[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 135

Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:19:50
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ điều ngoài dự liệu của là liên tiếp ba ngày trời, chẳng thấy bóng dáng của việc phỏng vấn đưa tin , ngay cả chuyện thăng chức tăng lương, trao giải trong xưởng phát biểu cảm tưởng định sẵn cũng bặt vô âm tín.

Cứ như thể bản báo cáo nộp lên từng tồn tại.

Hồ Bình Sinh bắt đầu hoảng, chạy đôn chạy đáo sang văn phòng chủ nhiệm Lôi, nhưng ông cũng bảo gì, thấy sốt ruột còn an ủi một câu: Chuyện quan trọng thế chắc vẫn đang đợi xét duyệt quy trình thôi.

Nghe , tâm thế Hồ Bình Sinh phần định , nhưng chẳng hiểu trong lòng cứ dấy lên một dự cảm chẳng lành. Nỗi sợ hãi đạt đến đỉnh điểm khi tin Chu Ứng Hoài cũng ba ngày xuất hiện ở xưởng.

Sự tự tin tràn trề ban đầu bắt đầu sụt giảm, huy động mối quan hệ của gia đình trong xưởng để dò la xem Chu Ứng Hoài , thậm chí tìm đến tận vợ , nhưng câu trả lời nhận đều là ...

Chương 84: Đồ dùng kế hoạch hóa

Cùng lúc đó, tại hành lang khoa sản bệnh viện, Đinh Tịch Mai cũng đang hỏi Trình Phương Thu câu tương tự: "Ứng Hoài xong việc con? Mấy ngày thấy mặt mũi nó ."

Nghe , Phương Thu ngẩn một lát mới đáp: "Con cũng ạ."

Giọng điệu cô thì thản nhiên thoải mái, nhưng chỉ trong lòng đang lo lắng và căng thẳng nhường nào. Chu Ứng Hoài một mạch ba ngày, đến một cái tin nhắn cũng , mà yên tâm cho ? Hơn nữa hai ngày nay còn xuất hiện mấy cứ quanh co hỏi thăm hành tung của . Ban đầu cô tưởng hàng xóm hỏi thăm bình thường, nhưng nhiều quá cô cũng nhận điều khuất tất.

Chắc là Hồ Bình Sinh tìm thấy nên bắt đầu cuống lên . điều cũng gián tiếp cho thấy biện pháp phản công của Chu Ứng Hoài tác dụng.

"Hai ngày nữa bố về quê , bố con còn bảo vài chén với Ứng Hoài nữa. Cái tửu lượng của ông , về quê chẳng ai thèm uống cùng ." Nói là thế, nhưng Đinh Tịch Mai thừa hiểu đó chỉ là cái cớ để Trình Bảo Khoan gặp con rể một khi về.

"Sau còn nhiều dịp mà , thiếu gì một hai ngày ." Phương Thu mỉm , khéo léo chuyển chủ đề: "Sao vẫn đến lượt khám nhỉ?"

Nhắc đến chuyện , Đinh Tịch Mai quả nhiên đ.á.n.h lạc hướng: "Ừ nhỉ, xếp hàng rõ lâu ."

Phương Thu hỏi y tá thì bên trong sản phụ đang khám kỹ, chờ thêm chút nữa. Cô chờ, may mà chẳng bao lâu đến lượt họ.

"Trình Phương Thu."

Hai cùng phòng bác sĩ. Xem xong phiếu của cô, bác sĩ hỏi thẳng luôn: "Kết hôn ? Có sinh hoạt vợ chồng ?"

Nghe câu đó, Phương Thu lén liếc , thấy bà vẫn bình thản mới ngượng nghịu gật đầu.

"Làm kiểm tra phụ khoa định kỳ . Cởi quần , lên , nhà ngoài đợi một lát." Bác sĩ đeo găng tay .

"Thu Thu, đợi con ở ngoài nhé." Đinh Tịch Mai xong liền ngoài khép cửa .

