[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 126

Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:08:33
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trình Phương Thu dựng xe gọn gàng, mắt dán đồng hồ, thấy tầm giờ mới thong thả về phía cổng lớn.

Giờ tan tầm điểm nhưng bộ phận kỹ thuật dường như chẳng dấu hiệu gì là nghỉ. Đợi một lúc, Phương Thu nhịn mà ló đầu trong . Ai nấy đều đang vùi đầu việc của , chẳng ai mảy may để ý đến động tĩnh ngoài cửa.

Ánh mắt cô đảo một vòng, thấy bóng dáng Chu Ứng Hoài , đành nhắm một gần cửa nhất. Anh đang nhíu chặt mày, lật xem tài liệu, chốc chốc khoanh tròn gạch xóa, vẻ mặt vô cùng khổ sở.

"Đồng chí, đồng chí ơi."

Phương Thu gọi khẽ hai tiếng, đối phương mới hậu tri hậu giác ngẩng đầu lên.

"Chào... chào cô, chuyện gì ạ?" Anh đột ngột đối diện với gương mặt tươi như hoa của Phương Thu, lời bỗng trở nên lắp bắp. Phải rằng bộ phận là nam giới, ngày nào cũng tăng ca, chẳng mấy khi tiếp xúc với phái nữ. Nhìn thấy một cô gái xinh như , nhịp tim bất giác đập nhanh hơn vài phần.

ngay giây , chút tơ tưởng tan biến sạch sành sanh.

"Chào , là vợ của Chu Ứng Hoài. Giờ là giờ tan tầm ? việc tìm , ơn gọi giúp ngoài ?" Đôi mắt đào hoa của cô cong , tiếng nhẹ nhàng.

Nghe , trợn tròn mắt, lập tức bật dậy: "Đương nhiên là ạ."

Vị chính là vợ của kỹ thuật viên Chu ? Đây là đầu tiên diện kiến! Vừa còn dám nghĩ... Nghĩ đến đây, ảo não nhắm mắt, vội vàng chạy nhỏ về phía văn phòng của Chu Ứng Hoài. Chẳng mấy chốc, Chu Ứng Hoài bước . Gần như ngay khi xuất hiện, những đang vùi đầu việc cũng đồng loạt ngẩng lên, lúc mới phát hiện Trình Phương Thu ở cửa.

Mấy đây từng xuống thôn Bình Nhạc đều nhận cô, ai nấy đều tò mò lén lút rướn cổ ngó.

"Thu Thu." Chu Ứng Hoài rảo bước đến mặt vợ, ánh mắt lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết. "Máy móc ở xưởng tạm thời trục trặc một chút, sắp xong ."

Theo Chu Ứng Hoài là một loạt những ánh chăm chú, Phương Thu lúng túng vén lọn tóc mai tai, thẳng vấn đề chính. Chu Ứng Hoài xong liền gật đầu đồng ý.

"Thế mau nốt về ăn cơm nhé, em về đây, vợ chồng Kỳ Kỳ đang ở nhà ." "Được."

Hai chia tay ở cửa. Chu Ứng Hoài bắt gặp hàng chục đôi mắt kịp thu hồi. Anh nhướn mày, đồng hồ trầm giọng: "Vẫn chịu về ?"

"Về ngay, về ngay đây ạ." Mọi dám bảo " về bọn em dám về", chỉ phụ họa vài câu hỏi khéo: "Chị nhà đến giục Hoài về ăn cơm đấy ạ?"

"Ừ." Chu Ứng Hoài đáp nhạt, nhưng khóe môi cứ nhếch lên mãi, rõ ràng tâm trạng đang .

"..." Biết thế chẳng thèm hỏi, tự dưng ăn một bụng "cơm chó".

Chu Ứng Hoài bước , lúc ngang qua chỗ Triệu Chí Cao liền nhắn lời Trình Phương Thu dặn. Mắt Triệu Chí Cao sáng lên, vội vàng nhận lời ngay.

Sau khi Chu Ứng Hoài xong việc, hai cùng tan .

"Anh Hoài, cứ về , lát nữa em qua ." Sau cơn phấn khích ban nãy, Triệu Chí Cao bỗng thấy vội, kịp chuẩn quà cáp gì, mà đây đầu đến nhà Hoài ăn cơm, tay chắc chắn là .

