Xuyên Không Ta Phải Lòng Tuyệt Sắc Vương Gia - Chương 331

Cập nhật lúc: 2024-12-12 22:44:15
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió thổi mây trôi, mặt trời đỏ rực treo trên cao phát ra uy lực của nó, nắng vàng soi muôn nơi.Trời trong vắt, xanh thẳm như màu ngọc.Một ngày trước, việc Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt từ trên trời rơi xuống khiến chi toàn bộ binh sĩ Thiên Thần, như được ăn thuốc kích thích, hết sức hưng phấn, anh dũng vô địch.Ngược lại, binh lính Nam Tống dường như đã đánh mất toàn bộ sĩ khí.Phía sau, lương thảo bị thiêu hủy, phía trước, Thiên Thần giáng xuống ủng hộ binh sĩ Thiên Thần, đả kích này nối đả kích khác, cộng thêm binh sĩ Thiên Thần dùng hết sức mà mãnh liệt tấn công, khiến cho quân lính Nam Tống càng thêm bất mãn.Chiến sự, càng lúc càng nghiêng về một bên.Chỉ mới mấy ngày, Thiên Thần trực tiếp đại phá bốn mươi vạn đại quân Nam Tống, lao thẳng tới biên quan thủ thành của Nam Tống.Người mài đao đánh trận, người khác lại mài đao đốn củi, trong khi Hiên Viên Triệt đang phải tất bận trên chiến trường, Âu Dương Vu Phi lại ở một bên đốn củi.Hắn đã tận mắt chứng kiến Lưu Nguyệt chế tạo ra cánh để bay.“Lưu Nguyệt, chỗ này có phải hơi nhỏ hay không?”

Tuy rằng hắn đã nhìn từ đầu tới đuôi, bất quá chỗ kia hình như nhỏ quá, hắn có chút không thể chắc chắn.Lưu Nguyệt nhàn nhã ngồi dưới gốc cây hóng gió, hiện tại đã không còn phải lo chuyện Tam vương Minh đảo, mà chuyện trên chiến trường nàng lại chẳng hiểu gì, không cần nói đến.Hơn nữa, hiện tại binh lính vừa thấy nàng, liền hiện lên ánh mắt sùng bái a, nàng nhìn mà cứ muốn nghiến răng nghiến lợi, đối với việc được người người nhìn chăm chú, nàng thật sự không có bao nhiêu thích thú.Bởi vậy, dứt khoát trốn một bên hóng mát, đem toàn bộ mọi chuyện trên chiến trường giao cho Hiên Viên Triệt đi.Nghiên mắt nhìn Âu Dương Vu Phi đang hiện lên vẻ mặt lấy lòng, mắt nàng hiện lên ánh sáng giảo hoạt, trên mặt lại hiện lên vẻ hờ hững, nói:”

Muốn biết cũng được thôi…”

Nói một nửa liền dừng lại.Bất quá Âu Dương Vu Phi vốn là một người nhanh nhạy, lập tức nhướng mày cười nói:”

Nàng nói đi, điều kiện như thế nào?Chỉ nàng dấu mốc trên bản đồ? “Rất hài lòng với câu nói của Âu Dương Vu Phi, Lưu Nguyệt khẽ cười, lắc lắc ngón trỏ nói:”

Không, nói cho ta biết, thứ này giải như thế nào?”

Vừa nói vừa chỉ cảnh sau lưng mình.Âu Dương Vu Phi thấy Lưu Nguyệt thủ thế, lập tức liền hiểu được.Vươn tay bỏ xuống đoạn gỗ trong tay, Âu Dương Vu Phi thu lại nụ cười trên mặt, chậm rãi nói:”

Lưu Nguyệt, nàng nghĩ rằng ta sẽ nói cho nàng sao?”

