[Xuyên không tái sinh TN70] Niên đại văn, cô nàng chiêu trò xinh đẹp là đại lão - Chương 102

Cập nhật lúc: 2025-12-19 03:14:38
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đặng Thanh Vãn thị lực cực , cô thấy tiêu đề cuốn sách cất ba lô hai chữ "Phi hành".

"Cậu là quân? Hay là phi công?"

Hỏi xong, Đặng Thanh Vãn mới thấy đường đột. Dù cả hai cùng bắt trộm, coi như chút tình đồng chí cách mạng, nhưng dù vẫn là lạ mới gặp đầu. Cô hắng giọng, bổ sung thêm: "Nghe giọng vẻ là Bắc Kinh? cũng ở Bắc Kinh, hiện là học viên phi hành."

Nghe , Chu Ứng Thần dừng tay, đầu cô, đôi mày nhướng nhẹ, phóng khoáng: "Thế thì trùng hợp quá, chắc là đàn của cô ."

Trường đào tạo nữ phi công ở Bắc Kinh chỉ một, năm nay trường tuyển thêm một đợt học viên nữ, lúc các cô đến trường tập huấn sớm gây xôn xao nhỏ, ngay cả suốt ngày huấn luyện như cũng bạn cùng phòng nhắc tới. Cô chắc là một trong đó, trẻ hơn nhiều, còn khá xinh , nếu là đàn chị thì đám bạn cùng phòng của ầm ĩ lên .

"Đàn ?" Đặng Thanh Vãn cũng nhướng mày. Cô đang là sinh viên năm ba, khai giảng tới là lên năm tư. Vị tự xưng đàn chẳng lẽ là học viên nghiệp năm nay? ngoại hình xuất chúng thế , lẽ nổi tiếng ở trường mới đúng, từng qua? nghĩ , hạng quanh năm ngâm trong buồng lái và văn phòng giáo viên như cô, cũng là thường.

Thế là Đặng Thanh Vãn chẳng mảy may nghi ngờ, hào phóng đưa tay : "Chào đàn ."

Giọng lanh lảnh, dứt khoát. Chu Ứng Thần nhếch môi, đầu thấy hai chữ "đàn " êm tai đến thế, đưa tay bắt lấy tay cô: "Chào đàn em."

Bắt tay xong, thấy vơi bớt, Đặng Thanh Vãn mời cùng ngoài. Có lẽ do tính chất chuyên môn đặc thù, cả hai đều nhiều, cho đến khi khỏi cổng ga vẫn chẳng trao đổi thêm mấy câu. Chu Ứng Thần định chào tạm biệt thì thấy đằng xa hai phụ nữ giơ cao tấm biển ba chữ "Chu Ứng Thần" đỏ chót. Họ xinh nổi bật, cùng mặc váy đỏ, chú ý cũng khó. Không chỉ , ai khỏi ga cũng chằm chằm.

Lời định nuốt trong. Đặng Thanh Vãn cũng thấy, cô tấm biển, thốt lên: "Người của nhiệt tình quá, thật !"

Chẳng bù cho cô, lẻ bóng một , cũng chẳng báo cho ai vì tạo bất ngờ. Nghĩ đoạn, cô gạt nỗi thất vọng, thúc giục mau qua đó. Chu Ứng Thần gật đầu, chào tạm biệt cô sải bước về phía hai đang cầm biển.

"Thu Thu, vẫn thấy nhỉ?" Từ Kỳ Kỳ sốt ruột kiễng chân ngó nghiêng. Họ hỏi kỹ, đợt khách đúng là chuyến tàu cần đón, nhưng gần hết vẫn thấy ai đến nhận , chỉ gặp mấy kẻ đến bắt chuyện quen.

"Đợi chút nữa xem, em tin chú thấy ." Trình Phương Thu liếc tấm biển. Biển báo rành rành thế , cô tin một học viên phi công thị lực như chú thấy! Chưa kể hai chị em còn đặc biệt diện váy đỏ để đón chào và cho dễ nhận diện giữa đám đông. Nếu thế mà còn lạc thì cô chịu.

