[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 122
Cập nhật lúc: 2025-12-19 03:36:22
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
tình yêu luôn đến từ hai phía, họ đối xử với cô như , cô đương nhiên cũng báo đáp.
"Cha chắc quên những lời Chu Ứng Hoài khi đến nhà đầu chứ?"
Họ đương nhiên quên, đến c.h.ế.t cũng thể quên, vì chính những lời đó cho họ thấy sự chân thành của , nên họ mới đồng ý gả đứa con gái cưng chiều bao năm cho .
"Anh sẽ đối xử với con cả đời, lời suông . Vừa lĩnh giấy kết hôn xong, giao hết tài sản cho con giữ, con chi tiêu thế nào cũng chiều. Suốt mấy ngày qua, việc nhà đều giành hết, chẳng để con động tay việc gì."
"Gia đình cũng tôn trọng và yêu quý con. Chiếc đồng hồ là chồng tặng con, còn đống đặc sản đều là Chu Ứng Thần đích xách từ thủ đô về đấy."
"Chúng con kết hôn, vợ chồng là một thể. Cha giờ là cha con, và cha cũng là cha của . Con dùng tiền để hiếu kính cha chúng thì vấn đề gì ?"
"Cha đừng đẩy tấm lòng của chúng con nữa, cứ vui vẻ nhận cho chúng con mừng. Hơn nữa, con kiếm tiền, lương tháng của con bây giờ nhận về cũng chẳng kém gì Chu Ứng Hoài ."
Chỉ là vì mới lâu nên cô nhận lương thôi. công việc thiết kế quần áo chung với Từ Kỳ Kỳ giúp cô một khoản, tuy nhiều nhưng cũng bằng lương cả tháng của một công nhân thực tập bình thường trong xưởng.
Trình Phương Thu một dài, Đinh Tịch Mai và Trình Bảo Khoan đều chăm chú lắng , mắt cay cay. Nói cảm động là dối, con gái hiếu thảo như , con rể đối xử với con gái đến thế... Họ còn mong cầu gì hơn?
Khoan , Thu Thu nó bắt đầu kiếm tiền ? Đinh Tịch Mai nhịn hỏi dồn: "Có là phúc lợi dành cho nhà mà Ứng Hoài ? Giờ con cũng ở xưởng cơ khí ?"
"Không ạ, ở xưởng chán lắm, con đang ở tiệm chụp ảnh."
Trình Phương Thu lúc mới nhớ chuyện cho gia đình, cô vỗ trán ảo não: "Xem cái trí nhớ của con , cứ mải vui vì gặp mà quên khuấy mất."
"Chị, chị tiệm chụp ảnh việc thế?" Trình Học Tuấn sáp gần. Nãy giờ lớn chuyện nghiêm túc, một đứa trẻ con như xen nên cứ im lặng , đến giờ mới dám hỏi một câu.
"Bố chồng chị xem ảnh cưới của hai chị nên bọn chị tiệm chụp ảnh. Người thấy chị điều kiện nên mời chị ở luôn." Trình Phương Thu qua loa chuyển chủ đề: "Lần lên tỉnh, chị sẽ đưa cả nhà đến đơn vị chị xem, sẵn tiện chụp một tấm ảnh gia đình thật !"
Trước đây điều kiện gia đình bình thường, vài năm nhà họ mới dám bỏ tiền tiệm ảnh huyện chụp một , nhưng giờ thì khác . Cô là nhân viên tiệm ảnh, chế độ giảm giá, cô chụp cho nhà thật nhiều. Đặc biệt là cô, Đinh Tịch Mai, bà và chiều sâu, khí chất toát lên vẻ phong trần đầy hoài niệm, cực kỳ ăn ảnh. Đến lúc đó cô sẽ tự tay tóc, phối đồ cho , kết quả chắc chắn sẽ chấn động! Chỉ nghĩ thôi cô thấy phấn khích, đó là cảm giác của một nhiếp ảnh gia khi gặp mẫu tâm đắc.
"Chị, chị giỏi thật đấy! Mới đó công việc chính thức !" "Cha tự hào về con."