Đừng quên, hắn chính là vị hôn phu của nàng.Tuy rằng dạo gần đây, có thể vì những chuyện khác ảnh hưởng, không biểu hiện quá rõ ràng, cũng không hạ bất kì độc thủ gì.Bất quá, hắn cũng chưa từng nói rằng sẽ buông tay.Càng đừng hy vọng hắn chỉ nàng cách giải, sau đó đứng bên cạnh xem Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt vui vẻ với nhau, hắn thật sự không độ lượng đến như vậy.Lưu Nguyệt nghe Âu Dương Vu Phi nói thế, cười cười như trước, không nói gì.Trước kia, khi ý niệm này vừa mới nảy lên trong đầu nàng, đã bị nàng gạt bỏ, hiện tại, xem ra vẫn là đáp án giống nhau.Vương tay cầm lại khúc gỗ, bắt đầu làm tới phần giữa, Âu Dương Vu Phi đưa mắt nhìn Lưu Nguyệt vẫn đang im lặng, đột nhiên lại cười, khóe môi nhếch lên, nói:”

Nếu muốn biết giải pháp, ta cũng có thể cho nàng biết.”

Cùng với lời nói nhẹ nhàng thản nhiên, Âu Dương Vu Phi còn chỉ vào mũi của mình, thủ thế.Lưu Nguyệt vừa thấy nhất thời nhíu mày, này là ý tứ gì?“Ta liền là giải dược của nàng.”

Mở chiết phiến trong tay, Âu Dương Vu Phi cười sáng lạn, nói:”

Trên người nàng hạ cái gì, mẫu thân nàng cũng đã sớm hạ trên người ta giải dược tương ứng, nàng bị hạ dược bao lâu, ta cũng như vậy bấy lâu, tương sinh tương khắc, hoàn toàn có thể phá giải.”

Lưu Nguyệt nghe vậy, mắt đen lưu chuyển, khẽ khẽ chớp mi.Nói lời này cũng như không nói.Thấy Lưu Nguyệt vẫn im lặng, Âu Dương Vu Phi cười nhẹ, nói:”

Lưu Nguyệt, nhớ kỹ, ta không phản đối vì ta muốn cạnh tranh công bằng.

Bất quá từ lúc bắt đầu ta đã không phải là người chiếm ưu thế, nhưng ta cũng không cao thượng đến mức thành toàn cho hai người, nghĩ muốn ở cạnh hắn, đây là chuyện không có khả năng.”

Vân Mộng Hạ Vũ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-phai-long-tuyet-sac-vuong-gia/chuong-331.html.]

Nhìn lướt qua nụ cười của Âu Dương Vu Phi, Lưu Nguyệt phẩy tay áo, ném một câu:”

Ta tự có biện pháp.”

“Mỏi mắt mong chờ.”

Âu Dương Vu Phi cười ma quái.Nghĩ muốn loại bỏ độc dược trên người nàng, hẳn phải đi Minh đảo để tìm mẫu thân của hắn, mới có thể sáng tỏ loại độc kia là cái gì độc.Sau đó, mới có thể tìm cách giải.Hiện tại, e rằng Lưu Nguyệt tuyệt đối sẽ không quay về Minh đảo.Như vậy, giải dược này nàng có nghĩ muốn tìm cũng không thể tìm, Âu Dương Vu Phi cười như hiểu rõ mọi chuyện.Gió thổi mát rượi, thời tiết mỗi lúc một nóng.Ánh nắng chói chang soi sáng khắp nơi, đã vào đầu hạ rồi.Bất quá, khi khí hậu ở Nam Tống quốc đã sớm trở nên nóng bức, đây vẫn là mùa ấm của Tuyết Thánh quốc, tháng ba xuân phong thật tươi đẹp.Tại Tuyết Thánh cung điện.“Hiên Viên Triệt đại phá ba mươi vạn binh mã Nam Tống, tiến thẳng đến biên thành Nam Tống.”

Quốc chúa Tuyết Thánh trừng mắt nhìn tin tức trong tay, rất là kinh ngạc.Tới quá nhanh, hiện tại chỉ mới qua mấy ngày, đã tới tận biên thành Nam Tống.Chẳng lẽ mấy chục vạn binh mã Nam Tống chỉ để trang trí, sao chỉ có một kích mà cũng không chịu nổi?Gõ gõ đầu ngón tay lên thành ghế, Hách Liên Vân Triệu đột nhiên cong môi nở nụ cười cực kỳ sáng lạn, cơ hồ khiến cho toàn bộ đại thần ở đó tưởng mình hoa mắt.“Người đâu, truyền lệnh cho hai đại tướng thủ thành ở biên quan, triệu tập ba mươi vạn binh mã, tấn công Nam Tống.”

Một lời vừa hạ, khiến vô số chim tước bay ngoài trời kinh động bay đi.“Vương nhi?”

