[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 103

Cập nhật lúc: 2025-12-19 03:16:35
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không , em hiểu mà."

Chuyện qua thì cứ để nó trôi qua, giải thích nhiều chỉ thêm ngượng ngùng, thà rằng lật sang trang mới.

Chu Ứng Thần mím môi, đúng lúc cửa mở , chú theo bản năng quan sát một lượt. Căn hộ hai phòng ngủ quá lớn nhưng nội thất và cách bài trí gu, rèm cửa màu trắng sữa khẽ lay động theo gió, khiến phong cảnh bên ngoài lúc ẩn lúc hiện.

Trên bàn và tủ hề phủ những tấm khăn ren che bụi như các gia đình khác, mà phối khăn trải bàn và đồ trang trí tương ứng với màu sắc nội thất. Nhìn qua chỉ thấy đúng hai chữ: ấm cúng. Xem cuộc sống của trai khá là mỹ mãn.

"Ứng Hoài còn một lúc nữa mới tan , chú nghỉ ngơi một lát ?" Trình Phương Thu lấy từ trong tủ đôi dép lê và đồ dùng vệ sinh chuẩn sẵn.

"Cảm ơn chị dâu." Chu Ứng Thần chân thành cảm ơn. Đi đường dài vất vả, thời tiết nóng, giờ chú chỉ tắm một cái cho sảng khoái, ngờ cần lên tiếng cô thấu hiểu, thậm chí chuẩn đầy đủ.

Trình Phương Thu mỉm : "Nhà vệ sinh ở hướng , chú tắm . Chú đói ? Nếu đói để chị chút gì lót nhé? Đợi Ứng Hoài về cùng tiệm cơm quốc doanh ăn ."

"Dạ cần chị, em ăn trưa tàu , em đói lắm."

"Vậy , chị ban công sách, phòng của chú là phòng , tắm xong thể nghỉ một lát." Trình Phương Thu thấy Chu Ứng Thần ý, nụ mặt cũng thêm phần thật lòng.

"Vâng ạ." Chu Ứng Thần gật đầu, sực nhớ đống hành lý lỉnh kỉnh khệ nệ mang tới, liền gọi cô : " chị dâu, chỗ đều là quà và đặc sản bố bảo em mang cho chị đấy."

"Hả?" Trình Phương Thu vốn nhưng lúc vẫn thể hiện sự bất ngờ, cô thốt lên: "Nhiều thế ? Bố thật là tâm quá." Nói xong, vành mắt cô còn đỏ lên, nước mắt chực trào như thể cảm động lắm.

Chu Ứng Thần từng gặp cảnh , thoáng chút bối rối, vụng về an ủi vài câu. Thấy tâm trạng cô định , chú mới thở phào. Chị dâu thật đấy, trong túi cảm động đến phát , chẳng giống mấy hạng phụ nữ hám lợi chút nào.

Chú mở dây buộc ba lô, tìm kiếm một lúc lôi từ ngăn bí mật một cuốn sổ tiết kiệm: "Chị dâu, đây là tiền sính lễ bố dành dụm cho cả, giờ giao cho chị."

Nhìn cuốn sổ tiết kiệm nhét tay, nhịp thở của Trình Phương Thu dồn dập trong chốc lát. Cô thực sự mở xem ngay bên trong bao nhiêu tiền! cô vẫn nhịn , ngoài mặt vờ do dự: "Thế lắm ?"

"Chẳng cả, em bảo trao tận tay chị, tuyệt đối đừng để cả , đây là tiền riêng của chị dâu đấy." Chu Ứng Thần nhún vai, một cách đương nhiên.

là bà chồng tuyệt vời nhất trần đời! Trình Phương Thu tranh thủ lúc chú cúi đầu tìm đồ, nhanh tay liếc trong. Cô dám kỹ nhưng thấy nhiều chữ . Một, mười, trăm, nghìn, vạn...

Tim cô đập nhanh đến mức cần cấp cứu! Con ở thời đại là khái niệm gì? Có thể là tự do tài chính , giờ cô thể hiên ngang trong bách hóa luôn! Cô chợt nhớ hôm mua nội thất xót tiền, Chu Ứng Hoài bảo vài ngày nữa sẽ " cho túi tiền phồng lên", đây gọi là phồng, đây là nổ tung luôn !

Chưa kịp bình tâm, Chu Ứng Thần đưa qua một chiếc hộp nhỏ tinh tế. Mở , mắt cô sáng rực, bên trong là chiếc đồng hồ nữ tinh xảo, thương hiệu thịnh hành nhất hiện nay, thiết kế trang nhã đúng gu của cô. Thật là buồn ngủ gặp chiếu manh, cô bàn với chồng mua đồng hồ thì chồng gửi tới, còn là mẫu mã thời thượng mà ở Vinh Châu mua nổi!

Chương 64: Chồng ơi ôm cái nào

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-103.html.]

