[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 127
Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:09:29
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Kỳ Kỳ, thật sự cảm ơn nhiều lắm."
Từ Kỳ Kỳ lườm Trình Phương Thu một cái đầy vẻ hờn dỗi: "Đừng khách sáo với thế. Em trai khôi ngô học giỏi, nếu mà lên Đại học Công Nông Binh, nghiệp xong các đơn vị tranh nhận, đến lúc đó đừng quên chị Kỳ Kỳ là ."
"Nhất định quên , chính là chị ruột của Học Tuấn!"
"Mình thèm mà tranh địa vị với ."
Hai thành một rạch. Trong đầu Trình Phương Thu bất giác nghĩ đến một chuyện: hiện tại sinh viên nghiệp Đại học Công Nông Binh quả thực giá, nhưng chỉ hai năm nữa thôi, khi khôi phục kỳ thi đại học, tình cảnh của họ sẽ trở nên vô cùng lúng túng, so với những sinh viên thi đỗ chính quy.
Cô nhớ rõ kỳ thi đại học khôi phục tháng Mười hai năm . Hiện tại cấp hai và cấp ba đều học hệ hai năm, nghĩa là lúc đó Trình Học Tuấn vặn nghiệp cấp ba. Nếu tuyển Đại học Công Nông Binh mà vài tháng sẽ thi đại học, chắc chắn sẽ hớn hở nhập học. Ngay cả khi , e rằng cũng vẫn chọn như .
Trình Phương Thu ý nghĩ khác. Nếu Học Tuấn học lực ưu tú, cô từ bỏ phận học viên Công Nông Binh, đợi thêm vài tháng để thi đại học trực tiếp. Bởi lẽ các trường cấp ba thường chỉ đề cử các đại học Công Nông Binh trong tỉnh, nếu Học Tuấn thì đa phần là Đại học Vinh Châu. Trường ở miền Nam thì tiếng, nhưng so với cả nước thì thấm .
Nếu tham gia thi đại học, lựa chọn sẽ nhiều hơn, hạn chế. Chỉ cần đỗ, các trường đại học khắp cả nước đều rộng mở cánh cửa. cơ hội luôn kèm thách thức, thời giống là điểm mới điền nguyện vọng, mà điền nguyện vọng mới thi. Chẳng may trượt thì chỉ nước học .
Khác với , thi đại học thời điểm đó thực sự là con đường thực tế nhất để đổi tầng lớp xã hội. Phương Thu tâm riêng Học Tuấn thi các đại học ở thủ đô. Đó là kinh đô mà, bây giờ học đại học ở thủ đô là nhập hộ khẩu luôn, hộ khẩu thủ đô đáng giá bao! Hơn nữa thời học đại học là bao phân phối công việc, việc xong là cấp nhà. Một căn nhà ở thủ đô là khối tài sản mà đời phấn đấu cả đời cũng !
Chưa kể ở thủ đô thì gian phát triển chắc chắn lớn hơn ở Vinh Châu, một ý nghĩ sai lệch thể ảnh hưởng đến vận mệnh cả đời. Vả cô và Chu Ứng Hoài thể ở mãi Vinh Châu. Theo sách , khi khôi phục thi đại học, Chu Ứng Hoài sẽ điều về thủ đô, từ đó thăng tiến vù vù. Cô là vợ chắc chắn theo, cơ hội đây sẽ ít.
Nếu Học Tuấn học ở thủ đô, cô đón cả cha lên, gia đình đoàn tụ vui vầy mấy. cô nghĩ gì quan trọng, đến lúc đó vẫn xem sự lựa chọn của Học Tuấn. Quan trọng nhất là giờ cô chẳng thế nào với em trai rằng: "Em đừng học Công Nông Binh, đợi mấy tháng nữa thi đại học trực tiếp!". Lời kiểu tiên tri thốt , e là ai cũng bảo cô điên!
