[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 129

Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:11:23
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh gì, nhưng cũng đẩy cô , rõ ràng là vẫn còn giận đôi chút.

Bình thường Chu Ứng Hoài nhất định sẽ mượn bậc thang mà xuống ngay, quả nhiên uống vài chén rượu là gan to hẳn lên! Lại còn trở nên khó dỗ dành như ! Trình Phương Thu thầm thề nhất định trông chừng , để uống nhiều! Chu Ứng Hoài lúc say khướt một dư vị khác biệt...

Đắn đo, thật là đắn đo quá ! Tại thế giới chuyện gì vẹn cả đôi đường nhỉ?

Trình Phương Thu đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, hít sâu một , đưa ngón tay chọc chọc cơ bụng của , đành "vẽ bánh" hứa hẹn: "Đợi lúc nào ' ', em mặc cho xử trí ?"

"..."

Chu Ứng Hoài thầm nghiến răng, lời bực đáng mừng thế nhỉ? Nếu vì uống quá nhiều, "lên" nổi, nhất định cho con hồ ly tinh nhỏ mặt thế nào là " ".

"Được mà?" Trình Phương Thu thấy vẫn im lặng, nhịn mà giục một câu. Cô nhượng bộ một bước lớn , nếu vẫn điều thì đừng trách cô lật mặt vô tình.

Chu Ứng Hoài khẽ ừ một tiếng, đầu óc bắt đầu đau âm ỉ. Anh khó chịu nhíu chặt mày, ôm cô xuống giường. Trình Phương Thu theo bản năng vùng vẫy một lát.

"Ngoan, ngủ với một lúc."

Nghe , Phương Thu động đậy nữa, ngoan ngoãn tựa lòng . Chẳng mấy chốc lưng truyền đến tiếng thở đều đặn. Cô mới dậy nhà vệ sinh tắm rửa. Tên sâu rượu say màng sạch bẩn, nhưng cô thì chịu nổi, trời nóng thế tắm ngủ thì thà g.i.ế.c cô còn hơn.

Sau khi tắm rửa thơm tho, cô bưng một chậu nước nóng phòng lau cho . Cô cởi đồ lót của , cầm lên lau chùi kỹ càng đặt chỗ cũ, chỉ là gì chống đỡ, nó sớm nghiêng sang một bên.

Đây là đầu tiên cô kỹ vật "quan trọng nhất" của như , bất giác dùng tay ướm thử. Đang ngủ mà cảm giác tồn tại mạnh mẽ thế , rốt cuộc là mà cho nhỉ?

Càng nghĩ càng thẹn, cô bừng tỉnh, chạy như bay quạt thổi gió lạnh hồi lâu mới hạ hỏa .

Vì trong lòng vướng bận chuyện, cả đêm ngủ ngon, đầu tiên Trình Phương Thu dậy sớm hơn cả Chu Ứng Hoài. Thấy sắp đến giờ mà vẫn dấu hiệu tỉnh giấc, cô nể tình tặng một cái tát mông.

Anh đau quá nhíu mày, rúc sâu lòng cô. Phương Thu cúi đầu cái đầu cứ húc n.g.ự.c , hít sâu một , rốt cuộc nhịn mà véo mạnh tai .

Lần Chu Ứng Hoài mới thực sự tỉnh, lờ đờ mở mắt thì bắt gặp một đôi mắt đào hoa thẹn giận. Anh theo bản năng gọi: "Thu Thu?"

"Tỉnh rượu , sắp muộn đấy." Phương Thu xoa xoa ngực, bực bội leo xuống giường, hiếm khi "vợ hiền dâu thảo" một , tìm cho bộ quần áo sạch sẽ. "Anh mau đồ , hôm nay em , chúng cùng căng tin ăn sáng, ăn xong em qua nhà khách luôn."

Chu Ứng Hoài lúc mới phát hiện lột sạch sành sanh từ lúc nào. Anh xoa mặt một cái nhanh chóng dậy đồ. Đợi mặc chỉnh tề xong liền sáp gần Phương Thu, hôn nhanh lên môi cô một cái: "Vợ vất vả ."

