[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 116

Cập nhật lúc: 2025-12-19 03:29:54
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thu Thu?"

Trình Phương Thu bừng tỉnh, thấy ba đang nghi hoặc , cô gượng : "Tớ đang nghĩ thật là trùng hợp."

Vừa dứt lời, Hà Tùng Hàn bên hồn đuổi tới, thành công thu hút sự chú ý của , ai còn để tâm đến biểu cảm khác thường của cô lúc nãy nữa. Thấy cảnh , cô thầm thở phào, cố gắng tập trung tinh thần để thất thố thêm nào.

đổi quỹ đạo cuộc đời của khác, nhưng chuyện lỡ , thời gian chẳng thể ngược. Chỉ thể là ý trời. Nghĩ thì , nhưng trong lòng cô vẫn bồn chồn, ánh mắt vô thức rơi Chu Ứng Thần. Chú đang im lặng chắn Đặng Thanh Vãn, ánh mắt thâm trầm, rõ ràng là tư thế bảo vệ.

Chú sẽ ở bên Đặng Thanh Vãn ? Vậy còn nữ chính Lăng Chi thì tính thế nào? Nếu Chu Ứng Thần và Lăng Chi thực sự là đôi lứa trời sinh như trong sách, tại chú nảy sinh hảo cảm với mới gặp hai như Đặng Thanh Vãn? Càng nghĩ càng nhức đầu, cô day day thái dương, mặt tái vì mệt.

"Thu Thu, chứ?" Từ Kỳ Kỳ đỡ lấy tay cô, mày nhíu .

"Tớ , chỉ là thấy nóng thôi." Cô trấn an. Từ Kỳ Kỳ yên tâm, quạt tay cho cô bảo: "Trong bách hóa nóng thật, ngoài đợi chú em nhé?"

"Đợi chú cùng ." Cô quan sát thêm chút nữa.

Bên , Hà Tùng Hàn vẫn đang đeo bám Đặng Thanh Vãn, lúc thì dỗ dành ngon ngọt, lúc đem tình xưa nghĩa cũ bán thảm, thậm chí còn đe dọa uy hiếp. Đặng Thanh Vãn vẫn lay chuyển, sắt đá đòi hủy hôn. Thấy tụ tập ngày càng đông, Hà Tùng Hàn thấy mất mặt, sợ quen nhận chuyện gã và Lý Xuân Đan mập mờ mách đến đơn vị, đành nghiến răng buông lời hăm dọa rằng cô sẽ ngày hối hận.

"Cút." Đặng Thanh Vãn vờ định tung cú quật vai nữa khiến gã sợ đến mức lùi mấy bước, suýt ngã nhào, đám đông trận nhạo.

"Đừng đắc ý." Mặt Hà Tùng Hàn đỏ gay, chỉ tay chỉ Chu Ứng Thần: "Thằng mặt trắng , tao nhớ mặt mày ." Nói xong, gã kéo Lý Xuân Đan chen qua đám đông chạy mất.

Chu Ứng Thần nhíu mày. Đây là thứ hai gọi chú là mặt trắng, đám mắt mũi để hết ?

"Xin ." Đặng Thanh Vãn chân thành xin một nữa. Cô thật sự kéo chú rắc rối , chỉ tại gã Hà Tùng Hàn mắt mù cứ khăng khăng hai tư tình. "Hay là để mời ăn cơm coi như tạ nhé? Cả chị dâu và chị Kỳ Kỳ cùng luôn."

Chu Ứng Thần sang Trình Phương Thu, rõ ràng là đợi cô quyết định. Cô lúc đang phiền lòng, chỉ về nhà nghĩ cho thông suốt chứ chẳng tâm trạng nào ăn uống, liền giả vờ thấy sự kỳ vọng trong mắt chú mà từ chối: "Chị , trong khó chịu, chị về nhà nghỉ sớm."

"Ơ? Có cần bệnh viện khám chị?" Đặng Thanh Vãn thật thà hỏi.

Cô lắc đầu: "Chỉ là bụng..."

hết nhưng giữa phụ nữ với luôn sự ngầm hiểu, Đặng Thanh Vãn lập tức phản ứng nên mời thêm nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-116.html.]

