[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 123
Cập nhật lúc: 2025-12-19 03:38:16
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Phục Cường cũng khen thêm một câu: "Người chụp ảnh tay nghề đấy."
Thấy hai cụ đều vội xem tấm tiếp theo, Lưu Tô Hà khẽ nhíu mày nhưng giục giã, chỉ bên cạnh phụ họa vài câu. Cuối cùng, Dương Đào Tâm cũng mở đến tấm kế tiếp. Đó là một nữ đồng chí đang ngay ngắn ghế. Nhìn rõ diện mạo cô gái, mắt cả hai đều sáng lên, gương mặt thoáng hiện vẻ kinh ngạc hiếm . Trong đầu họ lập tức hiện lời nhận xét của Lưu Tô Hà: quả thực như tiên giáng trần.
Xem thêm vài tấm nữa, trong đó thiếu ảnh chụp chung của hai đứa. Dù hai cụ luôn tự hào về gen nhà họ Chu , Chu Ứng Hoài cũng là trai khôi ngô trăm một, nhưng họ vẫn thừa nhận rằng cô gái , nền. Cô một cách rạng rỡ và kiêu sa, xinh như thể bước từ trong tranh .
" là tướng mạo xuất sắc." Dương Đào Tâm lẩm bẩm. Bà khựng một chút, ngẩng đầu Lưu Tô Hà, bắt gặp ngay vẻ đắc ý và khoe khoang hề che giấu trong mắt đối phương. Đến lúc bà mới hậu tri hậu giác đoán mục đích chuyến viếng thăm của con dâu cả. Tặng đồ là phụ, để họ thấy cháu dâu ngoại hình xuất chúng thế nào mới là chính.
"Ứng Hoài và Thu Thu đều tướng mạo , sinh em bé sẽ còn đến mức nào."
Nghe , Dương Đào Tâm và Chu Phục Cường nhịn mà nghĩ theo lời Lưu Tô Hà, trong lòng cũng thêm vài phần mong đợi.
Điền Xuân Anh thấy động tĩnh vội vàng chạy tới, lúc câu của Lưu Tô Hà. Bà tối sầm mặt mũi, suýt nữa thì ngất ngư vì tức. Lời đ.â.m thọc giấu d.a.o nhắm ai, khác chứ bà còn rõ ? Nhà bà chẳng ai , nhưng để giúp chồng lấn lướt cành trưởng, bà ép con trai cưới cô con dâu hiện tại. Con dâu gia thế , học vấn cao, duy chỉ diện mạo là kém cạnh.
tiền đồ của chồng, cái gì cũng quan trọng. Ai ngờ cuối cùng chẳng lấn át ai, còn khiến con trai âm thầm oán hận bà suốt hai năm. Giờ đây bà hai đứa cháu nội mắt híp mũi tẹt! May mà chúng còn nhỏ, nuôi béo mầm nên cũng gọi là dễ thương. Còn lớn lên thế nào... đó là chuyện của .
Tuy thừa nhận, nhưng chuyện luôn là nỗi đau trong lòng bà . Bình thường ai nhắc đến để xát muối lòng bà , thêm hai cụ quý trẻ con, thường xuyên sang chơi đùa nên bà cũng dần quên , hai đứa cháu nội ngày càng thuận mắt. Nếu thấy câu của Lưu Tô Hà, bà đang tự lừa dối . Bà chỉ để tâm, mà còn để tâm đến tận xương tủy.
Bà nghiến răng, điều chỉnh cảm xúc mới cất tiếng gọi: "Chị dâu qua lúc nào thế ạ?"
Lưu Tô Hà thấy cái giọng đáng ghét là suýt nữa giữ nổi thể diện mà lườm cho một cái. rốt cuộc vẫn đến mức xé xác , hai cụ ở đây nên bà nhẫn nhịn, giả lả đáp: "Cũng mới tới thôi."
"Hôm nay chị ở dùng cơm chứ? Bên em hôm nay khéo mua con cá diếc chị thích nhất, đang định hầm đậu phụ đây." Điền Xuân Anh cũng , nhưng độ cong khóe miệng kiểu gì cũng thấy gượng gạo.
Lời , còn tưởng cả cái tứ hợp viện là của nhà bà bằng. Lưu Tô Hà chẳng thèm nuông chiều cái thói đó, rạng rỡ hơn: "Thôi khỏi, ăn bên chỗ bố ."
