Xuyên Không, Ta Làm Loạn Tại Thế Giới Cổ Đại - 55

Cập nhật lúc: 2024-12-29 17:09:02
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Triệu Mẫn Ly rời đi, Mặc Viên thấy Kim Huyền cứ nhìn nàng mà không hề có ý định lên tiếng thì nàng cũng lười phải để ý đến hắn, mặc hắn ta muốn làm gì nàng cứ tiếp tục tĩnh tâm, mắt nhìn mũi, mũi nhìn chân.

 

Kim Huyền nhìn nữ nhân trước mắt bỗng nhiên thấy thật thú vị. Nữ nhân bình thường thấy hắn không phải sợ sệt thì cũng là e thẹn hoặc tìm cách lấy lòng hắn các kiểu nhưng cái vị trước mắt này hình như chỉ coi hắn là không khí thôi, đến nhìn cũng lười. Dường như mặt đất dưới chân nàng còn dễ nhìn hơn cả hắn. Ừm…. Hắn tự thấy dung mạo của mình cũng không tệ mà…. Ừm….. Nữ nhân kì lạ!

 

Mặc Viên đứng không biết là bao lâu, đến mức sắp ngủ gục thì rốt cuộc ai kia đã lên tiếng phá vỡ bầu không khí kì lạ này:

 

“Đa tạ Mặc cô nương đã quên mình cứu Mẫn Ly.”

 

“Kim đế khách khí rồi!”

 

“Là Mặc cô nương khiêm nhường thôi. Nếu Mặc cô nương có đặc biệt thích cái gì trong khả năng thì trẫm sẽ tặng coi như đền ơn.”

 

“Kim đế không cần phải như vậy, Mẫn Ly là bằng hữu của t… à không của thần, cứu nàng ấy là chuyện nên làm.” Mặc Viên hơi cúi người nói, suýt chút nữa thì xưng “ta” với ai kia, cũng may sửa lời kịp… Thật nguy hiểm…. Thật sự thì không phải ai cũng được như Bạch đầu gỗ dung túng nàng làm càng….. Ai… Ngoài vòng tay đầu gỗ là giông tố mà… huhuhu….

 

“Nhưng trẫm không thích nợ nần người khác, ngươi muốn gì cứ nói, không cần ngại.”

 

Mặc Viên cảm thấy nàng còn từ chối thì cuộc đối thoại này sẽ không đi đến đâu và dường như cũng không có hồi kết nên nói bừa cho qua chuyện: “Vậy….. người ban gì cũng được.”

 

“Ngươi không có yêu cầu gì đặc biệt sao?” Kim Huyền híp mắt nhìn Mặc Viên đang cúi đầu.

 

“Không có.” Tiếp tục nói qua loa cho có.

 

“Vậy ngươi sẽ nghe theo ý ta? Ta ban gì cũng nhận sao?” Kim Huyền cười nham hiểm.

 

Mặc Viên cúi đầu không hề thấy ánh mắt khủng bố của ai kia vẫn hồn nhiên trả lời: “Đúng vậy.”

 

“Vậy… làm Hoàng hậu của ta đi!” Kim Huyền nở một nụ cười yêu nghiệt, nước chảy mây trôi phun ra một câu, ngay cả xưng hô cũng đổi.

Nghe Kim Huyền nói xong Mặc Viên có muốn thờ ơ cũng không thờ ơ nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/55.html.]

 

WTF!!!

 

Nàng vừa mới nghe cái quỷ gì thế??? Làm Hoàng hậu???

 

OMG!!!

 

Không thể nào… không thể nào… Cái này không thực tế nha! Đơn giản mà nói thì nàng chẳng có cái gì phù hợp với cái ghế đó.

 

Về mặt nhan sắc thì theo Hạ Cữu đã từng nói thế này: “nhìn nàng như một con thỏ nhỏ”, cho nên nói nàng không hề khuynh nước khuynh thành để làm Hoàng hậu đâu nha. Còn về tài năng thì… ừm… được cái ăn nhiều và khả năng phá hoại cực lớn_ trích lời nhận xét của Triệu Mẫn Ly. Cuối cùng thứ quan trọng nhất: “đức hạnh”_ thứ mà nàng đã vứt cho chó gặm từ n năm trước… Haha đức hạnh là cái gì vậy? Có ăn được không?

 

Vậy cho nên chốt lại rằng họ Kim ngồi đằng kia chỉ nói nhầm thôi…. Đúng vậy…. nói nhầm thôi….

 

Sau khi phân tích và lấy lại lý trí, Mặc Viên coi như chưa nghe thấy câu nói lúc nãy mà giả ngu hỏi: “Kim đế nói gì ạ? Thần nghe không rõ lắm!”

 

Kim Huyền tựa người vào long ỷ cười tà mị. Hắn biết là nàng chỉ giả vờ nhưng cũng không ngại nhắc lại: “Ta nói ngươi làm Hoàng hậu của ta đi.”

 

Giờ đây Mặc Viên có tự huyễn hoặc mình cách mấy cũng không thể thay đổi thực tế trước mắt. Nàng thực sự không hiểu được cấu tạo não của vị Hoàng đế này. Hoàng hậu… Đó là cái khái niệm gì cơ chứ? Bản đại gia ta còn muốn sống vài năm nữa nên cái chức đó để dành cho người khác đi nhá!

 

Mặc Viên ngước mặt lên nhìn thẳng vào hắn, trong lòng là sóng gió nhưng ngoài mặt chỉ khẽ nhíu mày trịnh trọng nói: “Kim đế, người không nên đùa như vậy!” Nếu ngươi còn đùa kiểu này bản đại gia ta sẽ không nhịn được mà đánh ngươi, bất chấp ngươi có phải hoàng đế hay không!!!

 

Và dĩ nhiên vế sau nàng chỉ nghĩ ở trong lòng.

 

Mập

“Quân vô hí ngôn. Ta đang nghiêm túc mà.” Kim Huyền đưa tay chống cằm nhìn nàng.

 

“Ta từ chối.” Mặc Viên nói xong liền chẳng nể nang đi thẳng qua ghế ngồi xuống đ.ấ.m đ.ấ.m hai chân mỏi nhừ.

 

Kim Huyền Nhìn một loạt hành động vô cùng tự nhiên của nàng bật cười: “Mặc cô nương tên là Mặc Viên nhỉ? Vậy ta gọi ngươi là Tiểu Viên Nhi được không?” Không đợi Mặc Viên trả lời hắn đã nói tiếp: “Tiểu Viên Nhi không phải nói ta ban gì cũng nhận sao?”

 

Loading...