Trong một con ngõ nhỏ không người, một nam nhân áo đen bịt mặt đang vác trên lưng một bao gì đó rất to. Hắn di chuyển một cách nhanh chóng và gọn gàng, linh hoạt tránh hết lính tuần và những người dân lãng vãng quanh đó.
Núp trong góc tường nhìn đám lính đã đi qua hắn thầm rủa một tiếng. Mới đó mà đã bị phát hiện rồi sao? Chết tiệt!!! Phải nhanh chóng trở về thôi.
Khi thấy không còn người, tên áo đen xốc lại cái bao rồi vận khí lao đi. Nhưng chưa được bao lâu hắn cảm nhận được sát khí sau lưng liền vội lách mình sang một bên. Cùng lúc đó một kiếm sắc bén sượt qua lưng hắn.
Tên áo đen nhíu mày nhìn nữ nhân áo tím vừa tấn công hắn: “Ngươi là ai? Chúng ta không thù không oán, tại sao sao lại tấn công ta?”
Nữ nhân mặt không cảm xúc cầm kiếm chĩa thẳng về phía hắn: “Thả người.”
“Ngươi muốn người này?”
“Đúng vậy.”
“Ha…..Có bản lĩnh thì đến đoạt.”
Dứt lời hắn ném ám khí về phía nữ nhân đồng thời rút thanh đao trên lưng lao nhanh về phía nàng.
Nữ nhân áo tím khẽ vung kiếm, những ám khí kia nhanh chóng nằm vãi trên đất. Nàng giương kiếm tiếp chiêu với tên áo đen, từng kiếm sắc nhọn vung lên mang sát khí cùng nội lực vạn phần. Mỗi một kiếm nàng c.h.é.m ra đều mang đầy sự âm ngoan và nham hiểm, từng chiêu, từng chiêu đều nhắm vào chỗ hiểm của hắn mà đánh.
Tên áo đen chật vật tiếp kiếm của nàng. Lâu dần liền rơi vào thế hạ phong. Một kiếm sượt qua cổ, tên áo đen ngã xuống, bất động.
Nữ nhân nhìn tên áo đen ngã xuống mắt cũng chẳng thèm chớp lấy một cái. Nàng thu kiếm lại, đi đến bên cạnh cái bao vải, gỡ dây cột ra liền thấy một nữ nhân đang hôn mê bất tỉnh trong đó. Nhìn kĩ thì trông như một tiểu cô nương hơn, má hồng phính phính, mi dài cong vuốt, môi nhỏ nhỏ hơi tái một chút. Tóm lại thì chính là một tiểu cô nương dễ thương, xinh đẹp.
Nhìn dung nhan đang say ngủ kia, nữ nhân khẽ cảm thán trong lòng. Ài….. Gia nhà mình…. ừm…. khẩu vị cũng thật đặc biệt.
Cảm thán xong nữ nhân áo tím gỡ cái bao vải trên ngươi tiểu cô nương ra, vứt sang một bên. Nàng nâng tiểu cô nương lên định bụng vận khí bay đi nhưng còn chưa kịp làm gì thì đã bị một đám người bao vây.
Nàng đanh mặt nhìn đám người đang vây mình: “Tránh ra!”
Bỗng đám người tách ra một lối đi, Kim Vĩnh từ xa đi tới, nhìn tình hình hiện tại một chút. Hắn đoán là người nằm dưới đất kia mới là tên đã bắt Mặc Viên đi, còn nữ nhân áo tím này đã g.i.ế.c hắn ta. Nhưng hắn không biết nữ nhân này đang có ý định gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/49.html.]
Kim Vĩnh phất tay để thuộc hạ bỏ vũ khí xuống, hắn nói: “Thứ lỗi đã mạo phạm nhưng vị trong tay cô nương là bằng hữu của ta, mong ngươi có thể để ta đưa nàng trở về.”
“Hừ… Ngay cả một người như thế này cũng không bảo vệ nổi thì hà cớ gì ta phải giao nàng cho ngươi.” Hạ Cữu _ cũng chính là nữ nhân áo tím đã cứu Mặc Viên lúc nãy nghe Kim Vĩnh nói xong liền chẳng nể nang hừ lạnh một tiếng.
“Ngươi có ý gì?”
“Ý gì? Ha… Nếu ngươi đã không thể bảo vệ nàng thì ta sẽ đưa nàng trở về. Giờ đã hiểu đúng không?” Nói rồi Hạ Cữu toan ôm Mặc Viên rời đi nhưng lại bị binh lính chặn lại.
“Để nàng bị bắt là lỗi của ta nhưng ta không thể để ngươi đưa nàng đi.”
“Vậy ngươi có bản lãnh ngăn ta lại đi rồi nói .” Hạ Cữu lạnh mặt chĩa kiếm về phía Kim Vĩnh.
Hai bên giương vũ khí về phía nhau, sát khí bắt đầu có nguy cơ sẽ tràn ra. Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, không khí căng thẳng này bỗng bị phá vỡ bởi một tiếng “ưm” nho nhỏ.
Mọi người lập tức dồn hết ánh mắt về phía con người đã phát ra âm thanh lúc nãy.
Mặc Viên nhíu mắt một ngàn tám trăm lần mới mở được đôi mắt nhập nhèm của mình ra. Nhưng vừa mở mắt ra liền bị cảnh tượng hoành tráng trước mắt dọa cho vỡ mật.
Một đám lính đang chĩa vũ khí về phía nàng, còn nàng đang được một nữ nhân lạ mặt ôm…
.
Mập
.
.
Ta là ai? Đây là đâu????
WTF!!!
Nàng đang nằm mơ có đúng hay không??? Chẳng lẽ hôn mê xong não cũng hỏng luôn rồi??? Ai đó làm ơn cho nàng một câu trả lời hợp lý coi!!!!!!!