Vì kiếp năm nào cũng khám tổng quát nên Phương Thu hề e dè, dứt khoát theo lời bác sĩ.

" thấy thứ đều bình thường, vấn đề gì." Khám xong, bác sĩ tháo găng tay, ngừng hai giây bổ sung: "Có điều trời nóng, chuyện phòng sự nhất đừng quá dày đặc, dễ gây viêm nhiễm đấy."

Nghe , động tác mặc quần của Phương Thu khựng một nhịp. Nghĩ đến những dấu vết tan nơi đùi, đôi má cô ửng hồng: "Vâng, cảm ơn bác sĩ."

Hai bàn việc, bác sĩ hỏi thêm vài câu kết luận: "Sức khỏe cô , còn trẻ nên khả năng thụ t.h.a.i cao. Nếu dùng biện pháp tránh t.h.a.i mà con thì cả cô và chồng đều chú ý ăn uống, nghỉ ngơi."

Phương Thu gật đầu. Cô và Chu Ứng Hoài đều thói quen gì nên chuyện đáng lo.

"Ở đây chúng phát đồ dùng kế hoạch hóa miễn phí, nếu cần thì sang văn phòng đối diện đăng ký là ." Dứt lời, bác sĩ bảo cô ngoài để gọi Đinh Tịch Mai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-135.html.]

Phương Thu đóng cửa phòng, định ghế chờ nhưng lời bác sĩ cứ vảng vất trong đầu. Cô vô thức sang cánh cửa văn phòng đối diện. Đồ dùng kế hoạch hóa? Thời nó trông như thế nào nhỉ? Đắn đo mãi, cô cũng bước chân tới.

Y tế thời tiên tiến như đời , nhiều hạng mục kiểm tra nên cả nhà chia loáng cái là xong hết. Kết quả ngay mà đợi vài ngày, nên nán bệnh viện mà thẳng tiệm cơm quốc doanh ăn uống. Vì lấy m.á.u nên cả ngày ăn gì, ai nấy đều đói lả. Ăn no mới tâm trí tán gẫu một lát.

Đến khi trời sẩm tối, cả nhà mới về nhà khách. Vừa sảnh, cô lễ tân gọi giật : "Đồng chí Trình, chồng cô ghé qua nhưng các vị nhà. tiện cho lên phòng nên để mẩu giấy, bảo là về nhà đợi cô."

Phương Thu nhanh chóng nhận mẩu giấy, đúng là nét chữ của Chu Ứng Hoài. Chuyện xong ? Nghĩ đến đây, cô chẳng kịp chào hỏi gì nhiều, dặn dò bố một câu lao ngay. Cô chỉ về nhà xem , nhưng đến cửa mới phát hiện mang chìa khóa. Gõ cửa mấy bên trong vẫn im lìm.

Chẳng lẽ ? Cô nản lòng, định nhà khách thì cánh cửa lưng đột ngột mở tung.

Ngoảnh đầu , cô chạm ngay đôi mắt đen sâu thẳm quen thuộc. Anh chắc là tắm xong, mặc đại bộ đồ cộc chạy mở cửa. Vì quá vội nên nước kịp lau khô, ướt một mảng áo phông đen. Tóc ngắn còn sũng nước nhỏ xuống theo đường nét gương mặt tuấn tú, chảy qua xương quai xanh biến mất cổ áo.

"Á! Anh về thật ?" Phương Thu chỉ kịp liếc một cái lao lòng , hai tay ôm chặt lấy cổ chồng, giọng giấu nổi niềm vui sướng.

Chu Ứng Hoài một tay ôm eo cô, tay nhanh chóng đóng cửa .

"Ừ, về." Anh vùi mặt hõm cổ cô, hít hà mùi hương thanh khiết, gương mặt hiện lên vẻ thỏa mãn từng .

