Kim Huyền đứng nhìn theo bóng dáng nhỏ nhỏ kia rời đi mà trên môi vẽ ra một nụ cười.
‘Đời này chỉ lấy người ta yêu’? Tốt!!! Rất khí phách!!! Hắn quả thật không nhìn nhầm người, nàng như vậy thật xứng với ngôi vị Hoàng hậu Kim quốc_người sẽ cùng hắn sóng vai trên cao nhìn xuống muôn dân Kim quốc. Tiểu Viên Nhi à… Nàng chạy không thoát!
-------------------
Ở một nơi nào đó trong Hoàng cung Kim quốc.
Mặc Viên lửa bốc lên não không cần biết gì hết, cứ kéo Triệu Mẫn Ly đang trong trạng thái hóa đá đi một mạch mà không thèm để ý đến phương hướng.
Đến khi thấm mệt dừng lại thì đờ mặt…
WTF! Nàng đang ở cái chỗ quần què nào đây?
Loay hoay nhìn qua nhìn lại một hồi mà vẫn chẳng phân biệt được phương hướng Mặc Viên đành từ bỏ, quay sang Triệu Mẫn Ly vẫn đang ngu người quơ quơ tay:
“Này… Này… Mẫn Ly…. Triệu Mẫn Ly…. Ngươi sao vậy?”
Triệu Mẫn Ly lúc này mới hoàn hồn lại sau khi tiếp nhận một đống thông tin, nàng trừng lớn hai mắt lắc lắc Mặc Viên: “Tiểu Viên…Tiểu Viên… Lúc nãy chuyện ngươi nói là sao? Cái gì mà Hoàng hậu chứ??? Ngươi mau nói… mau nói…”
Mặc Viên thấy Triệu Mẫn Ly nói năng có chiều hướng sắp loạn xị thì nắm lấy hai đầu vai Triệu Mẫn Ly lại: “Bình tĩnh… Bình tĩnh…”
“Bình tĩnh cái đầu ngươi! Tới bây giờ ngươi kêu ta bình tĩnh kiểu gì đây chứ? Ngươi còn không mau nói rõ mọi chuyện cho ta???”
“Thì ngươi bình tĩnh lại ta mới nói được chớ!”
“Rồi… Rồi… Ngươi mau nói!”
“Ờm… Chuyện là Hoàng biểu ca của ngươi muốn lập hậu… mà trùng hợp người đó lại là ta thôi… Hết rồi!” Mặc Viên bâng quơ nói như thể chuyện không liên quan tới nàng.
Triệu Mẫn Ly nhìn giọng điệu cùng thái độ của Mặc Viên mà giật giật khóe miệng: “Trùng hợp cái muội ngươi!”
Và sau khi thực sự bình tĩnh lại thì Triệu Mẫn Ly nhíu chặt đôi chân mày hỏi Mặc Viên: “Tiểu Viên này… Tại sao huynh ấy lại làm như vậy? Lập hậu đâu phải chuyện nhỏ, trong khi đó huynh ấy cũng chỉ mới gặp ngươi lần đầu?”
“Hắn nói muốn đền ơn ta cứu mạng ngươi.”
“Hả???” Triệu Mẫn Ly ngu người lần hai, nàng thực sự không theo kịp suy nghĩ của Hoàng biểu ca nha.
“Hả cái gì? Là do hắn nói.”
“Này… Hình như có hơi kì quặc… Đền ơn thì ban thưởng cái gì đó quý quý một chút là được rồi, huynh ấy có cần phải ‘lấy thân báo đáp’ vậy không?”
“Ngươi đi mà hỏi hắn… Ta cũng không phải con giun trong bụng hắn làm sao ta biết được…”Mặc Viên lười biếng vươn người một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/59.html.]
“Vậy…. Tiểu Viên… Ngươi tính sao?” Triệu Mẫn Ly lo lắng hỏi.
“Sao là sao?” Mặc Viên khó hiểu nhìn nàng.
“Thì nếu lỡ huynh ấy lập ngươi làm Hoàng hậu thật thì sao?”
