[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 118
Cập nhật lúc: 2025-12-19 03:32:02
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4nciRoie
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trình Phương Thu mà tai nóng bừng, cơn thẹn quá hóa giận tan biến phần lớn, đó là đôi chút mong chờ.
"Ừm." Cô nỡ lộ quá rõ ràng, chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng, tinh nghịch nhéo tai , liếc đống lộn xộn n.g.ự.c và xung quanh, hừ giọng: "Tự gây đấy, mau dọn dẹp ."
Chu Ứng Hoài khẽ , ánh mắt mang theo vẻ thỏa mãn giấu giếm, một tay bế cô xuống khỏi chiếc bàn thấp, dùng mặt trong sạch sẽ của chiếc áo sơ mi trắng nhẹ nhàng lau những dấu vết dính dấp n.g.ự.c cô. Ngoài , đó còn vương sắc đỏ rực do những ma sát mạnh bạo, ánh mắt nóng rực lên trong thoáng chốc, cố giữ bình tĩnh để lau sạch từng chút một. Sau đó, lượt mặc nội y và váy cho cô.
Chiếc sơ mi chắc chắn mặc nữa, khoác đại một chiếc áo khác, thu xếp quần áo sạch và đồ dùng cá nhân, nắm tay cô rời phòng. Nhà tắm của nhà khách ở cuối hành lang mỗi tầng, chia nam nữ riêng biệt. Có lẽ vì giờ muộn, ở nhà khách cũng ít nên hai chạm mặt ai, cứ thế nắm tay cho đến tận cửa mới tách .
Khu vực tắm rửa giống như phòng tắm công cộng đời , vài ống nước lớn tạo thành vòi sen, rèm che. May mà khác, Trình Phương Thu tìm cái móc treo túi quần áo và đồ dùng lên, tự mày mò một lát cũng hiểu cách dùng nước nóng lạnh. Cô bắt đầu cởi đồ, trút bỏ váy áo cảm nhận cảm giác đau ngứa khó tả nơi lồng ngực, trong lòng thầm mắng Chu Ứng Hoài đúng là đồ biến thái, chẳng hai chữ dịu dàng thế nào!
Xem lát nữa cô thu xếp !
Lời tuyên chiến dứt, bên tai vang lên giọng của thủ phạm.
"Bên là nước nóng."
Cô giật quanh, thấy ai mới nhận cách âm ở đây quá kém, tiếng vọng từ phòng bên sang. Quả nhiên giây tiếp theo liền thấy giọng Chu Ứng Thần.
"Vâng. , sáng mai tiệm ăn quốc doanh ăn sáng luôn ạ? Có cần mua thêm gì ?" "Nếu kịp thời gian thì mua, kịp thì thôi." "Dậy sớm chút là mà ?" "Dậy nổi ." "Anh, đùa em đấy ?"
Hai họ đó gì Trình Phương Thu rõ nữa, đầu óc cô rối như tơ vò, tức đến mức giậm chân. Chu Ứng Hoài cái đồ cún con , mặt Chu Ứng Thần mà dám năng linh tinh gì thế hả? Tuy gì quá đáng, nhưng vì cô và chuyện "khuất tất", nên lúc gì cũng thấy mang hàm ý sâu xa.
Hậm hực tắm xong, cô cứ ngỡ Chu Ứng Hoài về phòng từ lâu, ngờ bước thấy đợi ở cửa. Anh tự nhiên đưa tay đón lấy đồ đạc trong tay cô, định nắm tay thì cô phát một cái đau điếng.
Chu Ứng Hoài ngơ ngác nhíu mày, thế ?
"Anh đừng ngoài bậy bạ ?" Cô khoanh tay, đá một cái. Lực đạo trong mắt chỉ nhẹ tựa làn khói, chẳng chút đe dọa nào. Trình Phương Thu cũng nỡ đá thật mạnh, chỉ c.ắ.n môi xông thẳng về hướng phòng ngủ.
Chu Ứng Hoài đuổi theo sát bên, nghĩ mãi mới hiểu vấn đề: "Lúc đó thế cố ý ."