Chuyện đắn đo quá nhiều, cũng may thời gian còn sớm. Việc cần kíp nhất hiện tại là thu xếp cho Học Tuấn lên Vinh Châu học .
"Cậu nhớ bàn bạc với chú thím, chắc chắn báo một tiếng để liên hệ với dì."
"Được."
Hai bàn thêm vài câu bưng trái cây bàn ăn. Lúc đông , Phương Thu tiện nên định đợi tàn tiệc mới thưa chuyện với gia đình.
Vừa xuống, bàn tay Chu Ứng Hoài như lắp máy định vị, cứ thế lách tay cô, đòi mười ngón đan xen. Phương Thu lườm một cái, dùng tăm xiên miếng đào đưa cho Từ Kỳ Kỳ để né tay .
"Sao lâu thế?" Chu Ứng Hoài cô đầy vẻ tủi , đôi mắt sâu thẳm như phủ một lớp sương mờ, vương chút oán hận.
Phương Thu bực lườm: "Anh say , em thèm chuyện với nữa." Nói cũng bằng thừa.
"Anh say." Chu Ứng Hoài khẽ nhíu mày, giọng khàn khàn gắt lên như để chứng minh còn tỉnh táo.
Phương Thu chẳng tin nổi nửa chữ. Cô nhớ lầm thì loại rượu họ uống độ cao, năm đàn ông mà uống cạn mấy chai liền. Dù tửu lượng đến thì giờ cũng sắp trụ nổi .
Phương Thu sang những đàn ông khác bàn, quả nhiên trừ bé thành niên Trình Học Tuấn uống giọt nào, những còn đều ngà ngà say, ánh mắt lờ đờ, mặt đỏ gay. Nếu uống nữa chắc chắn sẽ gục hết. Thấy cũng hòm hòm, cô hỏi ý kiến Từ Kỳ Kỳ chào giải tán. Mấy còn tỉnh táo giúp dọn dẹp bãi chiến trường, quét tước xong xuôi ai về nhà nấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-127.html.]
Thường Ngạn An đầu óc vẫn còn khá tỉnh, nhưng tình cảnh ai dám để chở Từ Kỳ Kỳ bằng xe đạp về? Giữa đường sơ sẩy cái là ngã chổng gọng ngay. Từ Kỳ Kỳ bảo cứ để xe đạp lầu nhà cô, mai sang lấy, thế là hai vợ chồng bộ về. Triệu Chí Cao vốn tửu lượng kém uống nhiều nên thần chí bất minh từ lâu. Phương Thu nhà ở , hỏi Chu Ứng Hoài mới địa chỉ đại khái, cùng Học Tuấn dìu về tận nơi.
Lúc , Chu Ứng Hoài gục xuống bàn ngủ . Phương Thu định gọi giường , gần ôm chặt lấy eo. Cái đầu bù xù của cứ thế cọ quậy trong lòng cô, môi lẩm bẩm mấy câu đại loại như "Vợ ơi, yêu em lắm".
Chương 80: Bị Đá Xuống Giường
Người đàn ông ôm chặt eo cô, đầu ngửa để lộ gương mặt tuấn tú môi đỏ răng trắng. Đôi mắt vốn lạnh lùng thường ngày giờ đây lấp lánh ý , đuôi mắt ửng đỏ gương mặt cao ngạo, cấm d.ụ.c thêm vài phần mềm mại, đa tình.
Trái tim đập thình thịch loạn nhịp, Phương Thu vô thức xoa gáy , lập tức dán sát như chú mèo ngoan ngoãn dụi đầu lòng bàn tay cô.
"Vợ ơi, thực sự yêu em lắm."
Như sợ cô thấy, lầm bầm lặp nữa. Lần tiếng to, Phương Thu đỏ mặt, cuống quýt bịt miệng nhưng quá muộn. Đinh Tịch Mai và Trình Học Tuấn uống rượu đều sang, ngay cả Chu Ứng Thần và Trình Bảo Khoan đang say khướt sofa cũng lờ đờ liếc về phía . Rõ ràng là ai cũng thấy hết .