Chu Ứng Hoài hiểu ý, xua tay: "Chị dâu chú dặn kỹ , nhất định mang đồ gì hết, đến nhà ăn ngon uống say là ."

"..." Triệu Chí Cao vẫn do dự, nhưng thấy ánh mắt kiên quyết của Chu Ứng Hoài thì đành im lặng, thầm tính sẽ bù .

Về đến nhà, Trình Phương Thu mở cửa, nhiệt tình đón hai , giới thiệu với một lượt mới tiệc. Lúc đầu ai nấy còn chút giữ kẽ, nhưng thời gian trôi qua, dần cởi mở hơn, nhất là khi hai "cây hài" Từ Kỳ Kỳ và Triệu Chí Cao, khí lúc nào nguội lạnh.

Có món ngon đương nhiên rượu quý. Vì vui vẻ nên ai cũng uống khá nhiều, ngay cả Chu Ứng Hoài vốn tửu lượng cũng vài phần men, gương mặt tuấn tú ửng đỏ một mảng lớn.

Thấy uống nhiều, Phương Thu kín đáo đá một cái gầm bàn. Cô vốn định nhắc nhở, ngờ thuận thế bắt lấy bắp chân cô. Dù cách một lớp váy, nhưng khoảnh khắc da thịt chạm , cô vẫn cảm nhận rõ nhiệt độ nóng rẫy từ lòng bàn tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-126.html.]

Đôi mắt Phương Thu mở to, theo bản năng quanh xem phản ứng của . Thấy gì bất thường mới thở phào, lén lút gỡ tay , nhỏ giọng gắt: "Buông ."

Chu Ứng Hoài rủ mắt, đôi mắt đen láy mọng nước, mang theo vẻ lúng liếng khó tả. Cứ ngỡ sẽ buông tay ngay, ai dè càng lấn tới.

Chương 79: Lấn Tới

Bàn tay ngăn cản chẳng những đạt mục đích mà còn nắm chặt, vo vê trong lòng bàn tay. Lực đạo lúc nhẹ lúc nặng như đang trêu đùa, lông mi Phương Thu run rẩy, cô xuống, thấy ngón tay thon dài, từng khớp xương đều tinh tế, những sợi gân xanh nhạt hiện lên mang theo vẻ quyến rũ khó tả.

Trong phút chốc thẩn thờ, dắt tay cô lấn sâu hơn phía trong.

Chiếc váy vì sự càn quấy của nhăn , cọ xát làn da nhạy cảm nơi đùi. Phương Thu thở dốc một nhịp, cuối cùng cũng hồn siêu phách lạc mà khép chặt hai chân , ngăn chặn hành động của . Như để bày tỏ sự bất mãn, khẽ cong ngón trỏ, cách hai lớp vải mà gảy nhẹ vùng thịt mềm.

Gương mặt trắng nõn của Phương Thu lập tức đỏ bừng, suýt chút nữa thì kêu thành tiếng. May mà khi âm thanh lọt ngoài, cô kịp bưng ly nước lên uống một ngụm "chiến thuật". Chất lỏng mát lạnh trôi qua làn môi và cổ họng nhưng chẳng thể xoa dịu sự khô khốc .

Chu Ứng Hoài điên ? Trên bàn còn bao nhiêu cơ mà!

Để tránh thất thố, cô vội mượn cớ bếp lấy trái cây để trốn khỏi hiện trường. May , ngay khoảnh khắc cô dậy, Chu Ứng Hoài thu tay , đổi thành tư thế chống cằm. Oái oăm , ngón trỏ của vặn đặt lên làn môi mỏng đỏ hồng, đầu ngón tay ấn xuống để một vệt trắng bệch.

Phương Thu cố ý vô tình, cô chỉ nếu còn ở , điên chứ cô chắc chắn là điên mất. Nghĩ đoạn, cô rảo bước thật nhanh. Vào đến bếp, cô thở phào nhẹ nhõm, mở vòi nước rửa tay. Rửa một thấy đủ, cô định rửa hai thì tiếng Từ Kỳ Kỳ vang lên ở cửa.

"Thu Thu, để giúp ."