“Hắn ta dám…. Bổn đại gia ta sẽ quậy cho hoàng cung này gà bay chó sủa, một ngày cũng không được yên ổn…. Hừ hừ…. Với lại lập hậu là chuyện lớn đâu phải muốn lập là lập… Ngươi yên tâm đi, ta không có việc gì.”
“Chỉ mong là vậy.” Triệu Mẫn Ly sâu kín thở dài một cái.
Kim Huyền ơi Kim Huyền rốt cuộc huynh muốn cái gì ở nàng ấy mà làm như vậy???
Sáng sớm tại dịch quán.
Mập
Mặc Viên ngồi dây vươn vai, vặn eo vài phát xong liền bò xuống giường đi rửa mặt.
Vì nàng qua đây với cái danh sứ thần nên chỗ nàng ở hiện tại là dịch quán cho sứ thần, tuy điều kiện không đến nỗi nào nhưng nàng thực sự không thích ở đây. Oa… oa… oa… Nàng nhớ đống chăn bông mềm mại ở Tĩnh vương phủ quá đi mất…. Oa… oa… oa… Cũng rất nhớ chủ nhân của Tĩnh vương phủ nữa… >v<
Sau khi xong xuôi mọi chuyện nàng chạy ra cửa dịch quán đã thấy Triệu Mẫn Ly đứng đợi.
“Tiểu Viên… chúng ta đi thôi.” Triệu Mẫn Ly thấy nàng chạy lại liền vui vẻ lôi kéo nàng.
-------------------
Ra khỏi Hoàng cung Mặc Viên cùng Triệu Mẫn Ly nhanh chóng hòa vào dòng người đông đúc, nhộn nhịp của Kim Thành.
Tiếng rao hàng, tiếng trò chuyện, tiếng cải vã, tiếng đánh xe,…. rôm rả cả một vùng rộng lớn.
Mặc Viên hai mắt sáng rỡ kéo Triệu Mẫn Ly chạy đông chạy tây hết ngắm cái này lại sờ cái kia. Những thứ này ở Bạch Ly quốc không có nàng phải tranh thủ ngắm cho đã mới được… À… còn phải mua về làm quà cho mọi người nữa… Để xem… Phúc bá, Tiểu Trà Nhi, Yến Lê, Mục Phong, Mục Trung, Hạ Cữu,… còn có đầu gỗ đáng ghét kia nữa….. ^^
Sau khi lên danh sách và mua được những thứ nàng muốn, Mặc Viên tay xách nách mang khí thế bừng bừng kéo Triệu Mẫn Ly tiếp tục chạy đi chạy lại ăn vặt, ăn đến không quản hình tượng.
Lại nhiều canh giờ trôi qua, Triệu Mẫn Ly bị Mặc Viên hành hạ từ sáng đến giờ đã mất nửa cái mạng dựa người vào gốc cây thở như kiểu hấp hối. Trong khi đó, Mặc Viên vẫn hừng hừng khí thế, ngoài việc trên mặt hơi đỏ ra thì vẫn khỏe như trâu.
“Mặc Tiểu Viên… Ta nói ngươi đó… hôm nay ngươi uống tiết gà hay sao mà hăng quá vậy???”
“Không có. Nhưng mà ngươi ấy, được Kim Vĩnh nuôi quá kĩ, mới đi có một chút đã như con cá chết. Kém cỏi!!!”Mặc Viên trả lời không quên chọc ngoáy vài câu.
Triệu Mẫn Ly nghe Mặc Viên nói xong liền giật giật khóe mắt. Cái gì mà một chút chứ? Bịa đặt!!! Bọn họ đã long nhong được hơn hai canh giờ rồi!!! Hai canh giờ!!!! Hai canh giờ đấy!!! (1 canh = 2 tiếng)
“Đúng vậy! Loài người như ta làm sao bì lại Mặc quái vật nhà ngươi.”
“Dám gọi ta đại mỹ nhân ta là quái vật… Họ Triệu kia ngươi cảm thấy bản thân mình sống quá lâu rồi có đúng hay không?” Mặc Viên nheo mắt nguy hiểm nhìn Triệu Mẫn Ly, nếu không phải trên tay đang cầm quá nhiều đồ nàng nhất định sẽ chỉnh đốn họ Triệu kia một trận nên trò.