là đầu tiên trưởng bối hai nhà thông thoại nên tránh khỏi căng thẳng, nhưng cách một sợi dây điện thoại nên chuyện vẫn diễn êm . Sau khi lớn hỏi thăm xong, ống chuyển cho Phương Thu.
"Nhận , Thu Thu con chu đáo quá, bố đều thích."