"Mẹ em bảo thanh niên các chị thích kiểu gì nên dắt chị họ chọn cùng. Chị dâu thích thì để em mang về trả, mua cái khác cho chị."

"Không cần , chị thích lắm." Trình Phương Thu híp mắt, đôi gò má ửng hồng.

"Vậy chị đeo thử xem ."

Cô gật đầu, cẩn thận đặt sổ tiết kiệm và hộp đồng hồ lên bàn đeo thử. Kích cỡ khéo như thể đo ni đóng giày.

"Chị họ mắt thật đấy."

"Chị chỉ thích mua sắm mấy thứ thôi." Nhắc đến chị họ , biểu cảm Chu Ứng Thần cứng một chút : "Em nghĩ hai sẽ hợp đấy. Cuối năm về gặp chị sẽ ."

Trình Phương Thu để tâm chuyện đó nữa vì sự chú ý đống đặc sản Bắc Kinh thu hút. Đủ loại bánh trái bày đầy một bàn, những thứ kiếp cô còn thấy.

"Vốn em định mang vịt Bắc Kinh cho chị nếm thử, nhưng trời nóng quá, đường chắc chắn sẽ hỏng. Đợi bao giờ chị về Bắc Kinh nhất định ăn nhé. Mẹ còn chuẩn sẵn các loại phiếu mua đồ lớn cho đám cưới của chị, để hết ở đây . Chị dâu cần em dọn cùng ?"

Cô vẫy tay từ chối sự nhiệt tình của chú : "Không cần , chú tắm rửa nghỉ ngơi , chị tự ."

Sau khi quen hơn, cô thấy Chu Ứng Thần cũng khá nhiều. Dù vẫn còn trẻ, là sinh viên, tính cách thế là bình thường. Đợi chú phòng tắm, phòng khách chỉ còn cô, cô dọn dẹp thầm cảm thán gia đình Chu Ứng Hoài hơn cô tưởng tượng nhiều. Ngay cả nam chính trong sách cũng tôn trọng cô.

Trình Phương Thu mỉm , quyết định lát nữa chồng về thưởng cho một nụ hôn thật kêu. Nhà chồng với cô thế , Chu Ứng Thần về cô cũng chuẩn thật nhiều quà cáp Vinh Châu cho chú mang theo.

Dọn dẹp xong, cô mang sách ban công . Trời còn nắng, cô ghế bập bênh, làn gió từ quạt điện thổi nhẹ khiến cô lười biếng ngủ lúc nào .

Trời sập tối, giờ tan tầm đến. Chu Ứng Hoài đạp xe nhanh hơn thường ngày vì trong lòng chuyện. Vừa đến khu tập thể, chậm , khóa xe định lên lầu thì một chặn đường ở góc khuất.

Nhận đó, nhíu mày ngay lập tức.

"Đồng chí Chu." Đối phương rõ ràng là đợi sẵn ở đây, thấy là đón đầu ngay, gương mặt nhăn nheo nở nụ đáng ghét.

"Có chuyện gì?" Chu Ứng Hoài liếc lên lầu, vợ đón em trai .

Mã Thụ Căn nhận thấy vẻ mất kiên nhẫn của , trong lòng c.h.ử.i thầm: "Thái độ với bề thế đấy !". lão vẫn vờ vịt thở dài: "Đồng chí Chu, chuyện nên ."

Chu Ứng Hoài rảnh lão lấp lửng, định lách qua lên thì lão đuổi theo: "Ấy đừng vội, , nhưng chuyện đàn ông cắm sừng thì thật khó mở lời..."

Bước chân Chu Ứng Hoài khựng , chân mày nhíu chặt hơn. Thấy qua bằng ánh mắt lạnh lẽo, Mã Thụ Căn chắp tay lưng, đầy vẻ bí hiểm: "Đàn bà mà, đừng lấy loại quá , là hồ ly tinh đầu thai, lăng loàn sẵn trong máu, thấy trai là ngứa ngáy ngay. Hai mới cưới mấy ngày mà đồng chí Trình dám dẫn trai lạ về nhà, ở lì trong đó mấy tiếng đồng hồ thấy , gan cũng to thật đấy."

Lão nhổ bọt xuống đất. Lão cứ tưởng Trình Phương Thu băng thanh ngọc khiết, ai dè là hạng lẳng lơ chịu nổi cô đơn. Trưa lão mang đồ sang xin thì mở cửa, chiều lão thấy cô đường đường chính chính dắt trai về nhà, trong phòng còn phát tiếng động rầm rầm rình rình, lão ngoài hành lang còn thấy! Chắc là chê lão già, khỏe bằng trai trẻ chứ gì? Loại đàn bà trắc nết dạy dỗ . Lão nuốt trôi cục tức nên đợi sẵn ở để báo cho Chu Ứng Hoài, định theo lên xem cảnh bắt gian tại trận.

Loading...