Xuyên Không, Ta Làm Loạn Tại Thế Giới Cổ Đại - 7

Cập nhật lúc: 2024-12-28 16:02:33
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trèo đèo lội suối cuối cùng Mặc Viên cũng đến nơi một cách vui vẻ nếu bỏ qua sự tồn tại của Bạch đầu gỗ đáng ghét nào đấy. :v

 

 

 

Đứng trước cổng Hoàng Thành, nàng không khỏi xuýt xoa. Cổng thành cực kỳ lớn sừng sững đứng đó. Hai cánh cửa mở rộng, hai bên và ở trên tường thành có nhiều binh lính canh gác. Người người tấp nập ra ra vào vào làm nàng hoa cả mắt.

 

Ở đây không hổ là nơi dưới chân thiên tử nha. Người thật nhiều, hàng hóa cũng rất đa dạng, quán xá thì khỏi phải nói. Nàng đứng ở ngoài thành mà còn nghe rõ được những tiếng rao hỗn loạn bên trong. Santruyen

 

Nhìn cảnh này Mặc Viên không khỏi nhớ đến nơi nàng lớn lên. Đó là một nơi yên bình, thanh tĩnh, không náo loạn, xô bồ như ở đây. Nàng mặc danh có chút không thích nơi này lắm. Santruyen

 

Không hiểu sao trong lòng nàng lại có hai luồng cảm giác mâu thuẫn với nhau. Trong vô thức nàng có cảm giác thân thuộc với nơi này, giống như đã từng tới hoặc ở nơi này nhưng sâu trong lòng lại có cảm giác gì đó như là bài xích. Cực kì mâu thuẫn làm nàng khó chịu.

 

Trong lòng mâu thuẫn nặng nề khiến nàng vô thức đứng ngây người không nhúc nhích nổi. Đôi chân nặng như đeo chì, hai tay bất giác ôm chặt hũ tro cốt vào lòng tựa như làm như vậy sẽ khiến nàng có cảm giác an toàn hơn một chút.

 

Bạch Nhất Quân quay đầu lại thì thấy Mặc Viên bị tuột lại ở phía xa đang cúi đầu nhìn nhìn dưới chân. Hắn cảm thấy nàng là lạ, không nói hai lời liền nhấc chân đi về phía nàng.

 

Đến gần hắn mới thấy rõ sắc mặt nàng trắng bệch dọa người. Hắn nhíu mày, lúc nãy nàng vẫn còn tốt mà, sao mới đó mà lại như vậy. Theo bản năng hắn đưa tay sờ trán nàng hỏi: “Ngươi sao vậy???”

 

Mặc Viên giật mình ngẩng đầu nhìn, thấy được lo lắng trong mắt hắn, mặc dù không hiểu tại sao hắn phải lo lắng cho mình nhưng nàng cảm thấy rất ấm áp. Có lẽ là do nhiệt độ từ tay hắn truyền sang cho nàng chăng???

 

Không nghĩ nhiều nữa nàng gỡ tay hắn xuống cười nói: “Ta không sao.” Lúc này nàng mới phát hiện thì ra tay hắn thật to, ngón tay trắng trẻo thon dài như dương chi bạch ngọc điêu khắc thành, móng tay được cắt ngắn sạch sẽ, trên ngón tay hình như có vết chai, chắc do cầm kiếm nhiều. Santruyen

 

Bạch Nhất Quân không để ý việc nàng cầm tay hắn, chỉ chăm chú nhìn sắc mặt của Mặc Viên. Tuy rằng vẫn còn trắng bệch nhưng đã khá hơn lúc nãy: “ Ta đưa ngươi đi gặp đại phu.” Nói xong kéo tay nàng đi vào thành.

 

Mặc Viên hoàn hồn giật tay hắn lại: “Không cần phiền phức như vậy, ta không sao, chỉ cần ngủ một giấc thì sẽ sinh long hoạt hổ lại như thường.”

Mập

 

“Thật???” Hắn nghi ngờ nhìn nàng.

 

“Thật… Thật… Thật… Thật hơn vàng.” Nàng giơ tay cam đoan.

 

Lúc này hắn mới ngoan ngoãn buông tay nàng, Mặc Viên âm thầm thở ra. Tên này thật là… Không nhìn thấy nàng đang mặc nam trang sao? Hắn làm vậy không sợ người ta sẽ nói hắn đoạn tụ hả? Thật là…Làm nàng thót tim.