"Ơ, em chồng ?" Từ Kỳ Kỳ kích động vỗ tay bạn: "Nhà chồng gen thật đấy, trai cao ráo, chân dài, mã thế ? Hai em giống ghê."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-tai-sinh-tn70-nien-dai-van-co-nang-chieu-tro-xinh-dep-la-dai-lao/chuong-102.html.]

Trình Phương Thu theo, thấy một thanh niên sơ mi trắng quần tây đen, lưng đeo bao lớn, hai tay xách thêm mấy túi nặng trịch mà bước vẫn khoan thai, chút chật vật. như lời Kỳ Kỳ, Chu Ứng Thần giống Chu Ứng Hoài đến bốn năm phần, đều vai rộng eo thon chân dài, mũi cao môi mỏng mắt to, chỉ là ở chú nhiều thở thanh xuân hơn.

là nam chính trong sách, ngoại hình và khí chất thật tuyệt. Chú bây giờ vẫn còn nét đơn thuần, chính nghĩa, trắng là ánh mắt vẫn còn cái vẻ "trong trẻo nhưng ngây ngô" của sinh viên.

"Chào hai chị, đầu gặp mặt, em là Chu Ứng Thần."

Chú chủ động chào hỏi nhưng vì rõ ai là chị dâu nên vội gọi tên. Trình Phương Thu định thần , nuốt nước miếng vì căng thẳng nhưng mặt vẫn niềm nở: "Chào chú, chị là Trình Phương Thu, còn đây là bạn chị, Từ Kỳ Kỳ. Hôm nay Ứng Hoài bận việc xin nghỉ nên chỉ hai chị đón thôi."

Cô định giúp xách đồ nhưng chú từ chối ngay: "Không cần chị dâu, em xách ."

Nghe cô giới thiệu, Chu Ứng Thần xác định danh tính, ánh mắt kìm kỹ chị dâu. Chú đoán vợ thường, nhưng ngờ thế ! Giọng dịu dàng, tiếp đãi phóng khoáng, khác hẳn với tưởng tượng về một cô gái nông thôn chân lấm tay bùn. Chú thấy phiến diện, tự nhủ về học lớp tư tưởng chính trị.

"Vậy , mệt thì bảo chị nhé." Trình Phương Thu thấy chú tự nhiên, vẻ đại thiếu gia kiêu kỳ thì cũng nhẹ nhõm: "Từ ga về nhà máy xa, xe buýt nhé."

Có Từ Kỳ Kỳ hoạt bát, bầu khí xe mấy trầm mặc. Cô nàng hỏi han Chu Ứng Thần đủ điều, từ chuyện nghề nghiệp đến cả chuyện đời tư. Khi Kỳ Kỳ hỏi chú yêu , Trình Phương Thu lén vểnh tai . Trong sách, đoạn gặp gỡ của nam nữ chính khá mờ nhạt, cô chỉ nó diễn mùa hè rực lửa, đôi bạn học cùng trường quân đội nảy sinh tình cảm cùng trưởng thành.

"Dạ ." Chu Ứng Thần trả lời chắc nịch. Trình Phương Thu gật đầu, là nam nữ chính vẫn gặp .

Về đến cổng xưởng cơ khí, Từ Kỳ Kỳ chào tạm biệt để gia đình họ tự nhiên. Chỉ còn hai , Trình Phương Thu khớp nhưng vẫn cố tự nhiên dẫn đường. Lúc ngang khu tập thể, mấy bà thím thấy Chu Ứng Thần giống Chu Ứng Hoài quá nên nhận nhầm là chồng cô. Cô giải thích hụt , mấy bà đòi mai cho chú .

"Ha ha, để hôm khác ạ, nay tiện." Cô qua loa vài câu hiệu cho chú lên lầu. Chú biểu cảm sống động của chị dâu, khóe môi nhếch lên.

"Đáng sợ thật, mấy thím cứ thấy ai độc là đòi mối." Trình Phương Thu thở phào khi lên lầu.

"Chắc tại họ ăn dưa muối lớn lên ạ?" (Ý ăn mặn nên lo chuyện bao đồng).

Trình Phương Thu ngẩn , nhận chú đang đùa, liền ôm bụng hưởng ứng. Bầu khí bớt gượng gạo, cô lấy chìa khóa mở cửa.

"Chị dâu xin , em giỏi... điều tiết khí lắm."

Loading...