[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 124
Cập nhật lúc: 2025-12-19 03:39:02
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6faokMMrVx
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đánh c.h.ế.t cô cũng ngờ kéo phòng để mấy lời riêng tư !
Chưa kịp nghĩ cách đáp lời thì Đinh Tịch Mai tiếp: "Mẹ , vết thương tay Ứng Hoài chắc do t.a.i n.ạ.n lúc việc , mà là..."
Rõ ràng bà ngại mấy chuyện nên mặt đỏ lựng cả lên, bỏ lửng câu chuyển hướng: "Mẹ thế ý gì khác, chỉ dặn con và Ứng Hoài nên chú ý một chút, lỡ để khác thấy thì ."
Thời đại quan niệm nam nữ vẫn cởi mở, dù là vợ chồng ở bên ngoài cũng giữ cách chừng mực, nếu để lộ dấu vết ân ái thì ít nhiều cũng ảnh hưởng đến thanh danh, nhất là với con gái.
Trình Phương Thu đỏ mặt như tôm luộc, gật đầu lia lịa: "Sau bọn con nhất định sẽ chú ý ạ."
Thấy con gái ngượng đến mức độn thổ, Đinh Tịch Mai dịu dàng xoa đầu cô: "Mấy chuyện lẽ sớm với con, là nghĩ thấu đáo, cũng may giờ vẫn muộn."
"Mẹ." Trình Phương Thu như chú chim nhỏ sà lòng , cọ đầu nũng.
Hai con trò chuyện về chủ đề ngượng ngùng một lúc, Đinh Tịch Mai chợt nhớ : "Các con dự định sinh con ?"
Trình Phương Thu thành thật đáp: "Bọn con bàn chuyện , con thuận theo tự nhiên, chắc cũng ."
"Ừ, chuyện vội , cứ để tự nhiên là nhất."
Nhắc đến đây, cô vô thức đặt tay lên bụng . Lúc nó vẫn phẳng lì, nhưng cứ nghĩ đến việc nơi thể mang trong mầm sống của cô và Chu Ứng Hoài, cô thấy trong lòng ấm áp, tim đập nhanh kiểm soát.
Sinh con? Nói sợ là dối lòng, vì đời cô thấy bao bà vĩ đại chia sẻ về những mặt trái của việc sinh nở: đau đớn, xuống sắc, già ... chuyện gì cũng hai mặt, cô sợ hãi nén nổi tò mò xem đứa bé sinh sẽ trông như thế nào. Cô xinh thế , con chắc chắn thể . Một đứa bé mềm mại nét giống , cất tiếng gọi "" ngọt ngào, chỉ nghĩ thôi thấy tim tan chảy .
Hơn nữa, cô tự thấy tính cách và Chu Ứng Hoài đều , điều kiện vật chất thiếu, thể cho con một môi trường sống nhất. Mọi thứ đều hảo, duy chỉ điều... cô thầm gào thét, tại thế giới công nghệ nào giúp mà chịu đau đớn cơ chứ?
"Mấy ngày con vắng nhà, đống chăn màn đều giặt sạch, thỉnh thoảng còn mang phơi nắng, tối nay cứ thế mà thôi." Đinh Tịch Mai chỉ chiếc giường của con gái ướm thử, nhíu mày: "Có vẻ nhỏ, con với Ứng Hoài ?"
Trình Phương Thu , đúng là hẹp thật. Một cô thì lăn lộn thoải mái, nhưng Chu Ứng Hoài cao lớn, chung chắc chắn sẽ chật chội.
"Thôi cứ ngủ tạm ạ." Giờ cũng muộn , mai tỉnh sớm, xoay xở cũng kịp.
Đinh Tịch Mai cũng nghĩ nên bảo: "Đợi ở tỉnh về, bảo cha con tìm thợ mộc đóng cho hai đứa cái giường mới."
"Vâng, xem xong ." Ở trong phòng lâu cũng nóng, nếu lắp xong quạt thì thể hưởng gió mát .
Mấy chuyện điện đài dễ cũng dễ mà khó cũng khó. Những khác am hiểu nên dám động , thành tuy nhiều giúp nhưng thực chất chỉ Chu Ứng Hoài . Anh chạy chạy khắp nhà, vác thang trèo lên trèo xuống ngơi tay.
Khi xong hết, Chu Ứng Hoài mồ hôi đầm đìa, ướt sũng cả mảng áo. việc đầu tiên là xoay chiếc quạt đang tít về phía vợ, nhướn mày khẽ: "Sao hả, mát ?"
"Mát lắm." Trình Phương Thu xót xa kéo để cũng thổi gió.
Chu Ứng Hoài toe toét , tránh , bảo Chu Ứng Thần: "Chú xem mấy phòng khác điện ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-124.html.]
"Bọn cũng thử xem, Ứng Hoài vất vả , con phòng nghỉ một lát ." Đinh Tịch Mai rót nước, đưa khăn cho con rể.
"Con cảm ơn ." Chu Ứng Hoài uống một dài đưa cả khăn lẫn cốc cho vợ, một tay xách chiếc quạt lên: "Anh tìm đồ tắm rửa nghỉ một lúc."