Nghe , Phương Thu chột khẽ hắng giọng, nhanh chóng rửa sạch tay chỉ đĩa trái cây rửa sẵn bên cạnh, mỉm : "Mang ngoài luôn là ."

"Ừ." Từ Kỳ Kỳ bước tới, do dự vài giây mới : "Vừa nãy ..."

Câu mở đầu thực sự chút nào. Tim Phương Thu đập thót một cái, nụ mặt suýt thì đông cứng, cô thận trọng hỏi: "Vừa nãy thế?"

Từ Kỳ Kỳ khó xử gãi đầu, ấp úng mãi , Phương Thu ruột gan như lửa đốt. Cô nhịn giục: "Rốt cuộc là ?"

"Chuyện nhà thực nên xen , nhưng vẫn góp ý một chút." Từ Kỳ Kỳ như lấy hết can đảm mới thốt .

Nghe câu , Phương Thu c.ắ.n chặt môi , chỉ tìm cái lỗ mà chui xuống, trong lòng mắng Chu Ứng Hoài cả nghìn , vạn . Chuyện như thế mà khác thấy, mặt mũi cô để ?

"Thật ngại quá..." Để xem trò .

"Nghe em trai học hành khá lắm, hai ý định đưa bé lên Vinh Châu học ?"

Cả hai gần như cùng lúc lên tiếng, xong đều ngẩn . Từ Kỳ Kỳ rõ Phương Thu gì, ngây ngô hỏi: "Thu Thu, nãy bảo gì cơ?"

"Không, gì." Vệt đỏ mặt Phương Thu vẫn tan, cô vội vàng lắc đầu phủ nhận nghiêm túc : "Đương nhiên là chứ. Tài nguyên giáo d.ụ.c tỉnh hơn huyện nhiều, lên đây học thì xác suất đại học sẽ tăng vọt."

Vài năm khi bãi bỏ kỳ thi đại học, việc đại học vẫn thực hiện theo chế độ đề cử. Tiêu chuẩn xét duyệt nhiều, học lực chỉ là một phần, còn cả giác ngộ tư tưởng và phong thái cá nhân. Khi tính linh hoạt cao, khó tránh khỏi tình trạng dựa quan hệ để " cửa ". Với những bình thường bệ đỡ, học lực là vốn liếng duy nhất. Tuy đảm bảo chắc chắn đại học, nhưng dùng "viên gạch gõ cửa" thì đủ.

"Thế thì quá." Mắt Từ Kỳ Kỳ sáng lên, cô giải thích: "Vừa nãy trò chuyện với em trai , bé đáng yêu thật đấy, miệng lưỡi ngọt xớt, chẳng bù cho mấy đứa em họ quậy phá nhà . Đã gọi một tiếng chị Kỳ Kỳ thì cũng giúp bé chút gì đó."

Dù là con một nhưng nhà cô cũng mấy đứa em họ trạc tuổi Học Tuấn, cái tuổi đang tuổi ăn tuổi phá, nào gặp cô cũng thấy nhức đầu. hôm nay gặp Học Tuấn, cô mới đứa em trai nào cũng đáng ghét. Học Tuấn cứ một câu "chị Kỳ Kỳ", hai câu "chị Kỳ Kỳ" híp mắt. Cô nghĩ một thiếu niên khôi ngô, ngoan ngoãn là em ruột của Phương Thu thì kiểu gì cũng giúp một tay. Hơn nữa cô ngốc, qua tiếp xúc cô gia đình Phương Thu đều là những đáng để kết giao. Thời thêm bạn thêm đường, thế nên cô mới chủ động mở lời.

"Nếu nhà ý định đó thì dì là chủ nhiệm dạy học của trường Trung học 1 Vinh Châu, chắc thể giúp xin một suất thi đầu . Vợ chồng đều nghiệp ở đó, năm nay chỉ tiêu đề cử đại học của trường tăng thêm hai suất. Với học lực của em trai , chỉ cần giữ vững phong độ là chắc chắn ."

Bảo là xin một suất thi đầu , nhưng với học lực của Học Tuấn thì việc nhập học gần như là chuyện đương nhiên. Biết Từ Kỳ Kỳ thực tâm lo lắng cho và em trai, lòng Phương Thu bỗng chốc tràn ngập sự ấm áp.

Loading...