Vợ chồng Đinh Tịch Mai chỉ nghĩ con gái nhân viên bình thường ở tiệm ảnh nên nghĩ ngợi sâu xa, cả nhà đều rạng rỡ vì thực lòng chung vui. Thấy họ hạnh phúc, Trình Phương Thu cũng mỉm theo.
, nhắc đến ảnh, đống đồ cô và Chu Ứng Hoài gửi chắc bố chồng nhận nhỉ? Đợi về Vinh Châu gọi điện hỏi xem, đừng để thất lạc giữa đường.
Phố Phúc Quang ở quận Đông Thành, thủ đô, rợp bóng những hàng ngân hạnh già. Đang giữa mùa hè, cành lá sum suê xanh mướt, thấp thoáng đó là những bức tường đỏ ngói vàng. Các con ngõ nhỏ đan xen giữa những dãy tứ hợp viện, xe chỉ thể dừng ở đầu ngõ thêm . Một phụ nữ trung niên mặc bộ đồ xám nhạt, đợi tài xế xuống xe vội vàng tự mở cửa bước xuống.
"Không cần đợi , về ." "Cục trưởng Lưu, để bê giúp bà."
Lưu Tô Hà xua tay, đóng cửa xe tự ôm gói đồ trong ngõ. Gặp một vài quen chào hỏi, họ khỏi thắc mắc bà ôm gì mà nặng thế.
"Đồ con dâu gửi về đấy, bảo cần chuẩn nhiều mà nó cứ nhất quyết..."
Nói thì nhưng đôi mắt bà tràn ngập ý , là cực kỳ đắc ý. Những sống ở khu đều là "cáo già" cả, qua là hiểu ngay nên ai cũng chọn lời ý mà .
"Ôi dào, đó là nó hiếu thảo với ông bà đấy. Con dâu nhà mà một phần tâm lý như thế chắc thắp hương cảm tạ tổ tiên. Mắt của Ứng Hoài thì sai , là cô bé đó tính. Khi nào bà định dắt về cho mấy ông chú bà thím gặp mặt đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-122.html.]
Lưu Tô Hà thở dài: "Tính chất công việc của Ứng Hoài các ông bà cũng đấy, chắc đợi đến Tết thôi."
"Không vội, kiểu gì chẳng ngày gặp. Bà đang sang nhà các cụ hả? Thôi giữ bà chuyện nữa, hôm nào sang nhà uống nhé." "Được."
Bị trì hoãn một lúc, cánh tay Lưu Tô Hà mỏi vì sức nặng của gói đồ. Bà rảo bước nhanh hơn, cuối cùng cũng dừng một cổng tứ hợp viện. Bà cẩn thận đặt đồ xuống đất mới gõ cửa. Chẳng mấy chốc, một phụ nữ trung niên vẻ mặt hiền lành chạy mở cửa, thấy Lưu Tô Hà thì ngạc nhiên: "Cục trưởng Lưu? Sao giờ bà tới?"
" sang thăm bố ." Lưu Tô Hà đáp chỉ tay xuống đất: "Chị Trịnh, giúp một tay với, mệt c.h.ế.t ."
"Vâng ." Chị Trịnh vội vàng bê gói bưu phẩm lên, thấy bê nên để Lưu Tô Hà động tay . Bà cũng gượng ép, xoa cánh tay mỏi nhừ trong, hỏi: "Hai cụ nhà chị?"
"Có ạ." Chị Trịnh dừng một chút bổ sung: "Bà tới đúng lúc lắm, Thủ trưởng Chu và bà cụ từ bên nhà hàng xóm về lâu."