"Trong ấm còn nước nóng đấy, Thu Thu dẫn ." "Được ạ."
Mọi đều theo Chu Ứng Thần sang phòng xem quạt, còn Chu Ứng Hoài thì choàng tay qua vai vợ kéo về phòng cô.
"Toàn mồ hôi, đừng dính em." Cô chê bai đẩy tay , càng lấn tới mặt dày hỏi: "Em ngửi xem hôi ?"
"Chu Ứng Hoài, ăn đòn hả?" Cô nín thở, lấy khăn quật tay . Anh cố tình run tay chiếc quạt suýt rơi xuống đất. Cô giật , thấy nhanh tay chụp mới yên tâm, dám đ.á.n.h nữa mà chỉ dùng ánh mắt giận dữ để biểu thị sự bất mãn.
Chu Ứng Hoài khẽ , đẩy cửa phòng, đặt quạt lên bàn cắm điện. Anh quạt, tiện tay vén vạt áo lên lau mồ hôi trán, bờ vai rộng và tấm lưng vững chãi khom xuống lộ rõ đường nét cơ bắp săn chắc, nam tính ngời ngời.
Trình Phương Thu đến ngẩn , vô thức nuốt nước bọt. Cô ngờ tiếng động nhỏ rõ mồn một trong căn phòng yên tĩnh. Lúc cô định bịt miệng thì muộn. Chu Ứng Hoài khựng , đầu cô, đôi mắt sâu thẳm bắt trọn lấy ánh của cô, nhướn mày, nụ môi càng lúc càng rộng.
Anh vén áo lên cao hơn nữa, để lộ mảng da thịt tráng kiện với những giọt mồ hôi lấp lánh ánh đèn. Cô càng lâu thì đuôi mắt càng đỏ.
"Khăn của ." Cô sực tỉnh, đỏ mặt nhét khăn tay . Anh hài lòng: "Em lau cho ?"
"Anh chẳng tắm ? Mau , phòng tắm ở hậu viện, dễ tìm lắm." Cô cảm thấy như cả đang bốc hỏa, chẳng buồn đôi co nữa, tìm cho bộ đồ đuổi khỏi phòng.
Dựa lưng tường hít sâu mấy cái, cô mới thấy tim bớt đập loạn. Ai dè Chu Ứng Hoài , ló đầu qua cửa sổ thì thầm: "Tắm chung ?"
"Cút!"
Lời dứt, bên ngoài biến mất tăm , rõ ràng là trêu chọc cô. Cô nghiến răng, thấy tình hình dạo chút nào, cô cứ liên tục mắc bẫy của thế nhỉ? Chẳng lẽ "nam sắc" sức quyến rũ lớn đến thế ? Ừ thì chắc là lớn thật, phụ nữ mà, áp lực cuộc sống nhiều thì thỉnh thoảng tận hưởng chút "trai cực phẩm" để xả stress cũng là chuyện thường tình.
Tự an ủi xong, cô xuống giường nghỉ ngơi. Tiếng quạt kêu vù vù như bản nhạc ru giữa trưa hè, chẳng mấy chốc cô . Trong cơn mê màng, cô cảm thấy bên cạnh một "tảng xà phòng" lớn ép tới, thơm mịn, điều nóng như cái lò sưởi. sang phía là bức tường đất dán báo cũ kỹ, cô cau mày vẫn chọn nép "tảng xà phòng" .
Chu Ứng Hoài tắm xong bên mép giường, cứ thế cô lăn qua lăn rốt cuộc quấn chặt lấy bằng cả chân tay. Hơi thở nghẹn , trở nên dồn dập. Anh hít sâu mấy mới đè nén d.ụ.c vọng, ôm lấy cô lòng ngủ .
Giấc ngủ chẳng mấy yên vì giường quá chật, một cử động là ngay. Anh sợ cô thức giấc nên giữ nguyên tư thế dám nhúc nhích, còn cô thì ngược , cứ ngọ nguậy yên. May mà tiếng gọi của xuống ăn cơm tối chấm dứt cuộc tra tấn .
"Chu Ứng Hoài." Cô tỉnh, giọng khàn, nhẹ nhàng như mèo cào lòng rạo rực. Đang nén nhịn nãy giờ, chịu nổi nữa, ghì chặt gáy cô đặt nụ hôn xuống.
Cô giật tỉnh hẳn nhưng đè chặt nên thể phản kháng. May mà vẫn còn lý trí, hôn mạnh hai cái mới buông , bế cô dậy xỏ dép, sửa tóc tai đẩy cô ngoài.
"Em , để bình tĩnh ."
Bình tĩnh cái gì cơ? Cô chớp mắt, liếc thấy gì đó thì như điện giật, vội vàng mở cửa chạy biến ngoài. Chu Ứng Hoài nuốt khan, quạt thổi một hồi lâu mới bước .
Bữa tối vẫn thịnh soạn. Ăn xong, dắt cả nhà đưa mời cho mấy họ hàng thể lên tỉnh dự tiệc. Vì tỉnh xa nên cũng mấy , loáng cái xong việc.
Hoàng hôn buông xuống, cánh đồng rì rào trong gió như đang nhảy múa ánh nắng tàn, khung cảnh đến nao lòng.