Anh nhớ mang máng chuyện tối qua, nhưng giờ đầu óc rối bời, cứ nghĩ là đau đầu, đành đợi tỉnh táo hẳn mới nhớ . Phương Thu chê bai đẩy mặt : "Toàn mùi rượu, mau đ.á.n.h răng rửa mặt ."

Chu Ứng Hoài thấp một tiếng, sải bước nhà vệ sinh.

Xong xuôi cả hai cùng ngoài. Xe đạp của Từ Kỳ Kỳ và Triệu Chí Cao còn đó, chắc là sáng sớm họ qua lấy . Hôm nay nhiều việc lo, hai lề mề, ăn sáng xong là tách ngay. Phương Thu đến nhà khách , đó qua tiệm may lấy váy cưới đặt. Mang về thử nếu vấn đề gì thì , còn nếu sai kích cỡ mang sửa.

Thêm nữa chỉ còn vài ngày là đến tiệc cưới, cô còn qua tiệm cơm quốc doanh cuối để chốt quy trình. Một đống việc chờ xử lý, thật là phiền c.h.ế.t , cũng may cùng, chứ một chắc cô phát điên mất.

Đến nhà khách, hai tên sâu rượu vẫn còn ngủ, Đinh Tịch Mai và Trình Học Tuấn dậy . Họ để mẩu giấy bắt xe buýt đến tiệm may Kim Thủ Chỉ.

Sau khi báo hiệu với nhân viên, họ dẫn đến văn phòng của chủ nhiệm Lâm. Văn phòng lớn nhưng sắp xếp gọn gàng. Vừa cửa, mấy con thấy vài bộ quần áo treo giá, nổi bật nhất chính là chiếc váy dài màu đỏ.

Màu sắc rực rỡ như lửa cháy, mang theo vẻ kiêu sa mạnh mẽ, gần như chỉ cần một cái là thể rời mắt, nhất là thiết kế độc đáo khiến đắm say.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-129.html.]

"Đồng chí Trình!" Chủ nhiệm Lâm thấy Phương Thu thì mắt sáng rực lên, sải bước tới. Thấy cô đang chiếc váy, bà khỏi hồi hộp: "Cô xem hài lòng ?"

Phương Thu hồn, đối diện với ánh mắt đầy mong đợi của chủ nhiệm Lâm, cô mỉm gật đầu: "Rất hài lòng ạ, tay nghề thêu của chủ nhiệm Lâm thực sự quá giỏi! cũng ngờ nó đến thế ."

Nghe , chủ nhiệm Lâm xua tay: "Vẫn là do thiết kế của cô , nếu tay nghề cũng chẳng thể tác phẩm mỹ như ."

Thấy chủ nhiệm Lâm dùng từ " mỹ", Phương Thu bà cũng tâm đắc với tác phẩm . Cô mỉm : "Còn bộ lễ phục nam nữa, cũng xong , cô xem ."

Chiếc váy đỏ quá lộng lẫy, là đồ của nên Phương Thu quên béng mất đồ của Chu Ứng Hoài. Cô ngượng nghịu theo hướng tay chỉ, bề ngoài trông cũng , chỉ kích cỡ thế nào, nhưng nghĩ đến tay nghề của chủ nhiệm Lâm, cô cũng lo lắng lắm.

Hai trò chuyện một lát, chủ nhiệm Lâm mới để ý Phương Thu một . Biết đó là và em trai cô, bà khen ngợi một hồi. "Bà còn tưởng là chị em đấy, bà trẻ quá."

"Đâu ạ?" Đinh Tịch Mai ngại ngùng che mặt.

Chủ nhiệm Lâm : " điêu . Còn nữa, con gái bà giỏi thật đấy, mẫu quần áo thiết kế quá tuyệt."

Đinh Tịch Mai vốn con gái tài thiết kế quần áo, bà ngạc nhiên nhưng nghĩ con gái yêu chắc cũng thiên khiếu, thế là bà để bụng nữa. Chỉ là, tay nghề của Thu Thu quá mức tưởng tượng! Theo bà thấy, bộ còn hơn cả váy cưới may sẵn bán ở trung tâm thương mại!