Phương Thu thoáng thấy thẹn thùng xen lẫn bất lực, mà kẻ gây họa chẳng hề chuyện mất mặt đến mức nào, tay siết eo cô càng chặt hơn, miệng bịt vẫn cố lảm nhảm: "Vợ ơi, còn em? Có... yêu ?"
Giọng khàn khàn, câu chữ vấp váp, thậm chí chỗ nhịu, nhưng nóng khi cứ phả thẳng lòng bàn tay cô, ngứa nóng hổi, lờ cũng khó. Phương Thu dám trả lời mặt bao nhiêu , chỉ đành vờ như thấy, luồn tay nách định xốc dậy. cao lớn, cơ bắp, cô tài nào vực nổi.
"Chu Ứng Hoài, về phòng thôi." Hết cách, cô đành dịu giọng dỗ dành.
say đến mức chẳng hiểu cô gì, đầu óc chỉ canh cánh một câu hỏi rằng cô yêu . Không câu trả lời mong , bướng bỉnh hỏi : "Vợ ơi, em yêu ?"
Phương Thu c.ắ.n chặt môi , mặt đỏ như nhỏ máu, thầm mắng trong lòng: Anh uống say mà nhây thế ? Cũng may lúc Trình Học Tuấn bước tới: "Chị, để em giúp chị dìu rể phòng nhé?"
Cứu tinh đây ! Hai hợp lực dìu Chu Ứng Hoài vài bước, nhưng cứ như con bạch tuộc, gần như dồn hết trọng lượng nép lòng Phương Thu việc di chuyển cực kỳ khó khăn. Đinh Tịch Mai giúp một tay mới đưa lên giường.
Phương Thu vịnh tủ quần áo thở dốc, cảm thấy mấy bước chân còn mệt hơn chạy tám trăm mét. Người giường vẫn lầm bầm gọi tên cô, cái vẻ nũng nịu thật khiến nỡ . Phương Thu sờ đôi má nóng bừng, đầu bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của và em trai. Cô khắng giọng, gượng: "Đi thôi, nấu canh giải rượu cho mấy con sâu rượu ."
"Ừ, ." Đinh Tịch Mai con gái với ánh mắt trêu chọc gật đầu ngoài . Học Tuấn thì Chu Ứng Hoài thêm vài cái mới lững thững theo , thầm nghĩ đây cha say cũng gọi tên như . Xem rể thương chị thật lòng, thế thì yên tâm .
Đợi hết, Phương Thu mới sửa sang quần áo xộc xệch cho Chu Ứng Hoài. Cô cởi thêm mấy chiếc cúc áo, rút dây lưng của mới dừng tay. Người đàn ông giường hai má đỏ gay, mắt nhắm nghiền, thở nồng nặc mùi rượu nhưng may là thôi nhảm.
Phương Thu lặng lẽ một lúc, khóe môi bất giác cong lên. Cuối cùng, cô khẽ cúi đặt một nụ hôn lên môi , thì thầm câu trả lời muộn màng: "Yêu."
Làm mà yêu cho . Một Chu Ứng Hoài thế , xứng đáng với tất cả tình yêu của cô.
Rời khỏi phòng, Phương Thu nhẹ nhàng khép cửa . Hai sofa lăn lóc mỗi một nẻo, cô đành lòng cùng Học Tuấn dìu Chu Ứng Thần phòng khách nghỉ mới thực sự nghỉ tay.
Đinh Tịch Mai đun nước nóng. Trong nhà sẵn mật khẩu, nước mật ong là loại canh giải rượu đơn giản nhất, tác dụng giảm đau đầu và an thần, uống xong sáng mai ngủ dậy sẽ quá mệt mỏi.
"Cứ uống say là cái đức hạnh đây." Đinh Tịch Mai giúp Trình Bảo Khoan sofa sửa tư thế cho thoải mái mới gần xuống cạnh hai chị em.