Mấy chia tay ở bách hóa. Chu Ứng Thần xe nên đạp xe chở cô về. Vừa đến nhà, cô nhốt trong phòng, đến cơm tối cũng ăn. Cô trân trân lên trần nhà, thở dài bao nhiêu , cuối cùng cũng thông suốt.

nên cứng nhắc cho rằng cốt truyện trong sách là đúng , nếu theo con đường cũ của nguyên chủ, mà kết cục đó thê t.h.ả.m thế nào cô rõ. Chính vì cô chấp nhận cái gọi là mệnh đó nên mới cuộc sống dễ chịu như hiện tại. Cũng như , Chu Ứng Thần dù là nam chính nhưng giờ chú là một con bằng xương bằng thịt, suy nghĩ độc lập, thích ai là quyền của chú .

Dù chú theo cốt truyện, ở bên nữ chính Lăng Chi thì cũng chẳng ai quyền trách móc. Chú gặp Đặng Thanh Vãn , nảy sinh tình cảm thì đó là duyên phận. Hơn nữa, chuyện tương lai ai , nếu về Kinh Thị gặp Lăng Chi mà chú đổi ý thì cũng là chuyện thường tình. Tóm , cô cứ vờ như , can thiệp chính là sự tôn trọng nhất dành cho .

Thông suốt chuyện, cô thấy nhẹ nhõm hẳn. Gánh nặng trút bỏ thì bụng réo vang, từ trưa đến giờ cô mới chỉ uống chai nước ngọt. Cô mở cửa phòng định bếp tìm cái gì lót .

Lúc nãy Chu Ứng Thần hỏi cô ăn cơm nhưng cô lấy cớ đau bụng từ chối, chắc chú vẫn để phần. Ra đến phòng khách thấy Chu Ứng Thần đang báo, thấy cô , chú vội đặt báo xuống hỏi: "Chị dâu đỡ hơn ạ?"

"Chị ." Cô ngượng vì dối, cũng may đang cúi đầu nên chú thấy. Chú hỏi: "Chị ăn gì ? Anh em cũng sắp về , để em hai bát súp mì cà chua nhé? Bột em nhào sẵn ."

cửa sổ thấy trời tối mịt, thầm cảm ơn chú . Súp nấu xong thì Chu Ứng Hoài về.

"Về ?" Cô dậy đón. Anh dép, quậy chiếc cặp lên bàn ôm lấy eo cô, hôn trộm lên má một cái, bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến. Cô giật đẩy , ngượng ngùng liếc về phía bếp: "Làm gì thế ?"

"Chú thấy ." Anh nhạt chạy tót bếp khi cô nổi giận.

"Đồ lưu manh." Cô vờ chùi má nhưng khóe mắt ửng hồng. Anh bếp , tay áp lên bụng cô, giọng lo lắng: "Nghe chú Thần bảo ban ngày em đau bụng ? Giờ thế nào ?"

Xác định cô thật sự , mới thở phào: "Đợi bận xong đợt , bệnh viện khám tổng quát xem ?"

Cô định bảo cần nhưng ánh mắt đầy lo âu của , cô đành gật đầu. Khám sức khỏe chỉ lợi chứ hại. "Hay là sắp xếp đám cưới , em cũng đưa bố với em trai khám một thể."

Ở quê điều kiện đó, ăn mặc còn lo xong gì đến khám bệnh. Giờ nắm tay hòm chìa khóa, cô lo cho nhà , sức khỏe là quan trọng nhất. Anh đồng ý, còn giới thiệu bệnh viện từng khám.

Nói chuyện một lát, cô thở dài: "Bao giờ thì đón lên hả ? Em nhớ họ quá." Người cha chiều vợ thương con, dịu dàng, em trai nghịch ngợm nhưng ấm áp... cô thật sự nhớ họ.

"Thứ Sáu tuần ." Anh xoa đầu cô vỗ về.

Ăn xong bát súp mì cà chua ấm bụng, ba cùng lắp cái "mắt mèo" tự chế ở cửa. Thực đơn giản, chỉ cần đục một lỗ nhỏ cánh cửa dùng miếng gỗ nhỏ chắn bên trong chốt cài, ngoài mở . Có cái , cần mở cửa cũng ai đến, an hơn nhiều.

Một tuần trôi qua nhanh chóng. Cô và Từ Kỳ Kỳ nhận thêm hai đơn hàng, việc ở tiệm ảnh cũng định. Chẳng ai đồn mà dân tình cứ kháo Tiệm ảnh Hồng Mộng cô thợ ảnh trẻ như tiên, ngày nào cũng kéo đến xem cô cứ như ngôi . Cũng may họ chỉ xem chứ quậy phá nên cô cũng mặc kệ, miễn ảnh hưởng công việc là , dù kiếp cô cũng quen với sự săn đón .

Loading...