Xuyên Không, Ta Làm Loạn Tại Thế Giới Cổ Đại - 51

Cập nhật lúc: 2024-12-29 17:06:47
Lượt xem: 12

Mặc Viên được Hạ Cữu cõng đi một đoạn đường không ngắn không dài. Khi đi được nửa đường thì Mặc Viên hai mắt nặng trĩu, nàng thật sự rất mệt, cố gắng chống đỡ nhưng cuối cùng Mặc Viên vẫn nặng nề thiếp đi trên vai Hạ Cữu.

 

Hạ Cữu đưa mắt nhìn sang người gục trên vai mình, không nói gì, cước bộ vẫn vững vàng nhưng đã ổn định hơn, không gây ra bất kì tiếng ồn nào.

 

--------------------------

 

Trước cửa phủ quận vương, Triệu Mẫn Ly lo lắng đi qua đi lại liên hồi như ruồi mất đầu, lâu lâu lại nhìn ngó xung quanh. Mặc dù Vĩnh ca ca cho người báo tin là đã cứu được Tiểu Viên nhưng không nhìn thấy người khiến nàng rất lo lắng.

 

Lại đợi thêm một hồi, khi Triệu Mẫn ly đã gấp đến sắp khóc thì phía xa xa một đoàn người chầm chậm đi tới.

 

Triệu Mẫn Ly nhanh chóng chạy tới, tìm kiếm Mặc Viên trong đoàn người. Tìm một lúc mới thấy Mặc Viên đang được một nữ nhân lạ mặt cõng.

 

Triệu Mẫn Ly nhíu mày bước tới đưa tay định đỡ Mặc Viên nhưng Hạ Cữu lại khẽ lùi lại, tránh đụng chạm của nàng.

 

Mập

Kim Vĩnh thấy vậy đi lại đặt tay lên hai đầu vai Triệu Mẫn Ly nói: “Mặc Viên không sao, chỉ là mệt nên ngủ thôi! Muội đừng lo lắng, người kia là thuộc hạ của Bạch Nhất Quân.”

 

Triệu Mẫn Ly nghe xong thở ra như trút được gánh nặng. Nhưng nàng nhanh chóng nắm được trọng tâm trong câu nói. Mệt nên ngủ??? Chẳng lẽ….

 

Triệu Mẫn Ly gấp gáp nhìn Kim Vĩnh: “Vĩnh ca ca, Mặc Viên đã tỉnh sao?”

 

“Đúng vậy, nhưng trên đường về mệt quá nên ngủ rồi.” Kim Vĩnh cười xoa đầu nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/51.html.]

 

Triệu Mẫn Ly nghe vậy mừng suýt khóc nhưng nàng chợt nhớ ra mọi người vẫn còn ở trên đường vội nói: “A… đúng rồi… Mọi người mau vào phủ đi!”

 

Nghe vậy đoàn người lại cất bước về phía Quận vương phủ.

Mặc Viên ngủ một mạch tới tối mới tỉnh dậy, vừa mới mở mắt ra còn chưa kịp định thần thì đã thấy n con mắt đang nhìn chằm chằm vào mình. Nàng lập tức hoảng hồn bật dậy như vừa mới gắn một cái lò xo vào mông.

 

 

 

Và đến khi nhìn kĩ lại thì nàng lập tức đen mặt bởi chủ nhân của những ánh mắt không ai khác đó chính là Triệu Mẫn Ly, Kim Vĩnh, Hạ Cữu và thêm một vài tiểu cô nương mặc đồ giống nhau, có lẽ là nha hoàn trong phủ. Nàng trợn mắt nhìn họ.

 

Mịa nó!!! Mấy cái con người này mỗi lần nàng tỉnh dậy không dọa cho nàng sợ vỡ mật thì không vui à? Có cần phải tạo một khung cảnh hoành tráng như thế không chứ??? Cũng may nàng có một trái tim cực kì trâu bò, nếu không nàng chưa kịp c.h.ế.t dưới mũi kiếm của thích khách thì đã bị đám người vô nhân tính này dọa cho vỡ tim mà c.h.ế.t lâu rồi!!!! -.-

 

Sau khi bình tĩnh lại nàng định mở miệng nói gì đó thì đã bị Triệu Mẫn Ly nhào qua ôm cứng ngắc khiến đại não vừa mới khai thông lại bị tắc nghẽn thêm lần nữa:

 

“A… Tiểu Viên ngươi tỉnh rồi…. Thật may quá… Đồ vô lương tâm nhà ngươi ngủ lâu như vậy hại ta lo muốn chết…”

 

Mặc Viên bị ôm đến ngu người nhưng trong lòng không ngừng gào lên. Đại tỷ à… Ngươi bỏ ta ra đi có được hay không? Ta dù sao cũng là một bệnh nhân, ngươi muốn bóp nát bản đại gia ta hay gì? Có gì dùng lời nói là được rồi, không cần động tay động chân đâu mà!!! Quân tử động khẩu không động thủ mà!!!

 

Mặc Viên khóe miệng co giật khẽ vỗ vai Triệu Mẫn Ly đang ôm mình: “Này…bình tĩnh…. Trước hết ngươi bỏ ta ra đi có được không? Ngộp thở…”

 

Loading...