Trong điện thoại dông dài tiện nên Đỗ Phương Bình cũng rõ thực hư, chỉ Từ Kỳ Kỳ bảo thể giúp cô thiết kế hai bộ váy còn hơn bộ đó.
"Gì mà bắt cóc? Nghe khó c.h.ế.t ." Từ Kỳ Kỳ nũng nịu lườm một cái. Vì thiết với Đỗ Phương Bình nên cô kể luôn chuyện tái ngộ Trình Phương Thu ở xưởng cơ khí: "Duyên phận đúng là diệu kỳ."
"Thế thì trùng hợp quá." Đỗ Phương Bình cảm thán, tiếp: "Tớ yêu cầu gì đặc biệt, chỉ hai chữ thôi: Phải ."
Không yêu cầu đôi khi là yêu cầu khó nhất. Thấy Đỗ Phương Bình thẳng thắn, Trình Phương Thu cũng dây dưa, bắt đầu quan sát đối phương. Đỗ Phương Bình cao, bỏ gót giày chắc chỉ tầm mét năm lăm, mảnh khảnh, cân đối. Cô da trắng, mặt tròn, mắt cũng tròn xoe. Ngay từ cái đầu tiên, Trình Phương Thu thấy cô hợp với phong cách ngọt ngào, đáng yêu.
Trình Phương Thu vội chọn vải vẽ mẫu ngay mà dẫn hai bách hóa tổng hợp, tìm đến cửa hàng đặt gương ở cửa mới dừng , kéo Đỗ Phương Bình gương.
"Cậu ngại nếu tớ đụng chạm một chút chứ?" Thấy Đỗ Phương Bình và Từ Kỳ Kỳ ngơ ngác, cô giải thích thêm: "Tớ qua về cách ăn mặc hôm nay của ."
Đỗ Phương Bình ngẩn gật đầu: "Tất nhiên là ."
Được đồng ý, Trình Phương Thu tháo chiếc mũ đầu Đỗ Phương Bình xuống. Cô bạn giật , theo bản năng đưa tay vuốt tóc. Đội mũ lâu nên tóc cô bết mồ hôi, vài sợi dính bệt trán. Đỗ Phương Bình lôi thôi trong gương mà thấy tự ái, định chất vấn tại tháo mũ , nhưng nhớ là đồng ý, là bạn của Kỳ Kỳ nên đành nén giận, chỉ gắt nhẹ: "Trả mũ cho tớ."
"Đợi chút." Trình Phương Thu lấy chiếc lược mới, nhẹ nhàng chải tóc cho Đỗ Phương Bình mới giải thích: "Mũ đúng là vũ khí để sửa khuyết điểm gương mặt và tạo điểm nhấn, nhưng nếu chọn sai thì sẽ là t.h.ả.m họa."
Đỗ Phương Bình liền im lặng, Từ Kỳ Kỳ cũng bên chăm chú .
"Chiếc mũ hợp với , nó quá nhỏ, vành hẹp, những tôn dáng mà còn kéo nhan sắc của xuống."
Cách của Trình Phương Thu khéo, cô chê đầu Đỗ Phương Bình to mà chỉ do mũ, đạt mục đích giữ thể diện cho khách.
"Bộ váy hợp để tết tóc đuôi sam, kèm một sợi dây buộc tóc xinh xắn." Vừa , cô lấy sợi dây từ túi , ngón tay thoăn thoắt tết cho Đỗ Phương Bình một b.í.m tóc buông lỏng, còn kéo vài sợi tóc mái để che bớt khuôn mặt tròn.
"Cái chỉ là dây đen bình thường, nếu dùng loại cùng màu với váy thì sẽ đồng điệu hơn nhiều. Còn nữa, xem, bỏ thắt lưng hoặc dịch lên cao một chút, trông chân sẽ dài hơn hẳn đúng ?"
Đỗ Phương Bình đổi trong gương, ngơ ngác gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-114.html.]
"Da trắng, mặc màu ." Trình Phương Thu chỉnh thắt lưng cho bạn, mỉm khen ngợi. Đỗ Phương Bình đỏ mặt, ngượng nghịu: "Cảm ơn nhé."