" vẫn đấy thôi." Trình Phương Thu chạy tới cửa mới nhớ chìa khóa ở chỗ , lườm thêm cái nữa.
Chu Ứng Hoài vội vàng mở cửa, phòng xong mới tiếp tục: "Vợ ơi, sai ."
Anh đóng cửa , đặt đồ đạc lên bàn, tiến tới ôm lấy eo cô. Cả hai tắm xong, nước khô hẳn, quạt thổi qua chút lành lạnh.
"Sau nhất định sẽ cẩn ngôn thận trọng." "Tha cho nhé?" "Cho một cơ hội lấy công chuộc tội ? Không tắm xong thì..."
Trình Phương Thu vốn đang giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đến câu cuối thì nhịn nổi nữa, vội vàng bịt miệng : "Chẳng cẩn ngôn thận trọng ? Anh lừa em!"
"Đó là với ngoài, chúng thì cần."
Cánh tay đàn ông như thép nguội nhân cơ hội khóa chặt lấy cô, thở ấm nóng khi chuyện cứ thế luồn lách lòng bàn tay cô, hết, đầu lưỡi ướt át còn theo sát phía . Tay cô run lên bần bật định rụt nhưng giữ chặt, hôn liên tục lên cổ tay như nâng niu bảo vật.
Trình Phương Thu thở dốc, cảm thấy Chu Ứng Hoài càng ngày càng điên khùng biến thái.
Trong đống đồ họ mua một bộ ga gối màu đỏ thẫm, vốn định để dùng lúc tiệc ở làng, ngờ dùng luôn lúc . Màu sắc rực rỡ phủ lên tấm ga cũ của nhà khách, ngay đó là hai cơ thể quấn lấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-118.html.]
Cổ chân mảnh khảnh nắm chặt, bắp chân đặt vai . Cảm giác hơn vì tóc dài một chút, còn đ.â.m da nữa nhưng vẫn khiến cô run rẩy vì ngứa ngáy. Trình Phương Thu hít thở từng ngụm lớn, ngón tay bấu chặt tấm ga giường mềm mại, hàng mi run rẩy mới đủ can đảm xuống Chu Ứng Hoài đang say sưa "thưởng thức". Môi lưỡi nóng bỏng, nhiễu loạn tâm thần cô. Lần vì say nên đầu óc tỉnh táo, nhưng rõ ràng uống rượu mà vẫn thấy mơ màng như cũ.
Nếu , tại lúc cô thấy khô họng, thậm chí chỉ dùng lực thêm chút nữa, tiến sâu thêm chút nữa? Trình Phương Thu thấy sắp phát điên , đôi chân trắng muốt quấn chặt lấy đầu , như nhận gợi ý, cuối cùng cũng chịu chiều theo ý cô.
Từng chùm pháo hoa nở rộ trong đêm tối, Trình Phương Thu rã rời định nghỉ ngơi, ngờ chẳng cho cô cơ hội đó, ôm lấy eo lật cô . Đầu gối quỳ ga giường, lún xuống đôi chút. Sắc trắng và đỏ rực tạo nên sự tương phản cực hạn.
Trình Phương Thu đầu, thấy những ngón tay thuôn dài của đang đặt bên mép chiếc quần lót đen, cơ n.g.ự.c và cơ bụng săn chắc phập phồng nhẹ theo nhịp thở dốc. Đường nhân ngư gợi cảm lặn mất lớp vải đen, ánh mắt cô vô thức xuống, nuốt nước bọt nhưng sực nhớ đến sức chiến đấu của , cô liền lắc đầu nguầy nguậy: "Em chỉ đồng ý..." Dường như khó mở lời, cô đổi giọng: "Em là ..."
Mặt Trình Phương Thu đỏ bừng, cô định bò chạy nhưng vì hầu hạ đến kiệt sức nên chẳng chạy , ngược còn tóm cổ chân lôi ngược trở . Vùng đất ẩm ướt chiếm đóng triệt để mà một lời báo .
Cô định hét lên nhưng miệng ngón tay lấp đầy, thứ chỉ còn là những tiếng rên hừ hừ mơ hồ. Sắc đỏ mặt càng đậm hơn, như đóa hồng nở rộ giữa đêm đen.