Lưu Tô Hà khựng một giây mới tiếp tục bước . Ngôi tứ hợp viện coi là nhà cũ của nhà họ Chu, từ khi ông cụ Chu nghỉ hưu luôn ở đây với bà cụ. Nhà rộng, chỉ hai già nên khó tránh khỏi cô đơn, buồn tẻ. Vì thế khi gia đình em thứ hai mượn cớ dọn qua đây ở chung, bà và chồng là Chí Hoành cũng can thiệp, vì già thực sự cần bầu bạn. Còn họ vì công việc nên thể dọn về đây, chỉ thể tranh thủ cuối tuần sang thăm.
thời gian trôi qua, hai cụ bắt đầu hồ đồ, lòng cũng dần thiên lệch. Đặc biệt là từ khi cặp cháu trai sinh đôi nhà bên đời, ông cụ và bà cụ Chu cứ như dọn hẳn sang nhà hàng xóm ở . Nếu là em bình thường, bà sẽ so đo chuyện già yêu thương đứa hơn đứa , nhưng với cái nhà chú hai đó, họ thực sự xứng! Nghĩ đến đây, nhịp thở của Lưu Tô Hà cũng trở nên nặng nề hơn.
Đi qua dãy hành lang sân vườn là tới hậu viện. Lưu Tô Hà thấy ngay ông cụ Chu đang tỉa cây cảnh trong đình. Bà chỉnh nụ , bước tới chào: "Bố."
Nghe tiếng, Chu Phục Cường , thấy con dâu cả thì mỉm , vẫy tay bảo: "Vợ thằng cả tới đấy ?"
"Mẹ bố?" Lưu Tô Hà thấy bàn đá đầy cành thông rụng, bà ngại bẩn, lấy khăn tay lau sạch một góc bàn mới bảo chị Trịnh đặt đồ xuống.
"Bà đang hầm canh bếp, lát nữa con cũng một bát nhé." Chu Phục Cường quan sát hành động của Lưu Tô Hà, thấy bà nâng niu cái bọc như báu vật, ông tò mò: "Cái gì đây?"
Lưu Tô Hà trả lời ngay mà mỉm vẻ bí mật: "Con xuống bếp phụ một tay, lát lên cả nhà cùng xem."
"Được." Chu Phục Cường gật đầu, đặt chậu cây đang tỉa dở xuống đất chờ, ánh mắt rời khỏi gói bưu phẩm.
Lát , Lưu Tô Hà và Dương Đào Tâm từ bếp lên. Dương Đào Tâm cũng chú ý ngay đến "vật thể lạ" bàn đá, sang hỏi: "Con mang đến ?"
Chị Trịnh bên cạnh : "Cục trưởng Lưu bê từ đầu ngõ đấy ạ, nặng lắm."
"Cái con bé , ở đây chúng chẳng thiếu thứ gì, đừng bê đồ nặng thế nữa. Trời nóng nực, mồ hôi nhễ nhại thế cực lắm." Dương Đào Tâm xót con dâu, bà quý nhất cô con dâu cả , đầu óc thành đạt, mang phong thái của bà năm xưa.
"Con , nhưng đây là đồ cháu dâu gửi về, ý nghĩa khác hẳn nên con đích mang sang." Lưu Tô Hà đặt khay canh xuống góc bàn, mỉm đáp.
khi lời dứt, vẻ mặt của Dương Đào Tâm và Chu Phục Cường đều nhạt vài phần. Lưu Tô Hà coi như thấy, tự cầm lấy cây kéo ông cụ bỏ bàn để rạch bọc đồ.
"Con xem qua, là đặc sản vùng Vinh Châu, Thu Thu thực sự tâm. Hơn nữa còn cả ảnh chụp của hai đứa nó."
Nghe thấy ảnh chụp, ông cụ và bà cụ Chu , miễn cưỡng lộ chút hứng thú.
"Ứng Hoài nhà tu mấy kiếp mới lấy cô vợ xinh như tiên giáng trần thế ." Lưu Tô Hà họ xem gì, lập tức đưa phong bì đựng ảnh sang.
Tiên giáng trần? Dương Đào Tâm và Chu Phục Cường chẳng mấy bận tâm đến lời khen đó, họ uể oải mở phong bì. Đập mắt đầu tiên là tấm ảnh chụp đơn của Chu Ứng Hoài.
"Tấm Ứng Hoài chụp khá đấy." Dương Đào Tâm vuốt ve tấm ảnh, chân thành khen một câu.