Chủ nhiệm Lâm cũng nghĩ . Thấy phía xưởng may vẫn động tĩnh gì, bà nhịn hỏi: "Đồng chí Trình, cô thực sự hứng thú với xưởng may ?"

Phương Thu ngờ bà vẫn còn nhớ chuyện , cô thành thật: "Vâng, công việc riêng của ."

"Tiếc quá." Chủ nhiệm Lâm tuy thấy đáng tiếc nhưng cũng ép . Nhớ chuyện gì đó, bà thêm: " , chuyện kết quả , thợ may Ngô tiệm chúng sa thải, còn về bà Hoàng ..."

Chương 81: Tiệc cưới

"Bà ạ?"

Lời của chủ nhiệm Lâm thành công khơi dậy sự tò mò của Phương Thu. Chủ nhiệm Lâm mím môi, vẻ mặt khó . Thấy , Phương Thu phần nào đoán kết quả, bỗng cảm thấy nhạt nhẽo. Loại tiểu nhân bệ đỡ như thợ may Ngô thì giải quyết dễ dàng, nhưng hạng chỗ dựa như con nhà họ Hoàng , dù tố cáo thì xử lý cũng chỉ như gãi ngứa. Đó chính là hiện thực.

Không khí trầm xuống, Phương Thu chủ động phá vỡ sự im lặng. Cô chào từ biệt chủ nhiệm Lâm cùng và em trai rời . Đinh Tịch Mai nhận điều bất thường, hỏi chuyện thì Phương Thu cũng kể đầu đuôi ngọn ngành một lượt.

" là rừng sâu lắm hổ, hạng nào cũng !" "Chứ còn gì nữa ạ, gặp hạng đó đúng là xui tận mạng."

Phương Thu lãng phí thời gian bàn luận về những kẻ đó. Thấy còn sớm, cô đưa hai dạo trung tâm thương mại. Lần hứa thưởng cho Học Tuấn, nhân cơ hội cô thực hiện lời hứa luôn.

Sau vài tâm sự, Học Tuấn học cách đón nhận lòng của chị. trung tâm thương mại lớn quá, bé nhất thời chọn gì, cứ lúng túng mãi. Vì bút mực và đồ dùng học tập thì đó Chu Ứng Hoài tặng để lấy lòng em vợ , nên Phương Thu chọn cho một đôi giày thể thao. Thương hiệu quốc dân lâu đời, ở thời đại gần như là tiêu chuẩn của "con nhà phố".

"Mau thử ." Phương Thu ấn em trai xuống ghế. Cô nhân viên bán hàng cũng nhiệt tình, nhanh chóng mang đôi giày vải trắng : "Đôi bán chạy nhất đấy, bền lắm, lo đau chân ."

Học Tuấn đang đôi giày vải cũ sờn, cẩn thận giày mới. Chưa bao giờ đôi giày thế , dường như bước thế nào cho đúng, nhờ chị khích lệ mới dám dẫm lên túi nilon nhân viên lót sẵn để vài vòng.

"Cỡ em?" Học Tuấn gật đầu lắc đầu: "Chị ơi, mua rộng lên một cỡ ạ."

Cậu đang tuổi ăn tuổi lớn, chiều cao đổi từng ngày, bàn chân cũng sẽ dài . Đôi giày vải cho năm , năm nay chật cứng . Đôi giày thế nếu nữa thì phí quá. Thế nhưng Phương Thu vung tay: "Lấy đôi thôi, mua rộng quá lúc nó tuột thì thế nào?"

Nói xong cô bảo nhân viên tính tiền luôn, cho Học Tuấn và kịp từ chối. Nhân viên bán hàng hớn hở, sang hỏi Học Tuấn: "Em trai, em luôn để chị gói ?"

"Em bây giờ ạ." Vạn nhất bẩn thì ? Cậu để dành đến hôm cưới chị mới .

Loading...