"Suỵt, cách âm ."
Chu Ứng Hoài áp sát lên lưng cô, bờ môi mỏng ấm nóng lướt dọc theo xương cánh bướm xinh xuống, cuối cùng dừng ở lõm eo, răng c.ắ.n nhẹ mơn trớn. Cô tự chủ mà duỗi thẳng mu bàn chân, ánh mắt mê ly thêm vài phần quyến rũ. Thấy cô yên lặng, mới chịu rút tay về.
Trình Phương Thu thẹn đến mức vùi mặt ga giường, nhưng nuốt trôi cơn giận , cuối cùng nhịn nổi liền c.ắ.n một miếng mu bàn tay , để một dấu răng đều tăm tắp, hỏa khí mới tan đôi chút. Chỉ là hề kêu đau nổi giận, ngược còn khẽ , âm đuôi trầm thấp mang theo sức hút nam tính khó cưỡng, kể kèm lời là những đợt sóng vỗ dập dồn.
Lúc Trình Phương Thu chìm giấc ngủ, cô mơ màng hỏi: "Thu Thu, dạy với, mai giải thích thế nào đây?"
"Cút."
Muốn giải thích thế nào thì tùy, giờ cô ngủ!
Sáng sớm hôm Trình Phương Thu gọi tỉnh, cô cáu kỉnh đá bên cạnh một cái, lầm bầm hỏi: "Mấy giờ ?"
"Sáu giờ." "Dậy sớm thế gì?" Cô bực bội vò tóc.
Người đàn ông ngẩn một lúc mới : "Chẳng chính em bảo sáu giờ gọi em dậy ?"
Đại não mệt mỏi của cô thanh tỉnh đôi chút, lùng sục trong đống ký ức hỗn độn đêm qua đoạn đối thoại : "Nhất định gọi em lúc sáu giờ." "Tại ?" "Còn chẳng tại ở ngoài bậy! Tất nhiên dậy sớm để chứng minh bản !"
Nếu thời gian thể ngược, cô nhất định sẽ về tát chính ... , tát Chu Ứng Hoài hai cái.
Trình Phương Thu gian nan dậy, cô lên, cái kẻ gây chuyện sốt sắng mang quần áo tới, tận tình mặc giúp cô, mặc xoa bóp eo cho cô. Chu Ứng Hoài gọi Chu Ứng Thần từ , ba chạm mặt ở hành lang, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ mệt mỏi.
"Đi ăn cơm ."
Tiệm ăn quốc doanh vắng hoe, Trình Phương Thu cảm giác thèm ăn, chỉ gọi một bát cháo kê. Vừa húp cháo đầu cô gật gù suýt cắm bát, Chu Ứng Hoài nhanh tay đỡ lấy trán cô. Cô tỉnh hai giây tiếp tục kiểu húp cháo mổ cò. Chu Ứng Hoài hết cách, đành bưng bát cháo sang mặt , đút từng thìa cho cô. May mà xung quanh ai, chỉ ba bọn họ, nếu hành động mật quá mức , dù là vợ chồng cũng thích hợp nơi công cộng.
"Anh, chị dâu thế ạ?" Chu Ứng Thần gặm bánh bao thịt, nhịn hỏi một câu.
Chu Ứng Hoài mặt đổi sắc đáp: "Chị lạ nhà, tối qua mất ngủ."
"Ồ ồ, lát nữa lên xe chị ngủ bù một lát." Chu Ứng Thần mảy may nghi ngờ.
Chu Ứng Hoài sợ Trình Phương Thu xe sẽ đói nên mua thêm mấy cái bánh bao và bánh phát cao mang theo, đó mới cung xả mua ít quà cáp thông dụng cùng gà vịt thịt cá mới bến xe. Suốt quãng đường Trình Phương Thu chẳng tỉnh lấy một , tựa vai ngủ ngon.
Đến điểm dừng ở công xã, họ gặp vài quen trong làng, ai nấy đều nhiệt tình chào hỏi nhưng vì đều bận việc nên chuyện lâu.