Lại nửa canh giờ trôi qua, hai bên vẫn không phân thắng bại.
Mặc Viên bị thương nên sơ suất một giây, một kiếm ngoan liệt liền bay tới, mắt thấy không thể tránh được nàng nhanh chóng xoay người tránh đi chỗ hiểm, một kiếm kia liền c.h.é.m vào cánh tay Mặc Viên. Triệu Mẫn Ly dù có gan tới cỡ nào cũng bị một màn này dọa cho mặt mũi trắng bệch, nước mắt rơi như mưa:
“Tiểu…. Tiểu… Viên… ngươi bị thương rồi… huhuhuhu… Máu… máu…”
Mặc Viên không thèm để ý tới vết thương đang chảy m.á.u nhuộm đỏ cả ống tay áo dứt khoát vung kiếm đẩy lùi bọn thích khách, một tay bị thương ôm lấy Triệu Mẫn Ly vận khí nhảy ra xa vòng chiến đồng thời tay không bị thương b.ắ.n ám khí ra, g.i.ế.c được hơn mười tên.
Một chiêu này nàng dùng hết mười phần lực, khi đáp xuống mặt đất liền không chịu nổi khụy xuống. Triệu Mẫn Ly vội vàng đỡ lấy Mặc Viên:
“Huhuhu… Tiểu Viên… Ngươi… Ngươi cố gắng lên… không được gục… không… được… ngàn… ngàn… vạn lần không được… Có biết không? Hức… hức… Nhất định… Nhất định sẽ có …. Sẽ có người cứu chúng ta…. Nhất định… huhuhu…”
Mặc Viên cắn mạnh đôi môi đã sớm trắng bệch đi của mình gượng nói: “Ta không sao! Sẽ không c.h.ế.t được! Cùng lắm nếu ta c.h.ế.t thì ngươi nhớ làm cho ta một cái mộ thật lộng lẫy là được mà!”
Nghe Mặc Viên nói xong, Triệu Mẫn Ly càng khóc nhiều hơn nữa: “Không được… Không được… Ngươi… ngươi không được chết…. chúng ta… chúng ta cùng nhau chạy…”
Dứt lời liền đỡ Mặc Viên chạy trốn. Mới vừa đi được hai ba bước, Mặc Viên thấy có một tên thích khách đang vung kiếm về phía này.
Gần như không cần nghĩ, Mặc Viên đẩy Triệu Mẫn Ly ra, giơ nhuyễn kiếm tiếp chiêu, nhưng nàng đang trong tình trạng mất m.á.u qua nhiều, sức lực cũng đang dần mất đi, chín phần mười là không đánh lại.
Không thể làm gì hơn, Mặc Viên liền dồn sức giơ chân đá vào chỗ hiểm của tên thích khách, lại cố gắng c.h.é.m thêm một nhát thật mạnh vào chỗ chí mạng của hắn ta.
Giải quyết xong tên thích khách, Mặc Viên cũng không cầm cự nổi mà ngã xuống. Triệu Mẫn Ly lồm cồm bò dậy đỡ Mặc Viên lên: “Tiểu Viên… Tiểu Viên… chúng ta tiếp tục chạy…. không sao… nhất định sẽ không sao…”
Hai người dìu dắt nhau còn chưa đi được bước nào, một đường kiếm ác liệt lại tới. Không ngoại lệ, Mặc Viên kín đáo cố vận chút khí ở lòng bàn tay rồi nhanh chóng đánh về phía Triệu Mẫn Ly.
Triệu Mẫn Ly bị bất ngờ đẩy ra chỉ có thể giương mắt nhìn Mặc Viên mất trọng tâm ngã xuống cùng một đường kiếm lạnh lùng sắp đ.â.m tới, nàng hét lên: “KHÔNG ĐƯỢC!!!!!!!”
Mặc Viên nhìn thanh kiếm sắc bén lao nhanh tới, cầm chặt nhuyễn kiếm định bụng cố gắng chống đỡ. Nhưng khi mũi kiếm sắp đ.â.m tới nàng thì “choang” một tiếng rồi bị đánh bay ra xa, tên thích khách cũng bị giết.
Kim Vĩnh xuất hiện.
Mập
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/47.html.]
Nhìn người tới, Mặc Viên thở ra một hơi. Mệt c.h.ế.t nàng rồi! Còn lại bọn họ tự mình thu dọn đi, bản đại gia ta đây cần dưỡng sức, không rảnh đâu nhá. Sau đó nhắm mắt, thả người, kệ đời.
Tên cầm đầu bọn thích khách thấy Kim Vĩnh tới, mắt toát ra vẻ ngoan độc nhưng nhìn tình hình này thì viện quân bên kia rất nhanh sẽ tới. Nếu hắn còn ở lại chỉ có chịu thiệt mà thôi, đành cắn răng ra lệnh: “Rút.”
Bọn thích khách nghe lệnh xong nhanh chóng tản đi.
Cùng lúc đó một đoàn binh lính kéo tới, người dẫn đầu quỳ một chân trước mặt Kim Vĩnh: “Ti chức chậm trễ, mong vương gia thứ tội.”
“Đuổi theo bắt hết bọn chúng lại.”
“Tuân mệnh.”
Kim Vĩnh phân phó xong liền đi tới chỗ Triệu Mẫn Ly, thấy nàng mở hai mắt vô hồn liền đau lòng ôm lấy nàng: “Mẫn Ly, không sao rồi, ta đến rồi.”
Lúc này Triệu Mẫn Ly mới giật mình, chớp chớp hai mắt, nước mắt như thác đổ xuống, dùng sức đẩy Kim Vĩnh ra dùng cả tay và chân di chuyển: “Tiểu Viên… Tiểu Viên… Tiểu Viên đâu??? Tiểu Viên……”
Triệu Mẫn Ly nhìn quanh trong đống xác c.h.ế.t rải đầy cả một vùng một lúc mới thấy Mặc Viên đang nằm trong đó. Hoảng hốt đứng dậy, Triệu Mẫn Ly đi nhanh tới chỗ Mặc Viên, ôm lấy nàng, giọng run rẩy: “Tiểu Viên… Tiểu Viên…. Mau dậy đi… Thích khách đi hết rồi… Chúng ta an toàn rồi….. Ngươi mau dậy đi… Mau mở mắt nhìn ta đi…. Van cầu ngươi…. Hức hức…”
Kim Vĩnh bị Triệu Mẫn Ly bất ngờ đẩy ra giờ mới hoàn hồn, nhìn Triệu Mẫn Ly ôm Mặc Viên khóc đến tâm tê phế liệt liền nhanh chóng đi qua.
Đưa tay lau đi nước mắt cùng với đất cát trên mặt nàng, dịu giọng nói: “Mẫn Ly ngoan không khóc, nàng ấy không sao, chỉ là mất m.á.u nên hôn mê thôi.”
Triệu Mẫn Ly nghe lời này liền nhìn Kim Vĩnh: “Thật không? Tiểu Viên sẽ không sao đúng không?”
“Đúng vậy. Ta không lừa muội.”
Triệu Mẫn Ly sau khi lấy được lời xác nhận từ Kim Vĩnh, nói một câu “tốt quá” xong liền nghiêng người ngất đi.
Kim Vĩnh thấy nàng ngất liền hoảng: “Mẫn Ly…. Mẫn Ly…”
Thấy nàng không tỉnh lại Kim Vĩnh phân phó ám vệ của mình ôm Mặc Viên còn hắn ôm lấy Triệu Mẫn Ly nhanh chóng đi về Kim Thành.