Nụ của Điền Xuân Anh cứng trong giây lát, bà theo bản năng sang Dương Đào Tâm. Quả nhiên thấy bà cụ sầm mặt xuống. Nghĩ đến việc bà cụ vốn kỹ tính chuyện , bà nuốt nước bọt, gượng hai tiếng. Liếc thấy gói bưu phẩm chình ình bàn, đoán gì đó, bà bước lên hai bước hỏi: "Nhà chị Trịnh gửi đặc sản quê lên ạ?"
Câu hỏi thốt , gian bỗng chốc im phăng phắc.
Chương 77: Mồ Hôi Đầm Đìa
"Không ..."
Chị Trịnh thấy chủ đề chĩa , thanh minh nhưng thế nào cho , cảm thấy gì cũng đúng, cuống đến mức mồ hôi vã đầy trán.
Trái , Lưu Tô Hà vẫn ung dung thong thả bước tới. Bà lấy bộ những thứ chọn lựa và sắp xếp tinh tế trong bưu phẩm , mỉm hào phóng: "Đặc sản Vinh Châu do con dâu đặc biệt gửi biếu đấy. Em dâu nếu hứng thú thì lấy một ít về dùng thử nhé?"
Đặt hai cạnh , đẳng cấp hiện rõ rệt. Dương Đào Tâm khẽ nâng mắt Điền Xuân Anh: "Mắt thì đầu ngõ mà cắt đôi kính lão."
Nghe câu , Điền Xuân Anh nắm chặt lòng bàn tay. Bà mới hơn bốn mươi tuổi đầu, dùng kính lão gì. Đây là lời bà cụ cảnh cáo bà ăn chừng mực. dựa chứ! Lưu Tô Hà thể mỉa mai cháu nội bà , thì bà thể mỉa mai con dâu Lưu Tô Hà xuất nông thôn ? Như thế chẳng quá thiên vị ! Vả chính bà cụ cũng hài lòng việc Chu Ứng Hoài cưới vợ ngoại tỉnh?
Thế là Điền Xuân Anh cam tâm gọi: "Mẹ."
Dương Đào Tâm hài lòng nhíu mày, lạnh giọng: "Chị Trịnh."
Chị Trịnh lưng Dương Đào Tâm lập tức bước lên, với Điền Xuân Anh: "Trong bếp còn canh, cùng bà bưng sang Tây viện nhé?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-123.html.]
Điền Xuân Anh đây là bậc thang cuối cùng bà cụ dành cho khi nổi giận. Bà một vòng, thấy ông cụ Chu mặt đen như nhọ nồi thì rốt cuộc dám quấy rầy thêm, c.ắ.n môi đáp: "Được."
Sau khi hai rời , sân vườn khôi phục vẻ yên tĩnh. Dương Đào Tâm đặt xấp ảnh lên bàn, sang bảo Lưu Tô Hà vẫn đang : "Ngồi xuống ."
Giọng điệu tuy chút cứng nhắc nhưng so với lúc đối xử với Điền Xuân Anh dịu dàng hơn nhiều. Lưu Tô Hà dám cao, lập tức ngoan ngoãn xuống. Thấy Dương Đào Tâm định múc canh cho , bà vội vàng đón lấy muôi, cầm bát nhỏ múc cho cả ba mỗi một bát.
"Hầm cả buổi chiều , bổ khí huyết lắm, công việc bận rộn con nên uống nhiều một chút." "Con cảm ơn ."
Ba uống hơn nửa mới đặt bát xuống. Dương Đào Tâm lau miệng, đợi chị Trịnh dọn dẹp mặt bàn xong xuôi mới thong thả đưa tay lật xem đống đồ bàn vài cái, gật đầu: "Cũng coi như tâm."
Đôi khi quà tặng thể đoán tính cách đại khái của một . Đống đồ thiếu tâm ý, cũng thiếu giá trị, chu đáo vẹn đến mức chê . Dù trong đó bao nhiêu phần là ý của Chu Ứng Hoài, nhưng ít nhiều cũng thấy cô cháu dâu hạng ngu ngốc.
"Vâng ạ, khi nào rảnh để em gọi điện chào hai cụ nhé?" Lưu Tô Hà cẩn thận dò hỏi.