Trình Phương Thu hiểu rằng chinh phục khách hàng thì dựa thực lực. Cô dẫn hai chọn vải. Đỗ Phương Bình đưa một mức giá định sẵn nên dễ chọn. Cô chọn màu trắng sữa và hồng phấn nhạt, mua thêm ít vải vụn để trang trí. Chọn xong, ba tìm chỗ trong bách hóa, Trình Phương Thu vẽ mẫu, còn Từ Kỳ Kỳ dẫn Đỗ Phương Bình mua nước ngọt.
"Bạn giỏi thật đấy." Đỗ Phương Bình giấu nổi sự ngưỡng mộ. Từ Kỳ Kỳ tự hào hếch mặt: "Chứ còn gì nữa, tớ cứ tưởng tớ sành điệu lắm mà Thu Thu vẫn thấm ."
Hai mua nước thì Trình Phương Thu vẽ xong một mẫu váy, ghi chú rõ ràng để thợ may dễ theo. Đỗ Phương Bình sướng rơn, trả tiền sòng phẳng ôm vải và mẫu vẽ ngay, chắc là mang đến tiệm may luôn.
"Đã giao kèo nhé, bốn-sáu."
Cầm tiền kiếm , hai cô gái đều phấn khích. Đây là khoản tiền đầu tiên họ tự bằng năng lực bản , cảm giác chỉ một chữ: Sướng!
"Tớ liên hệ thêm nhiều khách nữa mới ." Từ Kỳ Kỳ hưng phấn như nhảy dựng lên. Trình Phương Thu mỉm tán thành, kinh nghiệm thiết kế từ kiếp khiến việc với cô dễ như trở bàn tay.
"Đấy là chuyện , giờ tiêu hết chỗ tiền !" Từ Kỳ Kỳ kéo cô bách hóa. Vừa mua xong khăn lụa , họ thấy một đám đông đang tụ tập cửa hàng quần áo may sẵn. Nghe đồn là cảnh bắt gian kịch tính, cả hai tò mò chen xem. Không ngờ thấy một khuôn mặt quen thuộc!
Tầng chuyên bán quần áo vải vóc, khách chủ yếu là phụ nữ nên khả năng "hóng hớt" cực cao, chẳng mấy chốc cửa hàng vây kín.
"Hà Tùng Hàn, còn dám bảo hai quan hệ gì?" Một phụ nữ tóc ngắn mặc quần dài năng động, lớn giọng hỏi.
"Thanh Vãn, em về Kinh Thị ?" Hà Tùng Hàn hoảng loạn, vội dãn cách với phụ nữ bên cạnh: "Chúng chỉ là đồng nghiệp bình thường, con cô sắp sinh nhật nên đưa chọn quần áo, em đừng nghĩ lung tung." Giọng gã lớn nhưng âm cuối run, lộ rõ vẻ dối.
"Anh bốc phét thôi, cô chồng, gia đình bạn bè mà nhờ đến một đồng nghiệp chẳng liên quan gì như ?" Đặng Thanh Vãn tỉnh táo, hề tin lời gã.
"Đồng chí Đặng, cô đừng hiểu lầm Tùng Hàn, chúng thật sự gì." Người phụ nữ nhỏ nhắn mặc váy hồng nhạt lưng Hà Tùng Hàn vội vàng lên tiếng, giọng vẻ đáng thương: "Chồng là công an, hy sinh khi bắt tội phạm cách đây hai năm , nhà già trẻ nhỏ, bạn bè, ngoài Tùng Hàn chẳng nhờ cậy ai."
Cô nấc nghẹn: " chỉ chọn cho con trai bộ đồ nó thích, cố ý phiền Tùng Hàn ."
Lời thốt khiến đám đông đang khinh bỉ bỗng chuyển sang mủi lòng. Người thì bảo cô đáng thương, chồng là hùng hy sinh, giúp đỡ một chút cũng , bảo Đặng Thanh Vãn đừng tính toán quá.
Trình Phương Thu tặc lưỡi, hóa thời nào cũng loại " xanh bạch liên hoa" và những quần chúng hóng hớt dễ dắt mũi. Thương nghèo là , nhưng cũng cần tỉnh táo.