“Này đầu gỗ, ta đi tìm khách điếm ở trọ, ngươi có đi cùng không?” Mặc Viên nhanh chóng chuyển đề tài.

 

 

 

Mặc Viên nhìn chằm chằm hắn nhíu mày hồi lâu mới thấy hắn mở miệng phun ra mấy chữ làm nàng dở khóc dở cười: “Ta tên Bạch Nhất Quân.” Nói xong còn làm vẻ mặt không hài lòng khi nàng gọi hắn là đầu gỗ.

 

 

 

Đại ca ơi, ngài làm ơn nắm bắt trọng điểm trong câu nói của ta đi được không??? Ta nói nhiều vậy mà ngươi chỉ nắm bắt được hai chữ thôi à??? Nàng thực sự bội phục khả năng nắm bắt trọng điểm của tên này rồi. Mặc Viên âm thầm cảm thán.

 

 

 

Cảm thán hồi lâu, Mặc Viên cuối cùng cũng lấy lại âm thanh của mình: “Ngươi bỏ qua mấy thứ râu ria kia đi có được không??? Ta hỏi ngươi có đi không???”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/7.html.]

 

 

 

“Ta có nhà, tại sao lại phải đi khách điếm ở trọ?” Bạch Nhất Quân nhìn nàng như nhìn đồ ngốc.

 

 

 

Mặc Viên im lặng nhìn trời. Được rồi, nàng thực sự mệt não với đầu gỗ này mà!!! Nàng chỉ hỏi lịch sự thôi mà, hắn cần gì phải dùng ánh mắt đó nhìn nàng chứ? Mặc Viên giật giật khóe môi miễn cưỡng mở miệng: “Được rồi, vậy ta đi.”

 

 

 

Dứt lời liền bước đi thật nhanh, nếu nàng còn nói chuyện với đầu gỗ này hồi lâu chắc hộc m.á.u c.h.ế.t hồi nào không hay quá. Nhưng còn chưa đi được hai bước thì cổ áo liền bị kéo lại: “Ngươi lại định chạy?”

 

 

 

Mặc Viên ngước lên nhìn trời thở dài, nàng thực sự bội phục suy luận logic của đầu gỗ này mà. Chạy… Chạy…. Chạy em gái ngươi!!! Lão nương muốn tìm chỗ ngủ cũng không được à???

 

 

 

Nhẩm một ngàn lẻ một lần chữ nhẫn rốt cuộc nặn được một câu: “Ta không có nhà ở đây, tất nhiên phải tìm chỗ ở rồi.” Câu tiếp theo không nhịn được nữa liền gầm lên: “Chẳng lẽ ngươi thì được ở nhà cao cửa rộng còn lão nương phải lang thang đầu đường xó chợ sao??? Đâu ra vậy???”

 

 

 

“Ta không có nói như vậy.” Bạch Nhất Quân nhìn nàng: “Vả lại không cần phiền phức như vậy, ngươi đến chỗ của ta đi.”

 

 

 

Nghe được câu này mọi bực bội nãy giờ đều tan thành bong bóng nước, Mặc Viên mắt lấp lánh nhìn hắn: “Thật sao??? Thật sao??? Thật sao???” Ở nhà hắn nha, có nghĩa là sẽ không tốn bạc nha, cái này nàng thích. Santruyen

 

 

 

Nhưng nghĩ tới một vấn đề, nàng liền cảnh giác nhìn hắn: “Khoan đã, ngươi sẽ không tốt với ta vậy đâu. Ngươi sẽ không để ta ngủ chuồng heo hay chuồng ngựa gì đấy chứ???”

 

 

 

“Yên tâm, ta không có như ngươi đâu”. Nói xong liền bước đi để lại Mặc Viên đờ mặt nhìn hắn.

 

 

 

Mặc Viên tức run người. Tên này không thể nói tiếng người được hả??? Nàng làm sao??? Làm sao??? Làm sao??? Đệt đệt đệt.

 

 

 

“Đầu gỗ c.h.ế.t bầm, ngươi đợi đó cho ta.” Nàng rủa xong lập tức đuổi theo hắn.

Loading...