Dương Đào Tâm liếc Lưu Tô Hà, bà con dâu cả mím môi ngại ngùng thêm nữa.
"Tô Hà, nếu Ứng Hoài tự chọn đối tượng kết hôn và lĩnh chứng, thì cô là nhà họ Chu chúng . Tết dắt về gặp mặt là , gọi điện thì cần thiết."
Tim Lưu Tô Hà đập thót một cái, mừng lo. Mừng vì bà cụ thừa nhận phận của Thu Thu, lo vì thái độ mập mờ rõ ràng là thực sự công nhận, chỉ vì nể mặt bà mà nhượng bộ thôi. Xem dựa chính bản Thu Thu . Bà cụ tuy khó tính thật, nhưng một khi thực sự công nhận ai thì sẽ thương như báu vật. Bà cụ vốn là hộ đoản, Thu Thu và Ứng Hoài về thủ đô sẽ một chỗ dựa vững chắc, , là chỗ dựa kép mới đúng. Phải ông cụ Chu tuy bình thường ít , nhưng cứ đến lúc then chốt là đều về phía bà cụ ngoại lệ.
Ở tận thôn Bình Nhạc, Trình Phương Thu chồng vì mà nhiều việc đến thế. Cô đang ngẩn ngơ ba chiếc quạt điện, một chiếc đài radio và một chiếc xe đạp mới tinh mà Chu Ứng Hoài và Chu Ứng Thần khênh về.
Hai em nhà cung xả của công xã để nhập hàng đấy ? Ở cái xó xỉnh núi rừng , trung bình một tháng bán một món đồ thế là lắm , thế mà mua một lúc chừng thứ về.
"Mau đóng cổng ." Trình Phương Thu vội sai Trình Học Tuấn đang đực mặt đóng cửa. Cậu bé ngẩn mất mấy giây mới hồn, chặn đám hóng hớt ngoài .
Cảm giác những ánh mắt tò mò biến mất, cô thở phào hỏi: "Anh mua nhiều thế gì?"
"Mỗi phòng một chiếc, vặn luôn." Chu Ứng Hoài trả lời với vẻ mặt vô tội. Tuy thì nhiều nhưng đếm thì thấy đúng là đủ nhu cầu. Cô gật đầu, thầm khen nghĩ thật chu đáo.
"Trong nhà gì nhiều chỗ cắm điện thế." Trình Bảo Khoan gãi đầu. Vốn định bảo họ cần dùng quạt, nên mua nhiều thế, nhưng sực nhớ nãy con gái mới dạy bảo đón nhận lòng nên ông nuốt lời định trong, chuyển sang bàn chuyện thực tế.
"Chuyện nhỏ thôi ạ." Chu Ứng Hoài lấy bộ dụng cụ mua sẵn , xắn tay áo bắt đầu việc ngay.
"Cha, cha quên rể là kỹ thuật viên ." Trình Học Tuấn xong liền lon ton chạy theo phụ giúp, đúng kiểu một cái đuôi nhỏ. Trình Bảo Khoan con trai mỉa mai một câu thì ngượng, sờ mũi cũng lăng xăng theo giúp một tay.
Đàn ông đều xúm xem náo nhiệt, Đinh Tịch Mai chớp thời cơ túm lấy Trình Phương Thu cũng đang định hóng hớt: "Thu Thu qua đây, chuyện với con."
"Dạ?" Trình Phương Thu ngơ ngác nhưng vẫn ngoan ngoãn theo phòng.
Vào phòng xong, Đinh Tịch Mai đóng chặt cửa sổ, đảm bảo bên ngoài ai mới bí mật kéo con gái xuống cạnh giường.
"Mẹ, định gì với con thế?"
Rõ ràng chuẩn sẵn lời lẽ, nhưng lúc đối diện với con gái, Đinh Tịch Mai mở lời thế nào. Do dự một hồi, bà khẽ hắng giọng hỏi nhỏ: "Thu Thu, con và Ứng Hoài... ..." Mấy chữ đó nhai nhai mãi mới thốt : "... viên phòng ?"
Nghe , Trình Phương Thu vốn đang thong dong bỗng trợn tròn mắt, hai má lập tức đỏ rực, sắc hồng còn lan nhanh tận tai và cổ.