Quốc chúa Tuyết Thánh ngẩn ra, tấn công Nam Tống quốc từ đằng sau?Vân Triệu quay đầu nhìn quốc chúa Tuyết Thánh, hào quang trong mắt chớp động:”

Nam Tống quốc nói xấu chúng ta, bảo ta trộm bảo tàng cổ xưa của họ, lời vu oan ác độc này, chẳng lẽ Tuyết Thánh quốc ta có thể nhịn? Xuất binh thảo phạt, là chuyện đương nhiên.”

Dứt lời, cười khẽ, nhìn lướt qua mấy trọng thần Tuyết Thánh ngồi xung quanh.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ vào thành ghế:”

Tiến quân đòi công đạo, lúc này không làm còn đợi đến khi nào?”

Đang nói bỗng hạ giọng, mấy đại thần Tuyết Thánh lập tức hiểu được, lúc này ai cũng hiện lên vẻ mặt hồ ly thành tinh, cười sáng lạn.Nam Tống quốc dốc hết năm mươi vạn binh mã, toàn bộ đều đã bị quân Thiên Thần đánh bại ở biên cảnh, trong nước không còn bao nhiêu binh lực dự bị.Nay thế cục gần như đã rõ ràng, Hiên Viên Triệt huy binh thôn tính Nam Tống quốc, bất quá chỉ còn là vấn đề thời gian thôi.Vậy sao Tuyết Thánh quốc của bọn hắn không chen một chân, xí một phần.Đã không còn trọng binh trong tay, Nam Tống quốc như một con dê con béo bở.“Nam Tống quốc vu oan Tuyết Thánh quốc trộm bảo tàng của họ, khiến toàn dân Tuyết Thánh phẫn nộ, nay phát ba mươi lăm vạn binh mã, đi đòi công đạo.”

Thánh lệnh vừa ban, thời tiết mùa xuân bỗng chốc biến chuyển, gió phá mây tan, kéo nhau bay lên trời cao.Tuyết Thánh quốc huy binh đối đầu Nam Tống quốc.Dệt hoa trên gấm có người làm, bỏ đá xuống giếng đương nhiên cũng được thực hiện.Cá lớn nuốt cá bé, là chuyện hiển nhiên từ xưa đến nay.Cuối tháng ba, nắng vàng rơi xuống từ chân trời, núi sông tráng lệ.Thái tử Tuyết Thánh quốc

- Hách Liên Vân Triệu tự mình lãnh binh, tiến công Nam Tống quốc, ba mươi lăm vạn quân tiến vào từ giao giới giữa Nam Tống và Tuyết Thánh.

Trước mặt sau lưng đều có địch, Nam Tống quốc phút chốc đại loạn.Thiên Thần tấn công bên phải, Tuyết Thánh tiến đánh bên trái.Nam Tống vốn đang bại trận vừa phải chống cự quân Thiên Thần cùng Hiên Viên Triệt, vừa lại phải điều binh khiển tướng đấu với Tuyết Thánh, thất bại là điều hiển nhiên.Chim tước kêu to, mây trắng lãng đãng bay trên bầu trời, vô phương vô hướng.Cây xanh biên biếc, thập phần xinh đẹp.Ngạo Vân hoàng cung.Nước gợn sóng, liễu đung đưa.“Thái tử, Nam Tống quốc thỉnh xin cứu trợ, nếu chuyện thành nguyện ý cắt mười lăm tòa thành trì cấp Ngạo Vân.”

Trong hoàng cung, bên hồ nước xanh như ngọc, Thiên Nhai nhìn Độc Cô Dạ đang thưởng cảnh, nói.Độc Cô Dạ khua tay cắt đứt nhành liễu xanh biếc, nhìn liễu kia bồng bềnh trong nước.Nhè nhẹ bọt nước hiện lên, cá bay cá nhảy tranh nhau đớp mồi, thập phần nhàn tĩnh.“Thái tử, chúng ta nếu không xuất binh trợ giúp Nam Tống, Nam Tống ắt hẳn sẽ bị Thiên Thần cùng Tuyết Thánh chia cắt, cứ để như vậy, thế lực của Thiên Thần cùng Tuyết Thánh quốc, sẽ vượt qua Ngạo Vân ta, tình huống rất không tốt a.”

Loading...