"Nhột quá." Chẳng mấy ngày nay gì mà râu cạo, cứ cọ da thịt cô nhột ngứa. Phương Thu hì hì định né nhưng giây tóm .

"Cho ôm một lát, mệt quá."

Đây là đầu tiên Phương Thu than mệt. Ánh mắt cô thoáng chút xót xa, vùng vẫy nữa mà ngoan ngoãn để ôm, bàn tay dịu dàng vuốt ve lưng . Một lát , mới buông cô , dắt tay vợ ghế sofa.

Phương Thu định hỏi chuyện thì kéo lòng lên đùi, tiếp đó là nụ hôn nóng bỏng ập xuống. Mấy ngày gặp, cả hai đều tình tự nồng nàn, hận thể hòa một. là tiểu biệt thắng tân hôn. Cánh tay rắn chắc của đàn ông siết chặt eo cô, bàn tay khách sáo luồn trong áo, đẩy hết vải vóc lên tận cằm nồng nhiệt hôn lấy. Tấn công dồn dập khiến cô chẳng kịp thở. Cô ngả đầu , tay túm lấy tóc , thở dốc hổn hển.

Chẳng mấy chốc cô cũng nhuốm chút ẩm, thậm chí còn ướt át hơn cả . Trong cơn xoay chuyển, cô đè xuống sofa, đôi chân dài quấn lấy vòng eo săn chắc của . Chu Ứng Hoài lột phăng chiếc áo phông, lúc định cúi xuống ép tới thì cơ bụng thứ gì đó cồm cộm đ.â.m . Anh theo thì móc trong túi quần cô mấy gói bọc giấy vàng.

Vuông vức, bên in ba chữ đỏ chót: Bao cao su.

Nhìn rõ là thứ gì, Chu Ứng Hoài nhướn mày, kẹp một gói đưa lên mắt cô đung đưa, giọng khàn đục hỏi: "Thu Thu, đây là cái gì?"

Ngay từ lúc lôi thứ đó , cái đầu óc đang mụ mị vì hôn của cô tỉnh táo hẳn. Cô theo bản năng vươn tay định cướp nhưng dễ dàng né tránh.

"Ở thế?" Giọng trầm khàn, rõ cảm xúc nhưng Phương Thu hoảng, sợ hiểu lầm gì đó nên vội giải thích: "Em lấy ở bệnh viện đấy."

Cô c.ắ.n môi, đỏ mặt lắp bắp kể đầu đuôi, bổ sung: "Em chỉ định lấy một cái về xem nó thôi, ai ngờ cô y tá nhiệt tình quá, cứ nhét cho một đống..." Cô chợt nhớ lời cô y tá: "Đừng ngại, thanh niên nhu cầu lớn, cứ cầm nhiều đỡ nhiều , đằng nào cũng miễn phí mà hạn dùng thì dài, để bao lâu chẳng ."

Nghe xong, Chu Ứng Hoài thọc tay cái túi quần còn đang cộm của cô, móc thêm vài cái nữa. Phương Thu ôm mặt, thấy còn lỗ nẻ nào mà chui, cô lấy tay đẩy : "Anh tránh ."

Người đàn ông quỳ một gối sofa, giữ chặt đôi tay đang đẩy n.g.ự.c , nhếch môi : "Chẳng là tò mò ? Không bóc xem thử ?"

Lông mi Phương Thu run run, qua kẽ ngón tay, do dự hai giây gật đầu: "Thế bóc ."

Chu Ứng Hoài vứt cả mớ lên bàn , chỉ giữ một gói, ngón tay linh hoạt xé bao bì lôi thứ bên trong . Một lớp màng mỏng, trông cũng giống với đời .

"Mặt còn chữ kìa." Phương Thu khẽ nhắc.

Chu Ứng Hoài lật bao bì xem, đôi môi mỏng khẽ : "Trước khi dùng kiểm tra xem thủng ..."

Loading...